3247 - Di sản chính trị của Epstein sau khi ông ta chết
Tác giả: Fabio Sabatini - Hnb Trần biên dịch
Epstein đã chết. Nhưng mạng lưới mà ông ta đã giúp giăng ra thì chưa. Làm thế nào mà sự dễ tổn thương của giới tinh hoa phương Tây lại trở thành đòn bẩy cho quyền lực độc đoán—từ Mỹ đến châu Âu
Hồ sơ Epstein không chỉ là một vụ bê bối tình dục khác liên quan đến những người quyền lực. Khi được đọc toàn bộ, chúng phác họa một cấu trúc xuyên quốc gia về sự tiếp cận và đòn bẩy — một cấu trúc từ lâu đã hoạt động như một kênh ảnh hưởng không chính thức, gây áp lực ngầm và tống tiền ở cấp độ quyền lực cao nhất, và có thể vẫn đang hoạt động cho đến ngày nay. Vấn đề không chỉ là những gì các tài liệu này tiết lộ, mà còn là những gì chúng làm sáng tỏ: Một phương thức quyền lực làm xói mòn trách nhiệm giải trình dân chủ trong khi ưu ái một cách có hệ thống các tác nhân độc đoán.
Điều quan trọng là, loại hệ thống này không yêu cầu sự liên tục về tổ chức hoặc một cấu trúc chỉ huy thường trực. Nó có thể tồn tại lâu hơn các nút riêng lẻ của nó, bởi vì điều cuối cùng quan trọng là sự dễ tổn thương mà nó tạo ra — và sự dễ tổn thương đó vẫn tồn tại, có thể di chuyển và sử dụng được rất lâu sau khi cấu trúc ban đầu đã tan rã.
HỒ SƠ EPSTEIN LÀ GÌ?
Thuật ngữ “hồ sơ Epstein” đề cập đến một khối lượng tài liệu khổng lồ và không đồng đều được các nhà chức trách Mỹ thu thập trong gần hai thập kỷ điều tra về Jeffrey Epstein và những người thân cận của ông. Đây không phải là một hồ sơ duy nhất, cũng không phải là một kho lưu trữ được thiết kế để công chúng xem xét. Những gì tồn tại ngày nay là sản phẩm dạng tài liệu của các vụ án hình sự, các cuộc điều tra sơ bộ, các vụbắt giữ, các yêu cầu hợp tác quốc tế, các vụ kiện dân sự, các thỏa thuận dàn xếp và các hoạt động thực thi pháp luật thường xuyên được chồng chất theo thời gian.
Những gì đã được công khai bao gồm email và tin nhắn, các lịch hẹn, hồ sơ tài chính, nhật ký hành trình, danh sách liên lạc, video, ảnh, ghi chú điều tra và hồ sơ tòa án. Một số tài liệu này liên quan trực tiếp đến các hành vi lạm dụng tình dục mà Epstein đã bị điều tra và kết án. Tuy nhiên, phần lớn tài liệu khác lại phác họa các mối quan hệ cá nhân, tài chính và thể chế của ông – thường không có bất kỳ đề cập rõ ràng nào đến hành vi phạm tội. Sự mất cân bằng đó chính là điều khiến kho kho lưu trữ này khó đọc. Đây không phải là một hồ sơ chứng cứ được chọn lọc và sắp xếp xung quanh một cáo buộc. Đó là một sự tích lũy dày đặc các dấu vết hành chính và giao tiếp được tạo ra bởi hoạt động hàng ngày của một mạng lưới quyền lực.
