1538 - Gươm đã tuốt ra nơi miền đất xa xôi - Những ước mơ tan vỡ của Miền Nam (Phần 20)

 Tác giả: George J. Veith

Trần Quang Nghĩa dịch



Lào, Cuộc Bầu cử, và Khởi đầu của Hồi Kết cục.

Miền Nam bước vào năm 1971 mạnh mẽ hơn bao giờ, nhưng sức mạnh của nó tỏ ra không thể chống đỡ được sau vụ thảm bại trước một vụ tấn công lớn vào tháng 2 chống lại Đường mòn Hồ Chí Minh ở Lào và sự tan nát của bất kỳ sự hậu thuẫn còn lại nào của quốc tế trước cuộc bầu cử tổng thống chỉ có một ứng cử viên. Cả hai sự kiện, nhất là thảm bại ở Lào, đánh dấu đoạn kết của sự leo thang ở miền Nam. Không thấy được vào thời điểm đó và không cảm nhận được trong vài năm, trận thua đó trực tiếp dẫn đến Cuộc Công kích Phục sinh 1972.

Đến lượt cuộc công kích dẫn đến thỏa hiệp Paris 1973, làm sân khấu cho màn thất thủ của đất nước. Góp thêm vào các tai ương của miền Nam là sự sụp đổ của công luận quốc tế xuất xứ từ cuộc bầu cử tổng thống đầy tai tiếng và thêm rắc rối nội bộ, trong đó có việc binh lính Mỹ sử dụng ma túy. Phối hợp các điều đó tạo thành một cơn lốc xoáy đưa miền Nam trượt dài đến thảm bại.

TẤN CÔNG LÀO

Vào giữa năm 1970, tình báo Mỹ phát hiện QĐNDVN tập trung lực lượng ở nam Lào sát với Quân đoàn I ở phía bắc miền Nam. Vào đầu tháng 11, MACV kết luận rằng Hà Nội dự định tấn công ở đó trong  mùa khô năm sau sẽ bắt đầu vào giữa tháng giêng 1971 và kéo dài cho đến tháng 8. Vì người Mỹ sẽ rút quân gần như toàn bộ các đơn vị tác chiến ra khỏi vùng đó, Thiệu và Nixon quyết định ra tay trước để đập vỡ kế hoạch của địch và phá hủy các kho tiếp tế của QĐNDVN. Cuộc tấn công, được hoạch định để minh chứng cho thành tựu của việc Việt Nam hóa, được nhắm vào ngay trung tâm của hệ thống xâm nhập, Đường mòn Hồ Chí Minh ô nhục ở Lào.

Vào đầu tháng giêng 1971, Bộ Tổng Tham mưu Liên quân và Tướng Abrams bắt đầu lên kế hoạch hành quân. Họ vạch một kế hoạch tấn công với hai sư đoàn QĐVNCH để tìm và diệt các kho dự trữ của QĐNDVN. Mật danh “Lam Sơn 719,” chiến dịch sẽ bắt đầu với các đơn vị Mỹ tiến đến biên giới Lào để bảo đảm tuyến tiếp tế của miền Nam, tiếp theo là các vụ nghi binh của các lực lượng Mỹ khác. QĐVNCH sau đó sẽ phát động một mũi thọc chủ lực,  tấn công kết hợp bộ binh và thiết giáp dọc theo Đường 9, con đường một làn xe chạy từ đông sang tây từ Đông Hà ở phía nam vào đất Lào. QĐVNCH sẽ dựng lên một loạt căn cứ pháo yểm trợ dọc theo bờ phía bắc và nam của Đường 9 để bảo vệ sườn hở của đạo quân đang tiến lên. Trung tướng Hoàng Xuân Lãm, tư lệnh Quân đoàn I sẽ dẫn đầu chiến dịch.

