1690 - Vợ Thầy Hương 21
Lê Xuyên
Bơi vừa gần tới tam bản, hắn ta đã lên tiếng gọi:
- Thím Hương ơi, bộ thím chưa đi sao?
Thím Hương đang nằm dài ở trong mui vội ngồi dậy chui tọt ra:
- Ý trời ơi anh Chín! Thiệt từ hồi sáng tới giờ tôi có ý mong anh hết sức!
Chín Thuộc cặp xuồng lại, thò đầu nhìn vô phía trong mui rồi quay sang hỏi anh bạn ở đang ngồi vo gạo phía sau lái:
- Ê tụi, bộ anh Tư chưa trở về sao?
Anh kia chưa kịp trả lời thì thím Hương đã lên tiếng:
- Sao kỳ quá anh Chín, trưa trờ trưa trật rồi mà hổng thấy tâm hơi anh Tư đâu hết! Chẳng lẽ ảnh đi lạc luôn sao?
Chín Thuộc nhíu mày nhìn qua phía bên kia bờ kinh:
- Mà thím có cho chèo chiếc tam bản rà lên rà xuống năm lần bảy lượt và kêu hú anh Tư không?
- Có chớ sao không anh Chín! Tôi làm đúng у như lời anh dặn và biểu hai chú bạn ở chèo lên chèo xuống suốt một đêm qua thiếu điều thụt con mắt, rồi hai chú đó và tôi thay phiên nhau kêu hú anh Tư thiếu điều khan cổ bể hầu hết mà cũng chẳng ăn thua gì ráo!
Chín Thuộc chắc lưỡi:
- Lạ quá há! Ban đầu tôi cũng nghĩ anh Tư ảnh sẽ khơi luôn, có lẽ vì tôi suy bụng ta ra bụng người, tôi quen làm cái nghề ác nhơn này nên lầm tưởng rằng ai cũng như mình. Sau đó, tôi suy nghĩ kỹ lại thì thấy chẳng lẽ anh Tư ảnh đành đoạn làm vậy coi sao được? Tôi biết ảnh đeo đuổi và nặng tình với thím từ lâu rồi mà!
Thím Hương thở dài làm thinh.
Chín Thuộc lại than thở:
- Thiệt hổng biết anh Tư ảnh đi đâu mà hay quá vậy? Đường đất ở đây lạ hoắc lạ quơ, ảnh có biết chỗ nào là chỗ nào mà anh ta cũng lội càng đi cà!
Thím Hương bỗng hỏi ngang:
- Anh Chín, anh có chắc anh Tư ảnh hổng có ở chung quanh đây hông?
Chín Thuộc ôn tồn đáp
- Thì thím nghĩ coi, nội xung quanh đây toàn là lùm bụi, chớ có nhà cửa hàng xóm gì đâu mà mình cho rằng anh Tư ảnh sẽ tấp đỡ vô đó để nghe ngóng. Bằng ảnh không có ý đi xa thì thế nào ảnh cũng lần quần đâu đây... Mà nếu thiệt như vậy thì: một là hồi tối bọn tụi nầy quần kiếm ra ảnh được, hai là nếu ảnh núp kín ở đâu đó thì thế nào ảnh cũng nghe tiếng kêu réo dưới này, và tới sáng thì cũng phải thấy chiếc tam bản của thím thả lên thả xuống chớ!
Thím Hương xụ mặt xuống, lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ anh Tư ảnh đi luôn.
Chín Thuộc thở dài:
- Thiệt tôi cũng không dè như vậy! Tôi nói đây có súng đạn làm chứng, tôi tuy không ưa gì anh-nguyên do cũng vì nhiều chuyện giữa hai đứa tôi - nhưng lỡ kẹt thím vô trỏng nên tôi cũng phải nễ trọng thím chớ! Tôi nói đây hổng phải để than tiếc than uổng, chớ cái công của tôi cản trở ba thằng em út không cho tụi nó làm hỗn chiếc tam bản nầy, cũng bắt tụi nó bỏ rơi cuộc quần kiếm anh Tư hồi tối, rốt cuộc rồi cũng chẳng ăn nhằm gì ráo! Thím hổng biết chớ mấy thằng chúa ôn của tôi, khi về trỏng tụi nó xầm xì hoài và có đứa còn cằn nhằn nữa chớ! Cha, cái chuyện anh Tư dông mất nầy mà thấu tai tụi nó, tụi nó dám chửi tôi thụt sình lắm chớ chẳng phải chơi đâu!