Quan trọng hơn, việc công bố những tài liệu này không phải là một hành động minh bạch tự nguyện. Việc Bộ Tư Pháp Mỹ (DOJ) phải tiết lộ những tài liệu vốn được lưu giữ lâu nay trong hồ sơ điều tra là kết quả của các nghĩa vụ pháp lý, áp lực từ Quốc Hội và các vụ kiện tụng. Những tiết lộ này rời rạc, không đồng đều về thời điểm và bị biên tập lại rất nhiều. Chúng không phải là “tất cả mọi thứ”, mà chỉ là những gì còn lại sau khi đã trải qua các bộ lọc pháp lý, các giới hạn đã được thương lượng, các ràng buộc về thủ tục và sự tự bảo vệ của thể chế. Những gì xuất hiện trên trang web của DOJ, theo định nghĩa, là những gì chính quyền cho là có thể công bố mà không gây ra thiệt hại chính trị ngay lập tức và không thể đảo ngược – và càng bị thu hẹp hơn nữa bởi các phần bị biên tập lại, giới hạn rõ ràng những gì thực sự có thể được biết.
Nhìn theo cách này, kho lưu trữ này không phải là một sự tiết lộ mới mẻ mà là một sự dàn xếp mang tính quan liêu: Một sự tiết lộ có kiểm soát nhằm đáp ứng tính minh bạch chính thức trong khi vẫn bảo vệ sự ổn định chính trị.
Ngay cả trong khuôn khổ bị thu hẹp đó, các mô hình vẫn xuất hiện. Các tài liệu phác họa một mạng lưới liên lạc và trung gian xuyên quốc gia, trong đó Nga xuất hiện với tần suất và ccấp độ bất thường: Các thị thực và lộ trình tiếp cận đặc quyền, những người trung gian có liên hệ với bộ máy an ninh, các thông tin liên lạc nhắc đến FSB, và những tham chiếu vươn tới các vòng tròn chính trị cao nhất của Moscow.
Cùng một kho lưu trữ đó cũng chỉ ra những hướng khác – bao gồm cả Israel – và nhiều khía cạnh trong số đó đáng được chú ý liên tục.
Trong bài viết này, tôi tập trung theo đuổi một hướng nghiên cứu, bởi vì nó hữu ích nhất để hiểu một loại ảnh hưởng xuyên quốc gia cụ thể trong thế giới mà chúng ta đang sống hiện nay. Nga đang công khai theo đuổi việc sửa đổi trật tự toàn cầu; nước này đã can thiệp vào các cuộc bầu cử ở cả hai bờ Đại Tây Dương; và tự định nghĩa mình là đối lập với Liên Minh Châu Âu. Việc thu hẹp trọng tâm vào trục đó không phải là một phán xét đạo đức về điều gì quan trọng. Đó là một lựa chọn phương pháp luận về điều gì mang tính giải thích cao nhất.
Tại Mỹ, các hồ sơ Epstein đã được khai thác trong nhiều năm – bởi các nhà báo, luật sư và các nhân vật chính trị. Ở châu Âu, những thông tin này phần lớn đến dưới dạng những mảnh vụn: Những cái tên riêng lẻ, những danh sách bị tách ra khỏi bối cảnh và những lời ám chỉ, với sự nhấn mạnh (và dễ hiểu) vào các tội ác tình dục. Hậu quả là điều dễ đoán: Câu chuyện bị xếp xó như một vụ bê bối giật gân khác, và ý nghĩa chính trị của nó bị bỏ qua.
Mục đích của những tài liệu này không phải là để “chứng minh” một luận điểm duy nhất trước tòa. Giá trị của nó nằm ở khía cạnh phân tích. Nó làm cho một số cấu trúc quyền lực trở nên dễ hiểu — những cấu trúc được thiết kế để hoạt động bên ngoài logic chứng cứ của bằng chứng chính thức.
EPSTEIN NHƯ MỘT MẮT XÍCH TRONG MẠNG LƯỚI
Nhìn chung, hồ sơ cho thấy Epstein không chỉ là một người đàn ông có danh bạ liên lạc rộng lớn bất thường.
Ông ta đóng vai trò như một người trung gian — một người có thể di chuyển giữa những thế giới thường chỉ gặp nhau thông qua các kênh không chính thức: Tài chính và chính trị, ngoại giao không chính thức và các cơ quan an ninh, tài sản tư nhân và quyền lực nhà nước.
