3770 - Từ câu chuyện ‘Bà ngoại DoorDash’

Trúc Phương

Những tưởng cách đánh bóng chính quyền theo kiểu dựng cảnh giới lãnh đạo đi vét rác ở các con kênh ô nhiễm, đi trồng cây, hay “chú công an” luôn có mặt đúng lúc để đưa thí sinh đi muộn đến trường thi… là chuyện xưa như trái đất và chỉ xảy ra ở những nước như Việt Nam, hóa ra bây giờ một quốc gia văn minh Mỹ cũng tương tự. Chi tiết kịch bản có khác nhưng bản chất nội dung “câu chuyện muốn kể” cũng y hệt.

Tổng Thống Donald Trump đưa tiền tip cho nhân viên giao hàng Doordash Sharon Simmons sau khi bà giao đồ ăn của McDonald’s bên ngoài Phòng Bầu Dục tại Tòa Bạch Ốc hôm 13 Tháng Tư. (Hình: Brendan Smialowski/AFP via Getty Images)

“Bà ngoại DoorDash”

Ngày 13 Tháng Tư, Tòa Bạch Ốc thực hiện một đoạn phim tuyên truyền đầy “ẩn ý nhân văn.” Lực lượng báo chí được dàn sẵn cho thấy cảnh một phụ nữ giao hàng cho DoorDash, mặc chiếc áo mới tinh màu đỏ (đúng “màu MAGA”) với hàng chữ “DoorDash Grandma,” đi sải bước qua sân cỏ Tòa Bạch Ốc, tay cầm hai túi đồ ăn McDonald’s. Hệt như trong “hoàn cảnh” thật, bà gõ cửa. Người “order” đơn hàng ló mặt ra, cười tươi, chính là ông Trump – tổng thống Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ. Ông nhận hàng, nói qua loa vài câu. Phim hết, với kết thúc có hậu, khi ông “khách sộp” tặng “bà ngoại DoorDash” tờ 100 đô.

Báo chí cho biết “bà ngoại DoorDash” tên thật là Sharon Simmons, 56 tuổi, làm nghề giao hàng cho DoorDash nhiều năm nay. Giống như màn cử tri bày tỏ niềm tin yêu vào chính sách của Đảng và Nhà Nước trong các bài báo tuyên truyền Việt Nam, “bà ngoại DoorDash” cũng cám ơn Trump vì chính sách hợp lòng người không đánh thuế tiền boa (“no tax on tips”) của ông.

Không ít người thắc mắc, rằng làm sao một người giao hàng có thể lọt vào Tòa Bạch Ốc và thậm chí đứng sát tổng thống, nếu không phải là một màn kịch được chuẩn bị cẩn thận. Thôi thì tạm bỏ qua chi tiết này, mà hãy nói về cách xây dựng kịch bản. So với những kịch bản đánh bóng chính quyền mà CSVN thực hiện thì kịch bản này – ở nơi mà công nghệ tuyên truyền cũng như công nghệ điện ảnh từ lâu đứng hàng top thế giới – là quá vụng về. Dù vậy, sự “độc đáo” của nó ở chỗ, nếu ở Việt Nam, “chú công an” hay cùng lắm là một bộ trưởng nào đó chỉ diễn ngoài đường khi đi trồng cây hoặc gom rác, thì ở đây, đích thân ngài tổng thống đóng vai chính và diễn ở ngay “phim trường” Tòa Bạch Ốc.

Việc nghi vấn tính chân thực của sự kiện là không cần thiết vì cách “dựng phim” thô thiển đến mức ngay cả trẻ con cũng không tin là thật. “Bà ngoại” Sharon Simmons xuất hiện trên kênh Fox News để phủ nhận cáo buộc cho rằng bà là diễn viên được thuê. Có thể bà là “người thật, việc thật” nhưng câu chuyện được xây dựng từ bà là không thật. Hơn nữa, “ý nghĩa” của chính sách “no tax on tips” trong sự kiện cũng mờ nhạt hẳn khi tự thân câu chuyện cho thấy nhiều điều khác.