Nghe Chín Thuộc kể lể như vậy, thím Hương cũng đâm ra ái ngại cho hắn ta:
- Bộ mấy anh em đó hổng sợ anh hay sao mà họ dám cự nự anh?
Chín Thuộc nhún vai:
- Thì thím nghĩ coi: tại tôi làm cái chuyện tréo ngoe, tréo nguẩy và đi ăn trét hết như vậy nên cũng phải bóp bụng ngó lơ để cho tụi nó xài xể mình đôi chút chớ! Thím Hương nhìn Chín Thuộc chép miệng thở than:
- Thiệt tôi làm phiền anh Chín nhiều quá! Mà bây giờ tôi hổng biết tính sao đây nữa!
Chín Thuộc vồn vã đáp:
- Hay là thím ở nán một ngày nữa coi ra sao.
Thím Hương nhăn nhó!
- Đành vậy rồi, nhưng sao tôi ngán cái cảnh long chong nầy quá!
Chín Thuộc phụ họa theo:
- Ai mà hổng vậy! Thời buổi loạn lạc lung tung nầy, làm thân đàn bà mà bơ vơ một mình nơi chỗ xứ lạ thì mệt lắm, nhứt là chỗ xứ lạ ấy là vùng khỉ ho cò gáy nầy thì càng dễ ngán nữa! Thiệt bây giờ tôi nghĩ không biết thím nên đi đâu bây giờ: đầu nào giặc nó cũng đánh tới; ngỏ nào cũng có Tây đóng chận, chỗ nào cũng có những thứ chúa ôn coi mạng người còn rẻ hơn một con gà, nhứt là cái mạng người ấy lại là một người đàn bà có bóng sắc như thím. Tôi nghĩ tới đó tôi cũng thấy lo dùm thím rồi thím Hương...
Thím Hương thở dài
- Tôi cũng lo rối ruột đây mà bị cái gì cũng chưa rа cái gì hết nên chẳng biết sao mà tính, mà lo!
Chín Thuộc có vẻ chí tình:
- Tôi hiểu tình cảnh của thím nhiều lắm. Thím định đi chỗ nào khác thì tôi chẳng dám nói chớ ngày nào, giờ nào thím còn ở đây, tôi xin hết lòng hết dạ lo giúp thím được phần nào tốt phần nấy. Tánh tôi không ưa nói nhiều và nói những chuyện huê mỹ, nhưng để rồi đây thím sẽ có dịp thấy rằng tên Chín Thuộc nầy tuy mang tai mang tiếng nhiều nhưng suy đi gẫm lại thì cũng không đến nỗi tệ lắm đâu!
Thím Hương gượng cười đáp:
- Tôi biết rồi mà anh Chín. Nếu tối hôm qua tôi vô phước gặp tay nào khác thì giờ nầy đâu có được ngồi yên đây để thong dong nói chuyện như vầy! Ngày nào tôi còn kẹt chưa đi đâu được thì thế nào tôi cũng còn làm rộn anh Chín nhiều nữa!
Tự nhiên Chín Thuộc đâm ra bẽn lẽn
- Ối chút đỉnh mà thím... Thôi để tôi trở về trỏng biểu mấy đứa nó bơi xuồng tủa ra khắp nơi dò la tìm kiếm anh Tư coi quả thiệt ảnh có đi đâu hay là còn kẹt ở chỗ nào đó. Tôi tính như vậy thím có chịu hông?
Thím Hương gật đầu lia lịa:
- Được, được mà anh Chín! Nói nào ngay tôi cũng tin cậy anh giúp cho chuyện đó mà còn ngần ngại chưa dám.
Chín Thuộc chắc lưỡi chận ngang:
- Cái đó thím hổng thiệt bụng đối với tôi đa! Từ rày sắp lên nếu có chuyện gì cần thím cứ việc nói đại với tôi nghen!
