3560 - Khi tổng thống Mỹ hả hê trước cái chết của một công bộc
Mai Phi Long
LOS ANGELES, California (NV) – Lịch sử Việt Nam có những trang viết đầy bi kịch về sự trả thù, có lẽ không có chương nào ám ảnh và gây tranh cãi bằng việc vua Gia Long sau khi thống nhất đất nước cho quật mộ vua Quang Trung – Nguyễn Huệ. Quan điểm chung cho rằng vì nỗi thù nhà quá sâu, vua Gia Long đã tán vụn hài cốt của người anh hùng áo vải để hả cơn giận. Nhưng hãy nhìn xem, hơn hai trăm năm đã trôi qua, người đời vẫn tôn thờ Vua Quang Trung như một vị thiên tài quân sự, còn Vua Gia Long, dù có công thống nhất, vẫn mãi mãi mang theo vết nhơ về một hành động nhỏ mọn, không thể dung thứ cho đối thủ ngay cả khi họ đã về với cát bụi.
Hiện nay, tại Washington, lịch sử dường như đang lặp lại một cách trớ trêu nhưng dưới một hình thái thô thiển hơn. Khi ông Robert Mueller, vị cựu giám đốc FBI, người lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ từng đổ máu tại Việt Nam, vừa nằm xuống vào Thứ Sáu vừa qua tại Charlottesville, Virginia sau thời gian dài chống chọi với bệnh Parkinson, đương kim Tổng Thống Donald Trump đã không ngần ngại đăng đàn một cách hả hê: “Robert Mueller vừa chết. Tốt, tôi mừng vì ông ta chết. Ông ta không còn có thể làm hại những người vô tội được nữa!”

Tổng Thống Donald Trump. (Hình: Roberto Schmidt/Getty Images)
Tiếng cười của ộng Trump trên cái chết của ông Mueller không chỉ là một lời tiễn biệt cay nghiệt mà mang biểu tượng cho sự băng hoại của đạo đức chính trị Mỹ, nơi sự nhỏ mọn đã leo lên đến đỉnh cao nhất của quyền lực hành pháp.
Sự đối lập giữa “Mũi tên thẳng” và “Kẻ trốn lính”
Để hiểu tại sao Tổng Thống Trump lại căm thù ông Mueller đến thế, chúng ta phải nhìn vào sự đối lập toàn diện giữa hai con người này.
Cựu Giám Đốc FBI Robert Mueller là hiện thân của một thế hệ công bộc mà sự liêm chính là hơi thở. Khi đất nước cần, ông sẵn sàng rời ghế nhà trường để lao vào rừng già Việt Nam, mang về trên mình huân chương Bronze Star và Purple Heart. Suốt 40 năm, từ vai trò công tố viên đến 12 năm dẫn dắt FBI qua thảm họa khủng bố 11/9, cựu Giám Đốc Mueller phục vụ trong im lặng, kỷ luật và thượng tôn pháp luật. Ông được mệnh danh là “Mũi tên thẳng” vì ông không biết bẻ cong sự thật theo ý muốn của bất kỳ chính trị gia nào.
Ngược lại, đương kim tổng thống Mỹ là hình ảnh phản chiếu của sự ích kỷ và đặc quyền.
Khi người lính Mueller đang đối mặt với hòn tên mũi đạn tại Việt Nam, “cậu ấm” Trump lại đang bận rộn với những tờ giấy chứng nhận y tế về chứng “gai xương chân” (bone spurs) để né tránh quân dịch.
Một người sẵn sàng hy sinh mạng sống cho quốc gia, và một người sẵn sàng bịa đặt bệnh tật để hèn nhát trốn tránh nghĩa vụ thanh niên thời chiến.
Sự khác biệt này không chỉ là chuyện quá khứ mà là hố sâu ngăn cách về tư cách.
Kẻ trốn lính thường có xu hướng ghen tị và nhục mạ những người anh hùng thật sự, bởi sự hiện diện của họ chính là lời nhắc nhở đau đớn nhất về sự hèn nhát của bản thân.
Danh sách “nạn nhân” của một tâm hồn nhỏ bé
Sự hằn học của ông Trump đối với cựu Giám Đốc Mueller không phải là cá biệt. Ông ta dường như có một nhu cầu bệnh hoạn là phải chà đạp lên những người đã khuất nếu họ từng đối lập chính trị với mình.
Chắc chắn chúng ta luôn nhớ đến cố Thượng Nghị Sĩ John McCain, một biểu tượng khác của lòng quả cảm trên chiến trường. Đại Úy Phi Công McCain đã chịu đựng năm năm tù đày tại Hỏa Lò, kiên cường không đầu hàng. Vậy mà “cậu ấm,” với đôi chân “gai xương” của mình, lại dám mỉa mai: “Tôi thích những người không bị bắt hơn.” Ngay cả khi ông McCain qua đời, tỷ phú ít nhất năm lần phá sản Donald Trump vẫn từ chối treo cờ rũ và liên tục công kích người anh hùng của nước Mỹ ngay cả khi ông đã yên nghỉ.
Và không chỉ có trường hợp các ông Mueller hay McCain. Ngay từ những ngày đầu nhiệm kỳ thứ nhất, Tổng Thống Trump đã gây tranh cãi khi có những lời lẽ vô cảm với góa phụ của một binh sĩ vừa tử trận. Rồi đến cố Tổng Tham Mưu Trưởng Colin Powell, cố Dân Biểu Elijah Cummings hay nữ Thẩm Phán Ruth Bader Ginsburg, tất cả đều trở thành mục tiêu cho sự cay độc của Trump khi họ nằm xuống.
Với Tổng Thống Trump, cái chết không là lúc buông tha quá khứ mà là cơ hội để ông ta tung ra đòn đánh cuối cùng vào những đối thủ chính trị đã không còn khả năng đáp trả.
Nghịch lý Epstein và sự “thông cảm” lạ lùng
Thế nhưng, sự nhỏ mọn của ông Trump lại đi kèm với một sự “bao dung” đầy toan tính và đáng ngờ. Trong khi ông ta có thể dùng những lời lẽ độc địa nhất với cựu Công Tố Viên Đặc Biệt Mueller, thì ông ta lại tỏ ra im lặng một cách lạ lùng trước những cáo buộc liên quan đến hồ sơ tỷ phú Jeffrey Epstein.

Cựu Giám Đốc FBI Robert Mueller trong phiên điều trần trước Ủy Ban Tư Pháp Thượng Viện vào ngày 19 Tháng Sáu, 2013, tại Quốc Hội. (Hình: Alex Wong/Getty Images)
Khi các tài liệu về đường dây mua bán tình dục của tội phạm Epstein được công bố, người ta thấy tên của ông Donald Trump xuất hiện bên cạnh những cái tên nổi tiếng khác, bao gồm cả cựu Tổng Thống Bill Clinton. Thật kỳ lạ, khi đối thủ chính trị Clinton bị nhắc tên hoặc phải đối mặt với điều trần, ông chủ Tòa Bạch Ốc hiện nay lại tỏ ra thông cảm và không hề có những bài phát biểu nảy lửa hay miệt thị như cách ông hành xử với cựu Giám Đốc Mueller.
Tại sao? Vì trong vũng bùn Epstein, sự hằn học của ông Trump có thể phản tác dụng. Sự nhỏ mọn của đó chỉ dành cho những người sạch sẽ như cựu Công Tố Viên Mueller vì họ phản chiếu sự khiếm khuyết của chính ông ta.
Tổng Thống Trump không ghét tội ác mà ghét những người vạch trần nó.
Vụ ám sát hụt 2024 và sự im lặng kỳ lạ
Một chi tiết gây kinh ngạc khác là thái độ của ông Trump đối với thanh niên được cho là đã ám sát hụt ông trong chiến dịch tranh cử năm 2024.
Một người vốn hay “than thân trách phận” và nguyền rủa kẻ thù như ông Trump lại không hề nhắc đến hay buông lời cay nghiệt với kẻ muốn lấy mạng mình.
Tại sao cựu chủ nhân ông một sòng bài ở New Jersey lại “hiền lành” đến thế với một kẻ cầm súng, nhưng lại hung dữ với một công tố viên cầm luật pháp trên tay? Sự thiếu vắng những lời hằn học này gợi lên một kịch bản đáng ngờ về tính xác thực của vụ ám sát.
Một người có thể chửi bới Mueller đến lúc chết nhưng lại “quên” nguyền rủa kẻ bắn mình – đó là dấu hiệu của sự gian trá hơn là lòng vị tha.
Tiền bạc, quyền lực và sự thờ ơ với quân nhân
Trong khi Tổng Thống Trump bận rộn ăn mừng cái chết của Mueller, bộ máy của ông ta vẫn đang vận hành theo cách thức đầy mùi tiền và sự khuất tất. Các tài liệu mới lộ diện cho thấy những cộng sự thân cận với ông Trump đã kiếm hàng triệu đô la tiền hoa hồng từ các chiến dịch quảng cáo của Bộ An ninh Nội địa (DHS) – những chiến dịch “tiếp thị” dẫn đến việc bị cách chức của Bộ Trưởng Kristi Noem. Tiền thuế của dân được rót vào túi những công ty vừa thành lập được vài ngày bởi các tay chân của tổng thống.
Sự tham lam này đi đôi với sự thờ ơ lạnh lẽo dành cho những người lính chân chính. Trong buổi lễ tiễn đưa các quân nhân Mỹ tử nạn gần đây liên quan đến xung đột với Iran, người ta thấy một hình ảnh nhức nhối đó là Tổng Tư Lệnh Trump đứng trước những linh cữu phủ cờ nhưng vẫn đội chiếc nón khẩu hiệu tranh cử. Đội nón trước quan tài quân nhân là một sự sỉ nhục vào sự hy sinh của họ.
Đặc biệt, lúc chiếc máy bay tiếp liệu KC-135 gặp nạn khiến 6 quân nhân Mỹ thiệt mạng, khi phóng viên hỏi về sự mất mát này, Tổng Thống Trump đã hoàn toàn lờ đi, không một lời tưởng nhớ. Có lẽ sự hy sinh của quân nhân chỉ có giá trị khi phục vụ cho sự đánh bóng tên tuổi của ông ta.
Một nền chính trị suy đồi
Thái độ của ông Trump trước cái chết của ông Mueller đã vấp phải làn sóng chỉ trích dữ dội từ giới chính trị. Thượng Nghị Sĩ Adam Schiff (Dân Chủ-California) đã phải thốt lên: “Mỗi ngày, viên tổng thống này lại cho thấy sự khiếm khuyết căn bản về tư cách và sự không phù hợp với chức vụ.”
Cựu Giám Đốc Robert Mueller đã ra đi, ông mang theo sự tĩnh lặng của một người lính đã hoàn thành nhiệm vụ.
Tổng Thống Trump ở lại, nhưng ông ta đang tự tay viết nên những dòng chữ đen tối nhất cho di sản của mình. Sự hả hê của ông Trump không làm ông Mueller thấp đi mà cho thấy “cậu ấm” chưa bao giờ cao đủ tầm để chạm đến lòng yêu nước và sự tận tụy thật sự.
Nước Mỹ vĩ đại ở đâu khi người đứng đầu quốc gia lại có tư cách của một kẻ tiểu nhân đắc chí?
Vua Gia Long quật mộ Vua Quang Trung và bị sử sách phê phán ngàn năm. “Cậu ấm” không hề đi quân dịch một ngày miệt thị những quân nhân được huân chương như ông Mueller và McCain. Lịch sử Mỹ cũng sẽ ghi nhớ ông Trump như một vị tổng thống nhỏ mọn nhất, một người chưa bao giờ hiểu được rằng quyền lực thực sự nằm ở sự bao dung và liêm chính, chứ không phải ở những tiếng cười lạc lõng trên nỗi đau của người khác.
Tiễn biệt “Mũi tên thẳng” Robert Mueller về đích.
Và xin chia buồn với nước Mỹ, nơi đạo đức chính trị đang bị xói mòn bởi chính người đáng lẽ phải bảo vệ bằng lòng chính trực.
https://www.nguoi-viet.com/tin-chinh/khi-tong-thong-my-ha-he-truoc-cai-chet-mot-cong-boc/
Nhận xét
Đăng nhận xét