Vai trò của Mỹ bên trong Lào chỉ giới hạn ở việc cung cấp hoả lực, yểm trợ không kích, và trực thăng vận. Sau cuộc xâm hấn Cao Miên, Quốc hội đã tìm cách ngăn cấm các lực lượng Mỹ không được xâm nhập Cao Miên và Lào. Nỗ lực ban đầu thất bại, nhưng một dự luật được điều chỉnh được hai viện thông qua vào tháng 12 1970 và được ký vào tháng giêng 1971. Tu chính Cooper-Church ngăn cấm lực lượng bộ binh và cố vấn Mỹ xâm nhập bất kỳ nước nào. Để so sánh, chiến dịch Cao Miên 1970 được lên kế hoạch rất tốt, có binh sĩ và cố vấn Mỹ tham gia cùng với QĐVNCH. Lam Sơn 719 không có những điều này.

Măc dù Trung ương Cục miền Nam đã dự đoán sau vụ đảo chính Lon Nol vào tháng 3 1970 rằng các đồng minh có thể xâm lược Cao Miên, họ không có được tình báo chính xác nào cho một động thái như thế. Kế hoạch Lào, tuy nhiên, bị một vài gián điệp phát hiện. Một đặc vụ bóc trần được chiến dịch là một gián điệp Việt Nam làm việc tại Văn phòng Công trình Công cộng ở thủ đô Vientiane của Lào. Anh quen biết tùy viên quân sự miền Nam công tác tại sứ quán Saigon. Tại một buổi tiệc với tùy viên và nhiều sĩ quan cao cấp QĐVNCH đang thăm viếng Vientiane, anh ta có thể xem qua một xấp hồ sơ tối mặt trong văn phòng của tùy viên soạn thảo các kế hoạch cho Lam Sơn 719. Hà Nội không cần các gián điệp của mình mới biết được các đồng minh có thể tấn công nam Lào. Bộ Chính trị đã quyết định rằng chiến dịch công kích tiếp theo của đồng minh sau việc xâm nhập Cao Miên sẽ là hoặc một đòn thọc sâu xuyên qua vùng phi quân sự vào Tỉnh Quảng Bình hoặc một mũi tấn công vào nam Lào. Hà Nội sợ một cuộc tấn công vào hệ thống xâm nhập huyết mạch của họ vì Bộ Chính trị biết rằng thiếu nó họ không thể đánh thắng cuộc chiến. QĐNDVN thành lập một cấu trúc quân sự tạm thời gọi là Nhóm B70 để chỉ huy các lực lượng tác chiến của mình trong vùng này. Đây là quân đoàn thứ nhất do QĐNDVN thành lập. Nó gồm ba sư đoàn cộng thêm pháo binh và các trung đoàn phòng không.

Thiệu, muốn minh chứng các khả năng quân sự được cải thiện của mình, bèn quyết định phát động hai chiến dịch đồng thời: một chiến dịch do Đại tá Trần Quang Khôi dẫn đầu thọc sâu vào Cao Miên để hủy diệt các kho tiếp tế của địch và một chiến dịch khác ở nam Lào. Không may, thần chiến tranh không nâng đỡ Thiệu. Chiến dịch Lào sẽ là trận đánh lớn nhất và thách thức nhất từ trước đến nay.

Chiến dịch phối hợp các lực lượng từ Quân đoàn I như Sư đoàn 1 với các bộ phận Dù tinh nhuệ và các sư đoàn Thủy quân Lục chiến từ lực lượng Tổng Dự bị của Saigon. Các đơn vị này sẽ tấn công một vùng được phòng thủ kiên cố mà QĐNDVN sẽ tử thủ.

