3841 - Những hồi ức buồn

Kim Chi


Chiều ngày 30/4/1975. Mọi việc đã an bài.

Từ 11 giờ 30 phút, từ cái thời khắc định mệnh ấy, nhiều "chàng trai trẻ vốn dòng hào kiệt" từng được đào tạo chính quy tại các Học viện Quân sự nổi tiếng trên thế giới, thuộc các Binh chủng tinh nhuệ với các loại vũ khí tối tân, hiện đại đã "cởi giáp quy hàng"

Họ chỉ mặc độc chiếc quần short, áo thun ba lỗ màu trắng, đi chân đất để về nhà. Không quân phục, không lon gáo, không súng ống...càng không cận vệ theo sau. Nhưng gia đình vợ con lại hân hoan mừng họ "trở về trong chiến bại."

Tôi cũng mong chờ Bạn trở về lành lặn như vậy cùng tôi. Nhưng đã 16 giờ chiều cùng ngày, bóng Bạn biệt tăm. Tôi nóng lòng, xách xe Honda chạy đi. Tôi đi về hướng cầu Sài Gòn. 

Thành phố hỗn loạn với những quân trang, quân dụng vứt đầy đường. Những xe gắn máy, xe ô tô bị bỏ lại bên vệ đường, chủ nhân của nó đã chen chân xuống tàu Hải Quân ở bến Bạch Đằng từ trước khi "Big Minh" đọc lời đầu hàng trên đài Phát thanh.

Một cuộc tháo chạy mà không phải ai cũng được “tham gia".

Ngược đường với tôi là những chiếc tăng T54 của phe "thắng trận" đang hân hoan tiến vào thành phố. Xích xe tăng cày trên mặt đường nhựa vang dội những âm thanh làm tê buốt cả tim óc.

Tôi không dám qua cầu Sài Gòn. Hình như súng vẫn còn nổ bên kia cầu. Có ai đó nói rằng một nhóm lính biệt động quân đã "tử thủ" ở cầu Rạch Chiếc. Họ là "những con rắn mất đầu". Họ đã bị những "tướng tá" cầm quân hô hào "tử thủ" bỏ lại với những máy bộ đàm bất khiển dụng, cùng những khẩu súng gần hết đạn. Với sức cùng lực kiệt, họ đã bám lại ở cửa ngõ của Sài Gòn. Và rồi họ nằm lại vĩnh viễn trên cầu Rạch Chiếc vào những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến.

Liệu Bạn có như họ không ?

Tôi, cô sinh viên trường Luật, chưa hề biết gian nan, chưa hề biết chiến tranh khốc liệt như thế nào, chưa biết sinh ly tử biệt ra sao... Sao chiều nay tôi lại dũng cảm một mình một xe ra giữa nơi "sóng gió" thế này tìm Bạn ?

Bạn đang ở đâu ?

Hãy trả lại cho chiến tranh chiếc trực thăng cùng bộ đồ bay màu đen một thời oai dũng.

Hãy trả lại vùng chiến sự những chuyến bay đêm tải đầy trong khoang trực thăng những xác chết của binh lính với thuờng dân.

Hãy cởi bỏ chiếc khăn quàng cổ màu tím phi hành ấy đi. Sao Bạn không về chiều nay ? Tôi biết tìm Bạn nơi nào ?

Tôi buồn bã quay về cùng nuớc mắt.

Sài Gòn đêm 30/4/1975 mất điện.

Đêm tối phủ xuống thành phố một màu đen.

Có ai vui không ?

Riêng tôi, nghe như muối xát trong lòng.

KIM CHI 24.04.2026

https://thuymyrfi.blogspot.com/2026/04/kim-chi-nhung-hoi-uc-buon.html#more

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

2945 - Chi tiết 'Chiến dịch Mạng nhện' của Ukraine nhằm vào máy bay ném bom của Nga

5433 - The Vietnam War và khi Đồng Minh tháo chạy

1360 - Điều gì giúp LDP thống trị nền chính trị Nhật Bản?