Bạn có thể thấy vai trò trung gian đó trong kết cấu của các tài liệu. Phần lớn các giao dịch không phải là các giao dịch riêng lẻ hay những ân huệ nhất thời. Đó là về quyền tiếp cận: Giới thiệu, chuyển tiếp, yêu cầu kết nối, sự sắp xếp ai được gặp ai và với những điều kiện nào. Hết lần này đến lần khác, Epstein là tổng đài, kết nối những người có ảnh hưởng trong các lĩnh vực và xuyên qua biên giới các quốc gia.
Tính chất xuyên quốc gia của mạng lưới đó rất khó bỏ qua — và NGA XUẤT HIỆN THEO NHỮNG CÁCH KHÔNG HỀ NGẪU NHIÊN. Các hồ sơ chỉ ra các thị thực và tuyến đường tiếp cận đặc quyền, các mối liên hệ gắn liền với bộ máy an ninh, và những nỗ lực lặp đi lặp lại để thiết lập các cuộc gặp gỡ ở cấp cao nhất, bao gồm cả với Vladimir Putin và Sergei Lavrov. Chúng cũng bao gồm các cuộc trao đổi trực tiếp hoặc gián tiếp, đề cập đến FSB và quỹ đạo ngoại giao của Moscow. Đây không phải là một sự việc đơn lẻ. Đó là một mô hình lặp đi lặp lại theo thời gian. Trong vai trò đó, Epstein không chỉ tích lũy các mối quan hệ; ông ta đã giúp tạo ra một cơ sở hạ tầng.
BẪY TÌNH DỤC
Các tài liệu chỉ ra một công cụ quen thuộc trong hoạt động tội phạm nằm gần trung tâm của bộ máy này: Bẫy tình dục — sử dụng sự tiếp cận tình dục để tạo ra điểm yếu cá nhân, và sau đó biến điểm yếu đó thành đòn bẩy. Ở dạng phổ biến nhất, nó tạo ra kompromat (các tài liệu gây bất lợi): Hình ảnh, bản ghi âm và lời kể trực tiếp gây bất lợi có thể được lưu giữ, chuyển tiếp, hoặc để lơ lửng trong không trung như một mối đe dọa ngầm, thường trực. Sức mạnh của nó rất đơn giản: Tống tiền không cần phải được sử dụng để định hình hành vi. Nó chỉ cần có vẻ hợp lý.
Nhìn theo cách này, bẫy tình dục là một công nghệ quyền lực hiệu quả đáng kể: Nó có chi phí cố định tương đối thấp, chi phí cận biên giảm mạnh khi tái sử dụng, nó làm giảm nhu cầu gây áp lực công khai, và nó biến sự thỏa hiệp cá nhân thành một ràng buộc mà mọi người tự áp đặt lên mình.
Như Thủ Tướng Ba Lan Donald Tusk đã nói, quy mô khổng lồ của hoạt động này — hậu cần, tiền bạc và quản lý mối quan hệ — khó có thể phù hợp với sự nuông chiều cá nhân đơn thuần. Sẽ hợp lý hơn nhiều nếu mục đích là thu thập thông tin một cách có hệ thống: Tạo ra những tài liệu gây bất lợi cho những người có ảnh hưởng như một tài sản thường trực.
Hồ sơ công khai mô tả một môi trường mà việc ghi chép là thường xuyên — ảnh chụp, ghi âm, ghi chú — nơi ranh giới giữa đời tư và tương tác chiến lược bị cố tình làm mờ, và nơi khách mời cư xử với sự tự tin ngụ ý sự bảo vệ và im lặng có đi có lại. Trong bối cảnh như vậy, bẫy tình dục trở thành một cơ sở hạ tầng.
Nga xuất hiện như một nhân vật trung tâm trong câu chuyện này không phải vì nó cần một kẻ giật dây toàn năng, mà vì ở Moscow, tống tiền và thông tin gây bất lợi từ lâu đã được coi là những công cụ cai trị tiêu chuẩn. Sử dụng tài liệu gây bất lợi như một loại tiền tệ chính trị không phải là một bệnh lý của hệ thống — mà là một phần của logic hoạt động của nó, với nguồn gốc từ KGB đến FSB ngày nay.