Giữa hậu thuẫn đã giảm sút của Hoa Kỳ và phòng thủ vững chắc của QĐNDVN, cuộc công kích Lào sẽ tỏ ra là quá sức chịu đựng của QLVNCH. Vấn đề lớn nhất là chỉ huy và ban tham mưu Quân đoàn I thiếu kinh nghiệm phối hợp các đơn vị thuộc binh chủng khác nhau (Bộ binh, Biệt động, Thủy quân Lục chiến, và Nhảy dù), vốn có những chuỗi mệnh lệnh khác nhau trong một chiến dịch tích hợp. Hệ thống báo cáo quân sự thừa thãi này cản trở âm mưu đảo chính nhưng làm giảm tính hiệu quả. Các đơn vị Thủy quân Lục chiến và Nhảy Dù về tác chiến thì gắn kết dưới quyền chỉ huy của Trung tướng Lãm, khiến cho các chỉ huy sư đoàn liên hệ, Trung tướng Lê Nguyên Khang và Dư Quốc Đống, lại phải báo cáo với ông. Vì thường ngày họ chỉ trả lời với Tướng Cao Văn Viên hoặc Thiệu, nên họ từ chối. Thay vào đó, họ xấc xược ở lỳ tại Saigon và cử các người phó của mình đến bộ chỉ huy của Lãm.

Cuộc công kích khởi đầu thuận lợi. Phát động cuộc tấn công vào ngày 8/2/1971, lực lượng xe bọc thép được lính Dù hổ trợ nhanh chóng chọc thủng vào đất Lào dọc theo Đường 9. Trong vòng ba ngày, đạo quân chủ lực đang nửa đường đến Tchepone. Các đơn vị Biệt động và Sư đoàn 1 phòng thủ mặt sườn. Đường 9, tuy nhiên, đang trong tình trạng khủng khiếp. Thậm chí xe bọc thép vượt qua con đường đất cũng rất khó khăn, nên việc tiếp tế giao lại chủ yếu cho trực thăng. Địa hình cũng là một trở ngại lớn. Không giống mặt đất tương đối bằng phẳng ở Cao Miên, khu vực này là vùng núi non rừng rậm. Khí hậu cũng thất thường. Mặc dù mùa khô đã đến, sương mù sáng sớm và mây thấp thường khiến cho các hoạt động không lực phải lùi đến trưa. 

Hổn hợp những khó khăn, Lãm còn lâu mới là vị chỉ huy tác chiến tài giỏi nhất miền Nam. Thiệu đã giao ông chức tư lệnh Quân đoàn I như một phần thưởng cho việc ông hậu thuẫn chính quyền mình trong vụ khủng hoảng Phật giáo 1966 và ủng hộ Thiệu trong việc đương đầu với Kỳ vào cuối tháng 6 1967. Không quen với các cuộc hành quân phức tạp, đánh nhau trong sân sau của kẻ thù, và bị ngăn trở bởi địa hình và thời tiết, chiến dịch bị sa lầy. Cho dù Lãm là một sĩ quan thiết giáp, ông dừng cuộc tiến quân trên Đường 9 để chờ Sư đoàn 1 bắt kịp và phòng thủ sườn phía nam của đoàn quân. Trong 5 ngày, đoàn quân khựng lại. Thiệu sau đó góp thêm lỗi lầm bằng cách ra lệnh hoãn lại cuộc tấn công vào Tchepone cho đến khi thời tiết quang đãng để có thể bảo đảm không vận bằng trực thăng. Nó cho thấy đó là sai lầm chết người, vì nó tạo điều kiện cho QĐNDVN phản công. Các chỉ huy QĐNDVN địa phương thoạt đầu phản ứng chậm chạp, phần lớn vì các lực lượng của họ phân tán lo bảo vệ các khu vực như Bình nguyên Jars và Tỉnh Quảng Bình ở miền Bắc. Bộ Chính trị thúc ép Tư lệnh Tối cao đáp ứng mạnh mẽ, ra lệnh rằng “chúng ta phải đánh thắng trận này, dù phải động viên bao nhiêu người và bao nhiêu khí tài đi nữa, và dù phải chịu bao nhiêu tổn thất và hy sinh, vì đây là một trận đánh có tầm quan trọng chiến lược … Thắng lợi trong trận phản công này sẽ có một tác động lớn đến chính nghĩa giải phóng miền Nam của chúng ta.” Tư lệnh Tối cao ra lệnh cho B70 sử dụng mọi vũ khí họ sở hữu, trong đó có một số xe tăng T-54 và trọng pháo  do Liên Xô chế tạo nhận được gần đây.

