1694 - Vợ Thầy Hương 22
Lê Xuyên
Nơi đó dân cư đông đúc, lại có các ủy ban và bộ đội còn đóng, anh ta đi cu ky một mình thì đâu dám xông xáo vào chỗ khác vùng ấy.
Ánh mặt trời đã bắt đầu thấy nóng và mồ hôi của Sơn Nhỏ đổ ra như tắm. Anh ta thở dốc buông chèo cúi xuống mặt kinh bụm tay khoác nước tưới lên mặt lên cổ, đoạn vớ lấy đôi chèo rán sức chèo miết tới nữa.
Anh ta rủa thầm tên đồng đảng kia, chắc tên ấy đặt điều nói láo chớ làm gì mà tự nãy giờ anh ta vẫn chưa thấy tăm hơi chiếc xuồng đó đâu hết ! Vừa lúc ấy chiếc xuồng của Sơn Nhỏ cũng bắt đầu bọc qua khỏi một cái voi và anh ta buột miệng kêu khẽ:
- Dữ hông ! Tao tưởng mày bay lên trên trời rồi chớ !
Chiếc xuồng của ông già Chín đã xuất hiện trước mặt anh ta và rõ ràng có thêm một người ngồi bơi mũi nữa !
Sơn Nhỏ toan cất tiếng réo kêu ông già Chín ngừng lại nhưng kịp nghĩ nếu làm như vậy sợ anh Tư sanh nghi báo ông Chín tấp vô bờ, để anh ta dông trốn thì lại càng thêm mệt nữa ! Xuồng của Sơn Nhỏ hãy còn cách xuồng phía trước khá xa.
Anh ta hí hửng đưa một tay lên quẹt mồ hôi trán, ưỡn ngực hít một hơi dài rồi mím môi nhìn thẳng về phía chiếc xuồng kia chèo rút tới. Khi đến gần xuồng ấy, Sơn Nhỏ vội chèo chậm lại, tay đưa đẩy khoan thai, chân hất nhún nhịp nhàng. Anh ta tằng hắn một tiếng thật to rồi cất giọng niềm nở gọi ông già Chín:
- Bác Chín ơi, bác đi đâu đó? Bác đợi cháu đi chợ có bạn !
Ông già Chín gác dầm quay đầu lại:
- Sơn Nhỏ đó hả mậy? Bữa nay bộ mầy rảnh rang hay sao mà đi đâu có một mình đó? Chèo rút lên mầy.
Anh Tư cũng quay lại hỏi nhỏ ông già :
- Đứa nào đó vậy bác?
Ông già có vẻ lúng túng rồi gượng cười đáp :
- Dạ… cũng dân trong xóm đó chú à.
Anh Tư cau mày, cất dầm xuống khoang xuồng:
- Thôi bác rà lại nhường cho nó qua mặt mình đi.
Ông Chín thở dài:
- Cũng được.
Sơn Nhỏ đã chèo xuồng tới và cho cặp sánh đôi với chiếc xuồng của ông già Chín. Anh Tư thấy vậy nên dấu mặt nhìn về phía trong bờ.
Sơn Nhỏ tươi cười hỏi ông Chín:
- Bác đi đâu đó bác Chín? Sao bác không ở nhà nghỉ cho khỏe để tối còn thả câu nữa mà !
Ông Chín liếc nhanh phía anh Tư rồi tìm cách nói lảng ra:
- Thằng em nầy sao kỳ quá, hồi nãy qua hỏi chú em đi đâu, chưa trả lời chú lại hỏi ngược lại qua.
Sơn Nhỏ cười lớn:
- À, tui đi tới cái chỗ mà bác đi đó!
Ông Chín, vốn dư biết Sơn Nhỏ ở trong cái đám ‘‘lục lâm’’ trong chỗ mình ở nên lo lắng đưa mắt nhìn xéo anh Tư rồi lại gượng cười, lựng khựng đáp:
- Nói giỡn hoài chú em. Thôi chú em đi xuồng chèo thì dong trước đi chớ hơi sức đâu đợi qua. Qua cho ông khách nầy quá giang lên trên nầy một đổi, cũng gần tới rồi nên qua thả cà rịch cà tang cũng được.