Theo cách hiểu này, Epstein không giống một “đặc vụ” theo nghĩa cổ điển. Ông ta giống một nhà sản xuất và phân phối các thông tin đầu vào chiến lược: Điểm yếu, bí mật và thông tin tai hại có thể được biến thành đòn bẩy mà không cần ai phải đưa ra chỉ thị trực tiếp. Quyền lực ở đây nằm ở khoảng trống thông tin mà ông ta tạo ra — một sự bất đối xứng mà người khác có thể khai thác ngay cả khi không có sự phối hợp rõ ràng.
Vì vậy, câu hỏi quyết định không phải là liệu có một người duy nhất điều khiển hay không, hay Epstein chỉ là một người môi giới. Mà là ai sẽ được lợi từ sự tồn tại của một nguồn thỏa hiệp. Người hưởng lợi rõ ràng nhất là Vladimir Putin, người mà ảnh hưởng bên ngoài phần lớn dựa vào các kênh không chính thức, mờ ám và không chịu trách nhiệm để định hình hành vi của giới tinh hoa chính trị.
Tác động quan trọng nhất cũng là điều khó ghi nhận một cách rõ ràng nhất: Tự kiểm duyệt trong thực tế. Các nhà lãnh đạo, giám đốc điều hành và người ra quyết định biết — hoặc thậm chí nghi ngờ — rằng họ đang bị phơi bày bắt đầu điều chỉnh lựa chọn của mình mà không cần bất kỳ mối đe dọa công khai nào. Đó là lý do tại sao bẫy tình dục mạnh mẽ nhất khi nó không bị lộ diện: Không phải khi nó bùng nổ thành một vụ bê bối (điều có thể làm mất đi đòn bẩy của nó), mà khi nó hoạt động như một sự hạn chế thầm lặng đối với những gì mọi người cảm thấy có thể làm.
SỰ BẤT ĐỐI XỨNG GIỮA TRUMP VÀ PUTIN
Trong hầu hết các trường hợp, phản ứng của Trump trước những lời chỉ trích đều rất dễ đoán – đặc biệt là với những đặc điểm ái kỷ rõ rệt của ông: Ông leo thang, ông trả đũa, ông cố gắng làm bẽ mặt người khác trước công chúng. Mô hình này đã được ghi nhận rộng rãi. Tuy nhiên, với Putin, nó lại liên tục bị phá vỡ. Putin là đối tác duy nhất mà Trump dường như sẵn sàng để việc mâu thuẫn với mình – và thậm chí làm bẽ mặt mình – mà không phản công lại. Điều gì giải thích cho ngoại lệ này? Một số nhà phân tích, bao gồm cả Phillip O’Brien, đã chỉ ra một cơ chế có lý: Sự phơi bày được tạo ra thông qua một chiến thuật “bẫy tình”.
Khi một người ra quyết định biết mình đang bị phơi bày, họ không cần phải bị đe dọa một cách công khai nữa. Chỉ riêng khả năng xảy ra một sự tiết lộ thảm khốc — đặc biệt đối với người mà quyền lực dựa trên hình ảnh trước công chúng — cũng đủ để định hướng lại các lựa chọn. Đó là logic cốt lõi của bẫy tình. Nó không đòi hỏi các giao dịch liên tục hoặc chỉ thị rõ ràng. Nó tạo ra sự bất đối xứng: Một bên biết mình có thể giáng đòn; bên kia biết mình có thể bị ‘táng’. Từ thời điểm đó trở đi, nhiều quyết định được tự kiểm duyệt trước. Sự nhượng bộ, im lặng có chọn lọc và việc không có xung đột ở những nơi thường xảy ra xung đột không còn giống như những đặc điểm tâm lý kỳ quặc mà bắt đầu được hiểu là tín hiệu của sự thỏa hiệp có thể xảy ra.