Vào cuối tháng 2, các lực lượng QĐNDVN phản công. Họ tấn công các ụ hòa lực cố định phong ngự hai bên sườn của đoàn quân chủ lực. Thương vong của QĐVNCH tăng lên nhanh chóng, nhất là khi một tiểu đoàn Biệt động bị tràn ngập cho dù đã thực sự tiêu diệt một trung đoàn QĐNDVN xông lên. Vào ngày 3/3, với các trận đánh lớn nhất kể từ Tết Mậu Thân nổ ra ác liệt dọc theo hai sườn, Thiệu ra lệnh Lãm đánh chiếm Tchepone. Nói sau chiến tranh, Thiệu nhìn nhận rằng chiến dịch chỉ đơn giản là “một hành động danh dự để chứng tỏ với Cộng sản là chúng tôi có thể đến được Tchepone.”

Một số lượng khủng khiếp các trực thăng Mỹ xếp hàng ồ ạt không vận một vài tiểu đòan của Sư đoàn 1 vào trận địa Tchepone. Họ lục soát thị trấn bỏ hoang và đổ nát, không tìm thấy gì, bèn nhanh chóng rút ra. Mặc dù ban đầu Thiệu tính ém quân ở lại Lào để phong tỏa hành lang xâm nhập, nhưng giờ tổn thất gia tăng, ông ra lệnh rút về. Các lực lượng QĐNDVN ép sát họ rất rát, nã pháo dữ dội vào các ụ hoả lực và từng đợt sóng bộ đội  tràn lên tấn công. Dù bị hoả lực của dàn phòng không kinh khủng địch gây tổn thất nặng nề cho trực thăng Mỹ, các phi công Hoa Kỳ vẫn thực hiện các sứ mạng sinh tử đến bốc đi các đơn vị bị kẹt lại. Việc rút lui, khó khăn dưới bất kỳ tình huống nào, trở nên tuyệt vọng đối với một số binh sĩ QĐVNCH. Mặc dù nhiều bình sĩ chiến đấu ngoan cường trong 45 ngày liền, số chiến sĩ khác quá hãi hùng và trốn chạy. Các phóng viên đã chụp được các bức ảnh đau lòng các binh sĩ QĐVNCH bám lấy càng đáp của trực thăng một cách tuyệt vọng, thêm một bức ảnh gây ra các hậu quả tiêu cực to lớn cho miền Nam. Vào cuối tháng 3, chiến dịch kết thúc. Cho dù không phải là một thất bại vang dội, tổn thất trên chiến trường là một dấu hiệu ngặt nghèo cho tương lai.

Lam Sơn phơi bày các vấn đề hiện đại hóa chiến tranh trong cả hai quân đội. Chiến tranh quy ước đòi hỏi bộ máy hậu cần quy mô để yểm trợ cho lực lượng tác chiến hiệu quả.

Rủi thay, mặc dù QLVNCH đã trải qua các đợt năng cấp có ý nghĩa, nó vẫn còn thiếu các kỹ năng kỹ thuật và quản lý để đáp ứng đầy đủ một quân đội hiện đại. Tệ hơn nữa, trong khi các đơn vị của Đổ Cao Trí trong chiến dịch Cao Miên 1970 đã thể hiện điển hình các cuộc hành quân phối hợp binh chủng  giữa bộ binh, xe bọc thép, pháo, thì ở Lam Sơn 719 các chiến thuật hành quân của miền Nam bị tổn thất trầm trọng do bất hòa giữa các sĩ quan cao cấp. Vấn đề nhân sự nghiêm trọng vẫn tồn tại, kể cả các sĩ quan cao cấp bất tài và thiếu các chỉ huy đơn vị nhỏ có năng lực, trong khi các khó khăn kinh tế như lương thấp làm sút giảm tinh thần chiến đấu và tinh thần đồng đội.

