Tác giả Lê Thị Kim Dung Bà Bèo, ngày tháng năm… Em cảm ơn anh còn nhớ tới con nhỏ mà suốt năm Đệ Tam anh ngồi sau lưng. Nhưng lẽ ra anh đừng nhớ vì năm sau em theo ba má lên Đà Lạt, gia đình đã gả em cho anh Đạt người bạn cùng khóa Thủ Đức với anh. Chuyện này anh đã biết em không nhắc lại đoạn sau. Lúc em có bầu đứa con gái đầu tiên, trong một lúc vui miệng Đạt kể lại lúc anh đi đề-lô cho Một Mười, Đạt là đại đội trưởng. Chiều hôm ấy tiểu đoàn rời mục tiêu cuối cùng ở phía bắc hướng ra quốc lộ 4, trên con đường đất trơn trợt ven kinh Bà Bèo. Ra gần tới quốc lộ mọi người đói meo, anh và anh Đạt ghé lại một quán lá mới lên ánh đèn dầu leo lét. Không có cà phê, hủ tíu, không có bún thịt nướng, đứa con gái con ông chủ quán mang ra hai tô bún với giá sống và một tô nước mắm tỏi ớt. Đạt kể, vậy mà anh và chồng em “xơi” ngon lành và còn thấy đói. Em dùng chữ xơi ở đây để anh nhớ chồng em là Bắc Kỳ di cư năm 54, cựu học sinh Chu Văn An. Em cũng không ngờ sau năm 1975 em mang ba đứa con về đây ...