Cơ chế này có thể giúp lý giải tại sao chính sách đối ngoại của Mỹ kể từ ngày 20 tháng 1 năm 2025 lại thường xuyên đi chệch hướng khỏi lợi ích của Mỹ — và lại luôn mang lại lợi thế cho Putin.
EPSTEIN VÀ SỰ XÓI MÒN NỀN DÂN CHỦ MỸ
Một trong những hệ lụy chính trị đáng lo ngại nhất của các tài liệu Epstein là khả năng các quyết định có hậu quả lớn đối với Mỹ — và đối với trật tự toàn cầu — đang được đưa ra trong một không gian quyết định bị hạn chế nghiêm trọng, bị định hình bởi các áp lực không chính thức, vô hình và không thể kiểm soát. Nói một cách đơn giản: TỐNG TIỀN (blackmail).
Tống tiền, đặc biệt là dưới hình thức im lặng, về cơ bản không tương thích với trách nhiệm giải trình dân chủ. Nó chuyển việc ra quyết định ra khỏi phạm vi công khai. Khi một nhà lãnh đạo điều chỉnh hành vi để tránh một tiết lộ có khả năng gây hậu quả nghiêm trọng, lựa chọn đó không thể bị săm soi, tranh cãi hoặc phán xét bởi cử tri. Theo định nghĩa, nó biến mất khỏi sự giám sát dân chủ.
Việc chưa có một “quả bom” nào phát nổ không làm suy yếu cách giải thích này. Ngược lại. Các hệ thống được xây dựng dựa trên kompromat hoạt động tốt nhất khi chúng không bùng nổ thành các vụ bê bối mang tính quyết định và không buộc bất kỳ ai phải đối đầu công khai. Sức mạnh của chúng nằm ở sự bình thường hóa âm thầm của sự im lặng và ở sự điều chỉnh hành vi mang tính dự đoán.
Nhìn theo góc độ này, các tài liệu Epstein không chỉ đơn thuần là hồ sơ về hành vi sai trái của cá nhân. Chúng hé lộ một hình thức quyền lực vận hành mà không cần các quyết định chính thức hay chuỗi mệnh lệnh rõ ràng—một hình thức len lỏi qua các thể chế dân chủ và dần dần làm xói mòn khả năng lựa chọn tự chủ của chúng.
EPSTEIN, BANNON VÀ CHÂU ÂU
Điều được coi là cuộc khủng hoảng trách nhiệm giải trình dân chủ ở Mỹ lại xuất hiện ở Châu Âu dưới một hình thức khác: Sự can thiệp vào đấu trường chính trị. Các tài liệu về Epstein cho thấy rõ mối quan hệ giữa Jeffrey Epstein và Steve Bannon rất quan trọng. Hàng chục tin nhắn — chủ yếu từ năm 2018 và 2019 — cho thấy những nỗ lực của Bannon nhằm lôi kéo Epstein vào một dự án chính trị rõ ràng nhằm thúc đẩy cánh hữu cực đoan ở Châu Âu.
Đây là giai đoạn mà Bannon, sau khi rời chính quyền Trump, di chuyển từ thủ đô này sang thủ đô khác ở Châu Âu với một tham vọng được tuyên bố công khai: Xây dựng một bộ máy xuyên quốc gia có khả năng điều phối các lực lượng theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan, làm suy yếu Liên Minh Châu Âu từ bên trong và thúc đẩy các lập trường chính sách đối ngoại phù hợp với Moscow.
Trong bối cảnh đó, các email không cho thấy Epstein chỉ là một người quan sát bình thường. Bannon đã chủ động ve vãn ông ta vì tiền. Trong một tin nhắn ngày 5 tháng 3 năm 2019 — chỉ vài tuần trước cuộc bầu cử châu Âu — Bannon đã thảo luận về việc gây quỹ cho Marin Le Pen và Matteo Salvini. Các thư từ cũng đề cập đến một cuộc gặp giữa Bannon và Salvini tại Milan vào tháng 3 năm 2018, ngay sau khi cuộc bầu cử ở Ý, đưa chính phủ Lega-Five Star lên nắm quyền. Vào thời điểm đó, Lega đã trở thành một trong những nơi thử nghiệm chính cho chính trị chống EU cứng rắn ở Tây Âu.