QĐNDVN cũng chiến đấu với mức trưởng thành đầy đủ của một quân đội quy ước. Họ không có khái niệm về các binh chủng phối hợp, một vấn đề sẽ ám ảnh họ trong suốt cuộc Công kích Phục sinh 1972. Một hệ thống tái tiếp tế nguy hiểm vận hành dưới mưa bom đạn lửa kết quả là quân lương và chăm sóc y tế nghèo nàn bào mòn đáng kể sức mạnh của đơn vị. Các cuộc tấn công liên tục đã buộc họ rút vào các căn cứ ở biên giới, có nghĩa là gần như bỏ rơi vùng nông thôn miền Nam. Hơn nữa, tinh thần vốn kiên cường của QĐNDVN đã bị giảm sút trước các tổn thất nặng nề do QĐVNCH đã tiến bộ hẳn gây ra.

Chiến tranh quy ước làm gia tăng số thương vong cho cả hai bên, nhưng tổn thất trong Lam Sơn 719 thật khó đo lường chính xác. Thiếu tướng Nguyễn Duy Hinh liệt kê con số thống kê QĐVNCH cho rằng 13,601 binh địch bị giết, hơn 100 tăng bị phá hỏng, và hàng ngàn xe vận tải bị tiêu hủy. Tuy nhiên, QĐNDVN cho rằng họ chỉ tổn thất 2,163 chiến sĩ và 6,176 bị thương và chỉ có tổng cộng 88 tăng được tung vào chiến dịch. Tổn thất của QĐVNCH cũng mù mờ. Lãm, trong một báo cáo gửi Uỷ ban Quốc phòng Thượng viện, nói rằng có 1,400 người chết và 4,700 người bị thương. Hinh trình ra một bảng cho biết tổn thất của miền Nam là “1,146 người chết và 4,236 người bị thương, và 246 mất tích.”

Với các cuộc bầu cử lớn trong vòng 6 tháng, trận đánh tiếp theo sẽ là việc tạo hình cho công luận miền Nam về Lam Sơn 719. Dân chúng thoạt đầu phản ứng với lòng tự hào vì quân đội mình đang tiến hành hai chiến dịch lớn cùng một lúc. Một tình thần phấn khởi ủng-hộ-chiến-sĩ điển hình lên cao, và nhiều người bắc di cư đạo Công giáo đứng lên kêu gọi Bắc Tiến để chiếm lại lãnh thổ đã mất của mình.

Niềm hoan hỉ buổi đầu bổng héo tàn khi báo chí bắt đầu đưa tin về các cuộc phản công của QĐNDVN và tổn thất gia tăng của miền Nam. Cách lý giải vụng về của Bộ Thông tin về tình hình chiến sự nghe rất mỉa mai, và khi chiến dịch lắng xuống, dân chúng bắt đầu đặt ra các câu hỏi khó trả lời, đặc biệt về các quyết định của Thiệu. Không nghi ngờ gì nữa tổng thống đã ra hầu hết các mệnh lệnh quân sự quan trọng. Như Hình sau đó đã viết, “ảnh hưởng của Thiệu là rõ ràng. Chính ông là người đã tán thành ý tưởng phát động một cuộc tiến công vào hạ Lào … Ở ít nhất hai dịp, các chỉ thị ông đưa ra cho bộ chỉ huy Quân đoàn I đã rõ ràng ảnh hưởng đến lộ trình của chiến dịch.” Chỉ thị đầu tiên là cho Lãm cắm quân cho đến khi thời tiết quang đãng, và thứ hai là đánh chiếm Tchepone. Đúng là Hinh có điều tiết việc chỉ trích Thiệu một cách kín đáo của minh khi lưu ý rằng tổng thống đã “lắng nghe cẩn thận đề xuất của các chỉ huy chiến trường” và “cho phép họ sự linh động cần thiết khi thi hành mệnh lệnh và kế hoạch mà các chỉ huy tác chiến phải có.”