Thím Hương mỉm cười, khẽ gật đầu:
- Dà...
Một tiếng ‘‘dà’’ dịu dàng, gọn gàng mà đầy đủ làm sao khiến cho Chín Thuộc hởi lòng mát dạ và cứ muốn đứng cà rà ở đó chớ chưa chịu đi về liền. Hắn ta đưa tay mân mê vết thẹo và ngập ngừng hỏi thím Hương:
- Nè thím, từ lúc gặp thím cho tới hôm nay mắc lu bù công kia việc nọ nên tôi quên khuấy không hỏi thím coi hai đứa nhỏ bây giờ ra sao?
Thím Hương càng thêm buồn xo:
- Dạ, trước khi tản cư hai đứa nó cũng bình yên ăn học như thường. Con Hạnh nó cũng trở lại ở trên Cần-Thơ, thằng Long ở luôn bên Vĩnh-Long, nhưng trong lúc lộn xộn nầy không biết tụi nó ra sao nữa! Anh Tư ảnh nói mấy đứa nó theo chủ nhà tản cư.
- Chắc là như vậy rồi. Nói thiệt với thím, hồi đó tuy tôi có phần quấy, nhưng nếu thím hiểu cho tôi thì thế nào thím cũng châm chế, tôi lo kiếm con nhỏ hết sức dè đâu có sự lầm lộn kỳ cục.
Thiếm Hương vội đỡ lời hắn ta:
- Chuyện đó tôi rõ rồi anh Chín. Con Hạnh nó kể lại cho tôi nghe hết đầu đuôi. Thôi cái gì đã qua thì mình hổng hơi sức nào nhắc lại chi anh Chín à.
Nói đến đây, thím nhíu mày đưa mắt nhìn sang bên bờ kinh rồi thấp giọng hỏi luôn:
- À, còn cái việc hồi nãy anh nói anh lo cho tôi đó anh Chín?
Chín Thuộc vỗ trán kêu lên:
- Ý quên nữa ! Thôi để tôi về trỏng lo hối ba đứa nó đi liền, có cái gì thì chiều nầy tôi sẽ trở ra, mà thím đừng đi đâu hết nghen!
Thím Hương nhoẽn miệng cười gật đầu :
- Tôi đi đâu nữa bây giờ !
Chín Thuộc lật đật bước qua xuồng bơi rút đi, tuy hắn ta đã riêng bảo Sơn Nhỏ lo việc tìm kiếm anh Tư từ hồi tối.
***
Sơn Nhỏ đang nằm lim dim trên sạp xuồng dưới bóng mát của đám tàng cây chưn bầu mọc de ra bờ kinh thì chợt có tiếng xuồng bơi nghe ồ ồ tới. Anh ta vội nhổm đầu lên và nhận ra một tên đồng đảng đang chèo một chiếc xuồng hai chèo tiến phăng phăng về phía anh ta.
Sơn Nhỏ đứng rột dậy dụi mắt hỏi lớn :
- Cái gì đó mầy?
Tên kia rán chèo rút một hơi cho tới nơi rồi vừa thở vừa đáp:
- Anh Sơn Nhỏ ơi... thấy nó rồi!
- Thấy thằng cha nhảy xuống kinh hồi tối hả?
Tên kia gật đầu:
- Phải, nó đó.
- Mầy thấy ở đâu? Mà có chắc hông?
Tên kia rút khăn tắm quấn nơi cổ ra lau mồ hôi trán, rồi giơ tay chỉ về phía miệt trong:
- Tui hổng thấy nhưng tui mới gặp bác Chín gái có nhà ở trong này nè. Bác nói hồi gần sáng có một thằng cha lạ hoắc, hổng phải người xứ nầy, quần áo lấm lem bùn đất.
Sơn Nhỏ sốt ruột chửi thề om lên:
- Mầy nói mẹ nó là tại sao mầy biết chắc rằng nó, chớ mày cứ ở đó kể lằng nhằng chuyện Nam Tào Bắc Đẩu nghe mệt quá!
- Ậy, thì tui phải kể cho có ngọn ngành anh mới biết được chớ ! Bác Chín gái bác nói thằng cha đó bị ăn cướp đánh hồi tối, giựt của nó hết của cải và luôn cả chiếc tam bản của nó, dóc tổ mẹ.
Sơn Nhỏ gạt ngang :
- Nó dóc thây kệ tía nó ! Rồi sao nữa? Bộ hồi mầy vô nó không còn ở đó nữa hả?
- Còn sao được ! Nếu còn tui đã cho chả dìa đây luôn cho anh rồi.
Sơn Nhỏ dịu giọng:
- Ừ, thôi kể tiếp đi mầy.
- Rồi thằng chả hỏi bác Chín gái có xuồng ghe và có ai rãnh đưa chả đi Giồng-Riềng liền để trở dìa nhà bà con ở trển.
Sơn Nhỏ dậm chân làm chòng chành chiếc xuồng rồi kêu lên:
- Nếu vậy thì nó đi mất đất, mụ nội tao bây giờ cũng hổng theo nó kịp !
Tên kia ôn tồn nói:
- Dư sức kịp (liếc thấy Sơn Nhỏ quắc mắt nhìn, anh ta vội giải thích) Lúc đó bác Chín trai mắc đi câu chưa dìa nên thằng chả đành phải ở nán lại. Hổng phải, ban đầu thằng chả tính lội đại đi chớ ! Nhưng bác Chín gái nói nước ngập minh mông hổng có đường đất gì hết hên thằng chả mới thôi đó anh.
- Vậy tới chừng nào ông Già Chín ổng mớj dìa?
- Cũng hên cho anh em mình là bữa nay bác dìa trễ hơn mọi khi: giàn câu của bác bị mắc gốc nên bác phải lo gỡ cho xong Bác mới dìa hồi sáng bét đây nè. Thằng cha kia có mướn bác năm chục đồng để chở nó đi Giồng-Riềng. Bác mừng quýnh chịu liền, nhưng bị hồi tối bác lặn hụp gỡ câu suốt đêm nên đói run. Bác phải hối vợ nấu liền một nồi cơm để bác ních cho chặt dạ rồi mới chịu đi.
- Sao nữa mậy?
- Bởi vậy nên bác mới đi ràng ràng đây nè ! Tui thấy vậy, tui tức tốc chèo xả ga dìa cho anh hay liền. Anh nhắm có đúng là thằng cha nhảy xuống kinh hồi hôm hông?
- Đúng nó chớ ai vô đó nữa! Đâu mày đưa chiếc xuồng chèo của mầy cho tao rồi mầy lấy chiếc xuồng của tao bơi kêu anh em gom về trỏng và mầy báo tin cho đại ca biết luôn nghen.
- Ừa (anh ta đổi xuồng cho Sơn Nhỏ rồi thắc mắc hỏi lại) Mà anh nhắm theo kịp xuồng bác Chín hông?
Sơn Nhỏ vừa vói lấy chiếc gàu bằng mo cau múc nước lên tưới cho êm hai cái quai chèo vừa đáp:
- Tao biết xuồng của ông già Chín là xuồng bơi, bây giờ bất quá là có thêm một dầm nữa của thằng cha đó, nhưng xuồng của mình là xuồng hai chèo, xuồng của dân ‘‘bối’’ mà mậy !
Đoạn anh ta tháo cái bao súng lục ra đem để khuất dưới khoang xuồng. Thấy vậy, tên kia vội lên tiếng:
- Tui còn cây Vanh-đơ-long (nòng cỡ 22) đút dưới nóp kia anh có đem theo thì đem !
Sơn Nhỏ lắc đầu:
- Mầy lấy đem qua bển đi ! Tao thì nội sáu viên đây cũng dư sức nói chuyện với thằng cha đó rồi. Thôi tao dông nghen!
Dứt lời, theo thói quen, Sơn Nhỏ nhổ nước miếng trên lòng hai bàn tay rồi quơ cầm lấy đầu chèo, chèo miết tới...
(còn tiếp)

Nhận xét
Đăng nhận xét