Sơn Nhỏ mau miệng nói theo:
- Tui cũng vậy.
Ông Chín nhìn sững Sơn Nhỏ như để dò xét. Thấy vậy Sơn Nhỏ nghiêm mặt hất hàm chỉ về phía anh Tư. Ông Chín tái mặt, ấp úng hỏi nhỏ:
- Bộ chú em...
Sơn Nhỏ gật đầu.
Ông già nhăn nhó rồi thấp giọng năn nỉ:
- Tội nghiệp người ta mà chú em Người ta nhờ qua...
Sơn Nhỏ thản nhiên ngắt lời:
- Bác đừng có nói gì nữa mắc công. Chuyện này là chuyện của tụi tui, nhưng tôi hổng để bác lỗ sở hụi. Sau khi xong việc này tui sẽ thay ông bạn đây trả cho bác năm chục đồng đủ chẵn chòi chớ hổng có thiếu đâu!
Anh Tư quay phắt lại nhìn Sơn Nhỏ, lấp bấp lên tiếng hỏi:
- Xin lỗi anh, bộ anh đây theo kiếm... ai hả?
Sơn Nhỏ trả lời gọn bân:
- Kiếm ông bạn đó.
Anh Tư làm ra vẻ ngạc nhiên:
- Coi, chắc anh lầm rồi đa!
Sơn Nhỏ sốt ruột hỏi ngay:
- Anh có phải là anh Tư hông?
Anh Tư liếc nhanh về phía bờ kinh rồi làm tỉnh đáp:
- Tôi thứ hai mà.
Sơn Nhỏ cười mũi rồi quay qua bảo ông Chín:
- Cảm phiền bác cập xuồng sát vô xuồng tui để cho ông bạn đó leo qua bên nầy, Bác để tui lãnh phần chở ổng cho.
Ông Chín lúng túng chưa kịp quyết định ra sao thì ở đằng mũi, anh Tư đã nhãy ùm xuống nước, lặn một hơi xa rồi mới trồi đầu lên lội sãi miết vô phía bờ.
Sơn Nhỏ chữi thề rồi quát đuổi ông già Chín:
- Bác lui liền để thằng này lại đây cho tui. À, dìa trỏng mấy thằng bạn của tui có hỏi thì bác nói dùm tui đã theo kịp thằng mắc toi mới nhảy xuống kinh nữa đó nghen!
Không đợi ông Chín trả lời, Sơn Nhỏ quơ chèo chèo rút theo anh Tư.
Theo đến nơi, anh ta tháo tuột một chèo ra định quơ đập ngay lưng anh Tư một cái cho đã nư giận, nhưng rồi lại cất tiếng cười vang lên, tra chèo vô cột như cũ. Sơn Nhỏ sợ anh Tư lãnh cú đó sẽ chìm mất và mang luôn theo số vàng bạc tiền của bọc trong mình theo thì mệt lắm!
Anh ta bèn chèo rà rà theo sau lưng anh Tư như cốt để hưởng cái khoái cảm của một con mèo đùa giỡn với con chuột trước khi vồ lấy.
Anh Tư ngó ngoái lại thấy Sơn Nhỏ theo khít bên mình nên hoảng kinh vừa lặn vừa lội riết vô bờ cách đó chừng mười sải nữa để mong lủi vô đám lùm bụi trốn thoát.
Như đoán được ý của ‘‘con mồi’’, Sơn Nhỏ vội quơ chèo bơi sấn lên trước. Anh ta để mũi xuồng rướn tuốt lên mé cỏ, lẹ làng cúi xuống lấy bao súng lục lên rồi nhảy phốc lên bờ.
Anh ta chạy vòng lại để chận đầu anh Tư trong lúc anh này vừa nhào vô đám lác mọc ở ven bờ.
Sơn Nhỏ nhìn dò theo phía đầu lác xao động là dư biết anh Tư muốn lần về hướng nào rồi. Anh ta nhẹ nhàng bước mau lại chỗ ấy, móc súng ra hờm sẵn trên tay.