Để vực dậy công luận đang ủ rũ và để chuẩn bị cho cuộc bầu cử sắp đến, Thiệu kịch liệt cho rằng cuộc tấn công của ông đã thắng lợi. Vào ngày 6/4 ông tuyên bố với quốc hội rằng chiến dịch Lào đã bẻ gãy chiến lược dự tính tấn công Quân đoàn I của kẻ thù trong năm 1971. Thiệu cũng củng cố quyết định trước đây của mình là trừng phạt bất kỳ tiếng nói kêu gọi hòa bình nào. Vào cuối tháng 2 1971, chính quyền truy tố hai tu sĩ Công giáo tiến bộ vì đã in ấn các bài viết chủ trương đàm phán, tuyên bố rằng họ đã kích động “sự lật đổ tác hại đến tình thần chiến đấu của quân đội.” Việc Thiệu bỏ liều cho một bộ phận kiên cường nhất chán ghét mình chỉ vì các bài xã luận nhỏ đã minh chứng đầy đủ sự kiên quyết dẹp bỏ những lời kêu gọi trong nước đòi đàm phán với CQCMLT. Như các hành động áp bức khác, nó phản xung. Một giáo sĩ bị bỏ tù, Cha Chân Tín, sẽ trở thành một tiếng nói không nao núng tuyên bố rằng CQMN đang giam giữ hàng ngàn tù nhân chính trị. Cũng vậy, vào cuối tháng 2, Thiệu công bố một công thức hoà bình mới nhanh chóng được biết dưới tên “Bốn Không”: không liên hiệp, không trung lập hóa,  không nhượng đất, và không cho Cộng sản hoạt động chính trị. Khẩu hiệu “hòa bình trên sức mạnh” của Thiệu vừa là xuất phát điểm khi Hà Nội quyết định thương lượng vừa là một phương tiện cho ông xoa dịu cánh hữu cho cuộc bầu cử sắp đến.   

Để chuẩn bị cho cuộc bầu cử, ông cũng bắt đầu gián tiếp bêu xấu Dương Văn Minh quá mềm yếu đối với Cộng sản. Trong thông điệp Tết hàng năm gửi đồng bào, Thiệu tuyên bố vì Cộng sản không thể thắng lợi vẻ mặt quân sự, hy vọng duy nhất của họ là “một chính quyền chủ bại” và bầu ra một lãnh đạo “họ dễ dàng gạt gẫm trên bàn hội nghị” hoặc sẽ “tự nộp mình cho người Cộng sản bằng cách chấp nhận một chính phủ liên hiệp hoặc trung lập.” Cử tri có một lựa chọn rạch ròi, hòa bình trong “tự do và thịnh vượng” do ông lãnh đạo hoặc “hòa bình sinh ra từ một giải pháp mềm yếu sẽ dần dần đưa tới việc đánh mất hoàn toàn xứ sở và kiếp nô lệ vĩnh viễn cho tất cả dân chúng miền Nam.”

Sau khi Thiệu tuyên bố thắng lợi, Nguyễn Cao Kỳ quyết định biến Lam Sơn 719 thành một đề tài tranh cử. Vào ngày 20/4, ông công khai ly khai với tổng thống. Kỳ công khai chế giễu lời tuyên bố chiến thắng của Thiệu và yêu cầu miền Nam tìm kiếm hoà bình  hơn là mở ra các chiến dịch giao tranh hơn nữa. Kỳ lên án chính quyền của Thiệu, cho nó là “con thuyền đang chìm được phủ nước sơn tốt đẹp dối trá, và người cầm lái  là một kẻ phản phúc, bất trung, không lương thiện.”