Các tài liệu cũng chỉ ra mối quan tâm chung về tôn giáo như một kênh gây ảnh hưởng. Epstein đã tài trợ cho các nhóm Công Giáo bảo thủ và, trong các cuộc trao đổi với Bannon, đã cân nhắc ý tưởng gạt bỏ Giáo Hoàng Francis và “thanh lọc Giáo Hội” — một cách dùng từ nghe có vẻ ít giống một cuộc tranh luận thần học hơn là một nỗ lực định hình các cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ trong Giáo Hội Công Giáo theo hướng phản động mạnh mẽ.
Một điểm đáng chú ý khác là sự nhiệt tình của Epstein đối với Brexit. Riêng bản thân nó không chứng minh được nhiều, nhưng nó phù hợp với một mô hình lớn hơn: Sự phản đối hội nhập châu Âu và sự hấp dẫn đối với các quá trình chia rẽ châu Âu — làm giảm sự gắn kết, sức mạnh đàm phán và khả năng chống lại các cường quốc khác của châu Âu.
Những email này, tự bản thân chúng, không thể xác định được những nỗ lực này đã đi đến đâu hoặc tạo ra những tác động chính trị nào. Chúng cũng không tạo ra một chuỗi trách nhiệm rõ ràng, khép kín. Điều chúng làm là thay đổi giọng điệu của cuộc thảo luận. Các cuộc trao đổi đọc lên như thể đang trong giai đoạn vận hành: Tiền bạc, mục tiêu, thời gian biểu và các bước cụ thể — được thảo luận với nhịp điệu thực tế của những người đang cố gắng biến mọi thứ thành hiện thực, chứ không chỉ đơn thuần là trao đổi các quan điểm ý thức hệ.
NHỮNG GÌ HỒ SƠ EPSTEIN KHÔNG CÓ
Bên cạnh các tài liệu thực, một luồng thông tin song song hiện đang tràn ngập mạng xã hội: Hình ảnh và video do AI tạo ra, đặt Epstein một cách sai lệch bên cạnh các nhân vật chính trị là kẻ thù thuận tiện trong hệ sinh thái MAGA — và, thường là, trong không gian thông tin liên kết với Điện Kremlin. Chúng được tạo ra để ngụ ý sự thân thiết, sự thiếu minh bạch, hoặc sự tham gia trực tiếp — và được tối ưu hóa để lan truyền nhanh chóng.
Bài viết Kiểm Chứng Thực tế của NewsGuard lưu ý rằng, những cái tên quen thuộc xuất hiện lặp đi lặp lại trong những hình ảnh giả mạo này, bao gồm Emmanuel Macron, Volodymyr Zelensky và Zohran Mamdani.
Đây không phải là những thông tin ngẫu nhiên và nó không chỉ giới hạn ở những góc khuất của internet. Nó lan truyền mạnh mẽ nhất trên mạng X (Twitter), nơi nó có thể lan truyền chóng mặt chỉ trong vài giờ. Kịch bản khá quen thuộc: Làm quá tải môi trường thông tin cho đến khi các tài liệu thật và các hình ảnh giả mạo trông có vẻ đáng tin cậy trở nên lẫn lộn. Điều đó có hai tác dụng cùng một lúc. Nó làm suy yếu sức mạnh gây rối của các tài liệu thật bằng cách pha loãng chúng trong một biển thông tin bịa đặt. Và nó hướng sự phẫn nộ của công chúng vào các mục tiêu phù hợp với chương trình nghị sự MAGA — trong khi vẫn bảo vệ tốt hơn những gì còn nhạy cảm về mặt chính trị đối với chính quyền hiện tại của Mỹ và nhóm thân cận của họ.