Anh Tư vừa bươn khỏi đám lát, mọp người xuống và khi mới ngước mặt lên để tìm chỗ lủi trốn nữa thì sửng sốt thấy một đôi chân đen trùi trụi sừng sững chấn ngang tằm mắt của mình.
Anh ta ngẩng lên để thấy tiếp theo đó một mũi súng lục đen ngòm rồi gương mặt ngạo nghễ của Sơn Nhỏ. Anh ta vừa toan thụt lui thì Sơn Nhỏ đã quát lên:
- Khoan đã ông bạn! Biết điều lên chỗ trống trải khô ráo nầy nói chuyện chơi! Hổng nói dấu gì ông bạn tôi bắn ít có sai lắm và thứ ru lô nầy cũng khỏi lo cái chuyện đạn lép hay kẹt đạn gì hết!
Anh Tư vẫn ngồi mọp у chỗ, giọng thảm thương:
- Anh ơi, tôi có làm gì đầu, hồi tối tôi bị ăn cướp đánh chận bắt luôn chiếc tam bản, tôi phải đi trốn để về cho nhà hay.
Sơn Nhỏ cười đáp:
- Tụi tui đó!
Tự nhiên, anh Tư cũng bắt giật mình:
- Mấy anh hả? Nếu vậy mấy anh đã lấy sạch bách chiếc tam bản rồi, vợ tôi cũng không biết sống chết ra sao, bây giờ xin anh tha cho tôi đi chớ anh!
Sơn Nhỏ thản nhiên lên tiếng:
- Anh Tư, tui biểu anh lên đây hổng chịu nghe phải hông?
Anh Tư nhăn nhó hỏi lại:
- Mà sao anh biết tôi là anh Tư?
- Tui biết như vậy bộ hổng trúng sao? Thôi chịu khó lên đây đi bạn!
Anh Tư đành ríu ríu đứng dậy đi lên. Sơn Nhỏ dùng nòng súng ngoắc anh ta lại gần:
- Xích lợi đây cho tui hỏi thăm một chút xíu này coi!
Anh Tư lựng khựng đứng lại cách Sơn Nhỏ độ năm sáu bước. Anh ta ngượng nghịu đưa tay vắt hai vạt áo cho ráo bớt nước đoạn làm tỉnh lên tiếng hỏi Sơn Nhỏ:
- Dạ anh đi theo kiếm tôi có việc chi vậy? Mà từ hồi nào tới bây giờ tôi có gặp anh lần nào đâu, sao anh lại biết rõ tên thứ của tôi hả anh?
Sơn Nhỏ cười nhẹ:
- Tui biết hết mà! Hổng phải tui chỉ biết anh là anh Tư thôi, tui còn biết tới cái gì nữa là khác! (đến đây, Sơn Nhỏ bỗng đổi giọng nghiêm và đưa tay trái ra ngoắc ngoắc anh Tư) Ê, tiền của đâu đưa ra đây!
Tự nhiên anh Tư lùi lại một bước, lấp bấp hỏi lại:
- Coi, anh hỏi cái gì lạ vậy. Tiền nào đâu? có bao nhiêu tôi để trọn dưới tam bản hết, bộ mấy anh hổng thấy sao?
Thấy Sơn Nhỏ làm thinh một cách dễ sợ, anh ta vội lấy tay giũ giũ hai cái túi áo:
- Anh coi đây nè: hai cái túi tôi sạch trơn, chớ đến giấy tờ hộ thân tôi cũng đem theo chẳng kịp nữa là...
Sơn Nhỏ chắc lưỡi chận lời anh Tư, đoạn châm bẩm hỏi anh ta:
- Tui xét trong mình anh nghen?
Anh Tư lại thụt lùi mấy bước. Sơn Nhỏ cười lạt:
- Bộ anh tính qua mặt tôi dễ lắm sao? Tiền bạc vòng vàng cha nội đeo trong mình như người ta đeo giây bì súng, bộ tui hổng biết sao! Tui rành hết mọi chuyện như vậy thì chắc anh dư hiểu là bận nầy anh hết đường tương chao rồi!