Hà Nội nhìn sự kiện qua cặp kính của họ. Chỉ dấu cốt lõi cho Bộ Chính trị là họ đã đập tan binh đội tinh nhuệ nhất của miền Nam, một chứng cứ cho thấy QĐNDVN đã phục hồi sức mạnh. Tuy nhiên, để mang cuộc chiến đến với kẻ thù, QĐNDVN phải cần thêm nhiều vũ khí hơn nữa. Lê Duẩn đi đến Mát-cơ-va để dự Đại hội Đảng lần thứ 24 và để gặp nhà lãnh đạo Xô-Viết Leonid Brezhnev. Như một nhà ảo thuật, Lê Duẩn tìm cách gợi lên cho Brezhnev một bài học chiến lược toàn cầu từ thắng lợi ở Lào tương tự như cách thức các người tuyên truyền của Trung ương Cục miền Nam đã quá thành công trong việc biến trận đánh tháng giêng 1963 ở Ấp Bắc từ một thắng lợi chiến thuật nhỏ địa phương thành một luận để về chiến tranh. 

Theo đại sứ Xô-Viết ở VNDCCH, vào ngày 14/4/1971, Lê Duẩn khoác lác với Brezhnev rằng “thắng lợi trên Đường 9 là một trong những thắng lợi hiển hách nhất trong cuộc chiến đấu chống Đế quốc Mỹ.” Lê Duẩn phát biểu rằng họ đang lên kế hoạch cho một “chiến dịch quân sự đại quy mô” cho mùa khô năm sau “để giáng một đòn quyết định trong cuộc tranh cử tổng thống Hoa Kỳ nhằm loại bỏ Nixon.” Ông chém gió rằng “chúng tôi sẽ kéo ngã Nixon xuống như đã từng kéo ngã Johnson xuống.” Bộ trưởng Quốc phòng Andrei Grechko nói với  Brezhnev, “Tôi nghĩ VNDCCH có lợi thế về lực lượng. Họ ccó thể đạt được mục đích của mình chỉ bằng sức mạnh. Chúng ta sẵn sàng cung cấp cho họ những yểm trợ cần thiết trong tương lai.” Người Nga bắt đầu chuyên chở thêm nhiều vũ khí nặng, chủ yếu tăng T-54 và khẩu pháo 122mm và 130mm.  Quan trọng hơn, họ gửi một số vũ khí tối tân như hoả tiễn phòng không Strella SA-7. Trung Quốc cũng nối gót theo sau. Trước đây Bắc Kinh đã cắt giảm viện trợ cho Hà Nội vì chống đối việc Hà Nội thương thuyết với Hoa Kỳ, nhưng để “thuyết phục Bắc Việt rằng Trung Quốc mở cửa với Mỹ sẽ không phá hỏng nỗ lực chiến tranh của họ, giới lãnh đạo Trung Quốc năm 1971 tăng cường đáng kể việc  chở vũ khí cho VNDCCH.” Dù vậy, viện trợ của Trung Quốc chủ yếu là vũ khí cá nhân, quân nhu, máy móc quân sự hơn là loại vũ khí tối tân như Liên Xô đã gửi.

Được hứa hẹn viện trợ mới, vào tháng 5 1971, Bộ Chính trị đúc kết kế hoạch của mình. Họ quyết tâm phát triển “lập trường tấn công chiến lược ở miền Nam để đánh bại chính sách ‘Việt Nam hóa’ của Mỹ, đạt được thắng lợi quyết định vào năm 1972, và buộc bọn đế quốc Mỹ phải đàm phán để kết thúc chiến tranh từ thế đứng của một kẻ bại trận.” Hà Nội chuẩn bị chơi một ván bài cuối cùng. (còn tiếp)

Nguồn:

https://nghiencuulichsu.com/2021/11/24/guom-da-tuot-ra-noi-mien-dat-xa-xoi-nhung-uoc-mo-tan-vo-cua-mien-nam-phan-20/

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

2945 - Chi tiết 'Chiến dịch Mạng nhện' của Ukraine nhằm vào máy bay ném bom của Nga

5433 - The Vietnam War và khi Đồng Minh tháo chạy

1360 - Điều gì giúp LDP thống trị nền chính trị Nhật Bản?