3494 - Thơ và thơ thẩn
Tác giả Nguyễn Thông Hôm nay đã 19 tháng giêng Bính Ngọ, qua rằm được 4 ngày rồi. Theo phong tục mới, rằm tháng giêng là ngày thơ. Ở một nước say thơ hơn say thuốc lào, người người làm thơ, nhà nhà làm thơ, hội nhất định thắng, dân nhất định mơ, thì chả có gì lạ. Ngó những đêm thơ ở TP.HCM, ở Hải Phòng, ở Quảng Ninh... trên tivi, phây búc, nghĩ thơ như thứ thuốc phiện làm con người quên đi bao vất vả nhọc nhằn. Nhiều người mà nhà cháu biết đã đọc thơ đầy khí thế, còn hơn đánh giặc, rất nể. Thằng con bảo, bố không biết làm thơ dĩ nhiên nể rồi, chứ con chả để ý. Cha bố thằng ranh, chỉ được cái láo. Tôi vốn thích (chứ không phải yêu) thơ. Chẳng gì cũng thuộc nguyên tập Từ ấy, Nhật ký trong tù (không thuộc cũng chả được), rồi thơ Hữu Loan, Chế Lan Viên, Lưu Quang Vũ, Việt Phương, Xuân Quỳnh. Năm 1980 tôi thi đọc thơ ở nhà văn hóa Thanh niên – 4 Phạm Ngọc Thạch (tên cũ là Duy Tân, chả hiểu sao tên nhà vua yêu nước Duy Tân cũng bị phế bỏ) được giải nhất. Sau nữa, tôi thuộc thơ Nguyễn Duy, Ng...