Đến đây Sơn Nhỏ dịu giọng bảo anh ta:
- Thôi chịu khó tháo hết đưa ra để tui đem dìa cho người ta, chớ hông thôi trễ lắm rồi!
Anh Tư tìm cách tranh thủ thời gian để liệu chước đối phó. Anh ta bèn ra vẻ ân cần hỏi lại Sơn Nhỏ:
- Bộ ai sai biểu anh ra đây kiếm tôi phải hông anh?
Sơn Nhỏ cười đáp:
- Thì cũng là người quen của anh chớ ai vô đó nữa!
Anh Tư trợn mắt:
- Người quen nào?
- Đại ca Chín Thuộc của tui, chắc anh dư biết mà!
Anh Tư sửng sốt nhìn Sơn Nhỏ:
- Trời trời... chín Thuộc! chín Thuộc có ở đây?
Sơn Nhỏ gật đầu:
- Anh quen với ảnh nhiều mà hén!
Anh Tư hấp tấp hỏi luôn:
- Nếu vậy thằng chả bắt mất thím Hương vợ tôi rồi còn gì?
Sơn Nhỏ cười đáp:
- Anh lầm dữ rồi đa! Thím Hương vẫn mạnh giỏi bình yên như thường, và vẫn đậu tam bản у nguyên ở chỗ hồi tối.
- Nếu vậy thì tốt quá. Vậy anh làm ơn chở tôi trở lộn về trỏng đi. Thiệt gặp anh may quá!
Liếc thấy vẻ mặt Sơn Nhỏ bỗng trở nên lạnh như tiền, anh Tư rụt rè nói thêm:
- Thôi mình xuống xuồng đi chớ đứng ở đây làm gì nữa.
Sơn Nhỏ chắc lưỡi:
- Cha, chuyện nầy... kẹt dữ đa!
- Sao vậy anh?
Sơn Nhỏ nhún vai:
- Nói gần nói xa chẳng qua nói thiệt: hổng nói giấu gì anh, tui chỉ được lịnh lấy tiền, lấy vàng của anh đem dìa không thôi hè! Nghĩa là tui khỏi dẫn anh trở vô trỏng làm chi nữa.
- Coi, nếu anh Chín ảnh có lòng nhận người quen cũ, không động chạm gì tới thím Hương hết, tôi quay trở về với thím Hương, với vợ tôi chớ có sao đâu? Tôi trở về tức nhiên là đem tiền bạc về cho thím luôn, thím giao cho tôi giữ mà anh!
- Điều đó tui biết rồi, nhưng cảm phiền anh trao lại cho tui số của cải ấy. Đại ca tui tức Ià anh Chín Thuộc đó, căn dặn tui như vậy thì tui làm đúng theo răng rắc, tui xin nói trước cho anh biết kẻo mích lòng lắm!
- Tôi bằng lòng đem vô trỏng trả lại mà anh! Chớ tôi giao cho anh, tôi nói câu nầy xin anh cảm phiền, rồi có biết chắc số tiền của ấy đi tới tay thím Hương hông?
Sơn Nhỏ mỉm cười:
- Anh nói cũng có lý. Nhưng nếu tui theo không kịp anh, thì số tiền của ấy cũng theo anh mà biến luôn chớ gì!
Anh Tư sượng sùng tìm cách nói cho xuôi:
- Thì anh nghĩ coi, tôi có dè đâu thím Hương được bình yên đến nước cùng, tôi đành tìm cách lặn lội đi ra Giồng Riềng.
Sơn Nhỏ nói vuốt theo:
- Ra ngoài để khơi luôn một cách êm ru chớ gì!
- Đâu có vậy! Chắc anh không biết rằng thím Hương, còn có hai đứa con của đời chồng trước, tôi có đi đây là cũng để lo cho hai đứa nó, nếu rủi ro thím ở trỏng gặp chuyện chẳng lành xảy ra.
Sơn Nhỏ chận ngang:
- Thôi đi anh ơi, chuyện đó có trời đất biết chớ tui hổng dám ngó vô đâu! Vậy anh làm ơn trao lại số tiền bạc vòng vàng ấy cho mau mau để tui dìa trỏng cho sớm. