3290 - Ẩm thực Việt, miễn chê nhé
Trong số nhiều món ăn Việt Nam mà mình làm đãi khách Tây, từ người Na Uy cho tới người Anh, từ người thân trong nhà, họ hàng cho tới người lạ, có một món luôn luôn đứng đầu bảng được ưa thích. Không phải là phở như nhiều người Việt nghĩ, mà là chả giò. Hồi còn ở Na Uy có thời gian đi làm việc part-time cho môt cantine Na Uy, món chả giò luôn luôn được khách yêu cầu. Thậm chí sau này khi mình không còn làm ở đó nữa, theo yêu cầu của bà đầu bếp, mình phải để lại bản recipe làm chả giò cho một vài người ở đó, và có lần khi quay trở lại thăm nơi này, một cô người Nam Á, chính xác nước nào lâu quá mình cũng quên, còn khoe với mình những cái chả giò của cô ấy vừa làm (nói thật là cuốn không đẹp, còn ăn ra sao không biết vì mình không có thì giờ thử). Sang Anh, ông anh ruột người Anh của người nhà, trước khi đến chơi dịp Giáng Sinh, Năm Mới là hỏi có spring roll không, và luôn luôn happy khi ra về được mình gửi kèm theo mấy cái chả giò, chai nước chấm và lời căn dặn kỹ lưỡng cách chiên ra sao. Mấy người khách khác cũng rất hào hứng khi nhận món quả mang về là chả giò. Và tất nhiên chả giò mình làm thì chất lượng hơn nhiều nhà hàng vì bỏ rất nhiều thứ bên trong, làm nhà hàng mà bỏ đủ thứ như vậy làm sao mà lời
Những món khác được người nhà và khách ưa thích, là bò lá lốt, bún thịt nướng, cơm thịt nướng, bánh mì thịt các loại, gà xào sả, bò xào sả, bò sốt tiêu xanh, bò lúc lắc, cà ri gà v.v…Còn các món nước như phở, bún bò cho tới bún riêu cua, có người thích có người không, do thói quen trong bữa ăn của họ không thường có những món nước và do hương vị mắm tôm, cua…các thứ. Ngày Tết cũng vậy, bánh chưng, giò chả, củ kiệu, dưa món…hay những món canh cũng không được khách nước ngoài “hảo” cho lắm, nhưng gỏi bò tái chanh hay nộm tôm thịt dưa leo cà rốt thì lại mê
Nhưng nói chung, theo mình, ẩm thực Việt đang ngày càng trở nên phổ biến và được yêu thích ở nhiều quốc gia. Nơi nào có người Việt là nơi đó có nhà hàng Việt. Không phải nhà hàng Việt nào cũng do đầu bếp Việt nấu và không phải nhà hàng Việt nào ăn cũng ngon, nhất là với một người Việt đã quen ăn những món ăn Việt ngon như mình, nhưng dân nước ngoài thì đâu biết, cứ thế khen, cho 4, 5 sao lia lịa. (chuyện bên lề, ở Anh có một chuỗi nhà hàng lấy tên Phở do chủ người Anh và đầu bếp nước ngoài nấu, nhưng có một dạo còn đòi kiện tất cả những nhà hàng người Việt có cái tên dính tới chữ “phở” mà họ cho là họ đã đăng ký bản quyền, sau mới thôi, có lẽ do đã được ai đó nói cho biết “phở” là cái tên chung của một món ăn Việt, giống như pizza của Ý hay sushi của Nhật?). Không ít lần nhân viên phục vụ ở một vài quán Việt khác nhau hỏi mình thức ăn ra sao, và mình đã thẳng thắn trả lời, nếu là người nước ngoài ăn thì thấy OK, còn người Việt thì nói thật, món này món kia chưa đúng chuẩn lắm đâu, thiếu cái kia cái nọ…
Xa quê hương, mỗi lần đi du lịch, bên cạnh việc khám phá ẩm thực nước người ta, mình cũng hay ghé những nhà hàng Việt ăn cho…đỡ nhớ nhà. Và có thể nói cho đến giờ này, có 2 thứ mà mình vẫn tự hào về VN là ẩm thực Việt và phong cảnh Việt Nam (dù đã bị tàn phá rất nhiều). Chắc chắn sẽ có người hỏi lại, chỉ có hai thứ thôi sao? Là vì nói đến bất cứ cái gì thì cũng sẽ có những sự tranh cãi đồng ý hay không đồng ý, từ văn hóa cho tới tính cách Việt. Nhưng ẩm thực Việt, tin mình đi, không thua kém bất cứ một nền ẩm thực nổi tiếng nào trên thế giới đâu.

Nhận xét
Đăng nhận xét