Ông Max Burns, một chiến lược gia của đảng Dân Chủ, viết trên X (Twitter): “Đây là một hình ảnh hoàn hảo phản ánh kỷ nguyên Trump: Một người bà phải làm việc cho DoorDash để mưu sinh, trong khi vị tổng thống lại trang hoàng phòng làm việc bằng những món nội thất mạ vàng.” Bà Saru Jayaraman, chủ tịch nhóm vận động vì quyền lợi người lao động One Fair Wage, nói thêm: “Thật đáng buồn. Đó là dấu hiệu một xã hội đang trên đà suy thoái chứ không phải điều gì đó đáng để ăn mừng hay biến thành màn chụp ảnh phô trương. Chúng ta phải thấy rằng một nền kinh tế, nơi người cao tuổi bị đẩy vào các công việc tự do, không ổn định để có thể sống sót, là điều không nên được xem là bình thường.”
Điều đáng nói nữa là thời điểm xuất hiện “bà ngoại DoorDash” lại xảy ra đúng vào lúc điểm tín nhiệm của Trump giảm đến đáy, và kinh tế Mỹ đang chao đảo bởi cuộc chiến Trung Đông. Giá xăng tăng không ngừng.

Trước khi diễn ra vụ “bà ngoại DoorDash” giao hai túi đồ ăn cho ông khách Trump, công ty DoorDash đã phải công bố khoản hỗ trợ tạm thời: từ $5 đến $15 mỗi tuần dành cho các tài xế di chuyển quãng đường từ 125 dặm trở lên. Vụ xăng nhớt đáng lý là chi tiết đáng hỏi nhất khi ông khách Trump gặp “bà ngoại,” tuy nhiên, ông phớt lờ.

Những chuyện “không có trong phim”

Trump còn lờ nhiều thứ khác. Ông không hỏi làm sao người đàn bà lam lũ với vẻ mặt cực kỳ khắc khổ Sharon Simmons sống như thế nào khi phải chạy hơn 14,000 cuốc giao hàng để trang trải quá trình điều trị căn bệnh ung thư của chồng đang ở giai đoạn ba. Bà Simmons kể, “Tôi vẫn nhớ như in khi mới lên bốn tuổi, tôi đã cùng cha mẹ đi giao báo. Thậm chí, mẹ tôi năm nay gần 80 tuổi nhưng vẫn phải làm việc khi nhận trông nom các cháu nhỏ để trang trải sinh hoạt.” Đó không là ví dụ điển hình của một “giấc mơ Mỹ” hoặc một trường hợp “thành đạt” chứng minh cho câu chuyện “làm cho nước Mỹ trở lại vĩ đại” mà ông Trump luôn muốn kể.

Cái gọi là chính sách miễn thuế tiền boa thật ra chẳng ý nghĩa gì so với chính sách cắt Medicaid của chính quyền Trump. Trung tuần Tháng Tư, ngân sách ông Trump đưa ra đề xuất cắt 12% ngân sách y tế. Đó mới là điều quan trọng đối với bà Sharon Simmons – cho bản thân bà, gia đình neo đơn của bà, và cho ông chồng đang bị ung thư của bà, chứ không phải mớ tiền tip còm cõi mà bà giữ lại được khi không phải đóng thuế.

Cần biết, số ca tử vong ở Mỹ – lẽ ra có thể tránh được bằng các biện pháp phòng ngừa hoặc chăm sóc y tế đúng cách – đang ở mức cao hơn so với hầu hết quốc gia cùng trình độ phát triển trong thế giới công nghiệp hóa. Căn cứ vào bản ngân sách 2027 mà Tòa Bạch Ốc đề xuất vào trung tuần Tháng Tư, vấn đề chăm sóc y tế không được coi là trách nhiệm chính phủ. Bộ Y Tế và Dịch Vụ Nhân Sinh (HHS) có nguy cơ bị cắt hơn $15 tỷ, tức giảm 12% so với mức 2026. Tình trạng thiếu hụt các dịch vụ chăm sóc trẻ với chi phí hợp lý là một trong những nguyên nhân then chốt khiến tỷ lệ phụ nữ Mỹ tham gia lực lượng lao động hiện nằm ở nhóm thấp nhất trong các nước công nghiệp hóa. Chi tiêu chính phủ cho giáo dục và chăm sóc trẻ nhỏ tại Mỹ cũng thuộc nhóm thấp nhất so với các quốc gia giàu có khác.

Hạ tuần Tháng Ba, nhóm vận động chính sách Public Citizen cho biết có đến 446 bệnh viện hiện nằm trong nguy cơ buộc phải cắt dịch vụ hoặc đóng cửa do bị ảnh hưởng từ chiến dịch cắt giảm Medicaid của ông Trump. Theo phân tích Public Citizen, số bệnh viện nói trên đã phục vụ bảy triệu bệnh nhân trong năm 2024. Gần 200 trong 446 bệnh viện nói trên nằm tại các khu vực bầu cử Quốc Hội do các dân biểu Cộng Hòa đại diện; và 146 bệnh viện khác nằm tại các tiểu bang do các thượng nghị sĩ Cộng Hòa đại diện.

Trong chiến dịch tranh cử, ông Trump hứa chính quyền sẽ thực hiện tốt chương trình Medicare và dịch vụ trông giữ trẻ ban ngày. Những cử tri khốn khó như “bà ngoại” Sharon Simmons – người có 10 đứa cháu – khấp khởi mừng. Tuy nhiên, ngày 1 Tháng Tư, ông Trump nói, “nước Mỹ không thể lo liệu việc này,” rằng “chúng ta là một quốc gia rộng lớn. Chúng ta có 50 tiểu bang. Chúng ta còn phải lo biết bao người khác. Chúng ta đang phải tham chiến nhiều nơi. Chúng ta không thể nào lo liệu cùng lúc cho dịch vụ trông giữ trẻ, Medicaid, Medicare và tất cả những thứ này.”

Cần nói thêm, chương trình Medicare hiện chi trả chi phí y tế cho 66 triệu người Mỹ từ 65 tuổi trở lên, với tổng chi phí hàng năm ước tính $11,000 tỷ. Theo số liệu từ Trung Tâm Dịch Vụ Medicare và Medicaid, hiện có khoảng 84.5 triệu người đang thụ hưởng các khoản trợ cấp từ Medicaid, với tổng chi phí lên tới $932 tỷ. Một người nghèo “tận cùng bằng số” như Sharon Simmons chắc chắn có mặt trong danh sách thụ hưởng những chương trình như vậy.

Và nói về ung thư – căn bệnh mà chồng bà Sharon Simmons đang mắc phải – thì tình hình càng bi thảm. Từ khi ông Trump bắt đầu nhiệm kỳ hai, nghiên cứu ung thư là một trong những lĩnh vực bị cắt ngân sách thê thảm nhất. Khi nước Mỹ tuyên chiến với ung thư hơn 50 năm trước, có một giả định sai lầm rằng ung thư chắc chắn sẽ bị y học đánh bại.

Con người đã lên đến Mặt Trăng thì ung thư chẳng là gì. Tuy nhiên, tính đến thời điểm này (Tháng Tư, 2026), có đến 40% người Mỹ có thể được chẩn đoán mắc ung thư vào một thời điểm nào đó trong đời. Điều đó có nghĩa nghiên cứu ung thư luôn cần phải được tiếp tục.
Trong thực tế, nghiên cứu ung thư mang lại rất nhiều hữu ích và được chứng nghiệm thực tế. Giữa thập niên 1970, tỷ lệ sống sót sau năm năm mắc ung thư ở Mỹ là 49%; ngày nay, tỷ lệ này là 68%. Theo nghiên cứu gần đây trên Tạp Chí Ung Thư Lâm Sàng (The Journal of Clinical Oncology), cứ mỗi $326 mà chính phủ chi cho nghiên cứu ung thư sẽ kéo dài tuổi thọ thêm một năm.

Giờ đây, một hệ thống nghiên cứu khoa học vô cùng thành công – một hệ thống mất nhiều thập niên để xây dựng, đã cứu sống hàng triệu người và tạo ra hàng tỷ đô la lợi nhuận cho các công ty – đang bị phá bỏ. Ngân sách cho Viện Ung Thư Quốc Gia đã giảm từ $7.2 tỷ xuống còn $4.5 tỷ.

Những gì ở trên là vài chi tiết không được kể trong tập phim “bà ngoại DoorDash” – dù tất cả điều đó ảnh hưởng rất nhiều đến những người như bà Sharon Simmons. Tự thân “bà ngoại DoorDash” có thấy hoặc ý thức được không là chuyện của bà, nhưng nước Mỹ đang thật sự có rất nhiều vấn đề nghiêm trọng gây ra từ “ông khách sộp” ở Tòa Bạch Ốc, và nó không bao giờ có thể được giải quyết chỉ bằng tờ tiền tip 100 đô hay từ một bộ phim tuyên truyền được dựng lên một cách quá vụng về.

https://www.nguoi-viet.com/binh-luan/tu-cau-chuyen-ba-ngoai-doordash/

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

2945 - Chi tiết 'Chiến dịch Mạng nhện' của Ukraine nhằm vào máy bay ném bom của Nga

5433 - The Vietnam War và khi Đồng Minh tháo chạy

1360 - Điều gì giúp LDP thống trị nền chính trị Nhật Bản?