NewsGuard cũng báo cáo rằng, một số hệ thống AI sáng tạo—đáng chú ý nhất là Grok và Gemini—sẽ tạo ra những loại hình ảnh giả mạo này mà không gặp nhiều trở ngại khi người dùng trực tiếp yêu cầu chúng.
LỜI KẾT
Như hiện tại, các hồ sơ Epstein không đưa ra bất kỳ tiết lộ cuối cùng nào — không có một dữ kiện duy nhất nào sắp xếp mạch lạc câu chuyện. Điều chúng mang lại là cái nhìn về cách thức quyền lực đương đại vận hành bên ngoài các thể chế chính thức: Tiền tư nhân, sự phơi bày cá nhân, mạng lưới xuyên quốc gia và các công cụ gây ảnh hưởng hiếm khi để lại dấu vết trong hồ sơ chính thức.
Đọc theo cách đó, các hồ sơ không chỉ nói về Epstein, đồng phạm của ông ta và các nạn nhân. Chúng còn nói về sự dễ tổn thương của chính các nền dân chủ tự do. Chúng phác họa một thế giới trong đó những người tự xưng là “người theo chủ nghĩa dân tộc” hợp tác xuyên biên giới để làm suy yếu đất nước của họ, và trong đó sự thù địch với chủ nghĩa đa nguyên, pháp quyền và những hạn chế đối với quyền lực hành pháp tạo ra những liên minh vượt qua các đảng phái, hệ tư tưởng và thể chế.
Chờ đợi một quả bom gây chấn động là bỏ qua điểm mấu chốt. Quyền lực được xây dựng trên kompromat (những bằng chứng bất lợi) hiệu quả nhất khi nó không bùng nổ thành một vụ bê bối rõ ràng, mang tính thanh lọc. Nó hoạt động bằng cách duy trì sự không được giải quyết. Sự không được giải quyết đó giữ cho bộ máy gây áp lực vẫn còn nguyên vẹn — đáng tin cậy, dai dẳng, và do đó có khả năng định hình các lựa chọn của các nhân vật chủ chốt — trong khi môi trường thông tin bão hòa dần dần làm xói mòn tín hiệu của các tài liệu xác thực. Sự phẫn nộ bị pha loãng, sự chú ý chuyển sang nơi khác, và những gì từng được coi là không thể nói ra, giờ chỉ còn là “đã biết”, và do đó dễ bị bỏ qua hơn.
Nếu những tài liệu này làm sáng tỏ một di sản chính trị, thì đó là: Một cơ chế gây áp lực và kiềm chế hành vi tiếp tục hoạt động ngầm. Nó bao gồm tống tiền và sự dễ bị tổn thương của giới tinh hoa, nhưng cũng bao gồm cả sự can thiệp vào không gian công cộng của châu Âu — từ việc tài trợ cho các đảng dân túy đến những nỗ lực thâm nhập và định hình lại thế giới Công Giáo. Và nó, một lần nữa, chỉ ra những động cơ tiềm ẩn của các đảng dân tộc chủ nghĩa ở châu Âu: Quá thường xuyên, họ theo sát các ưu tiên của các cường quốc nước ngoài thù địch hơn là lợi ích của chính châu Âu.
Lưu ý của tác giả về các nguồn tin. Trong bài đăng này, tôi không tái cấu trúc từng tài liệu riêng lẻ. Thay vào đó, tôi đã áp dụng cách đọc có hệ thống, mang tính biên tập đối với các tài liệu công khai. Những ai muốn trực tiếp tham khảo kho lưu trữ có thể làm như vậy thông qua trang web của Bộ Tư Pháp hoặc qua Jmail, một bản sao giúp việc điều hướng bộ sưu tập dễ dàng hơn nhiều bằng cách hiển thị các email như thể người dùng đang duyệt hộp thư đến của Epstein.
https://baotiengdan.com/2026/02/13/di-san-chinh-tri-cua-epstein-sau-khi-ong-ta-chet/

Nhận xét
Đăng nhận xét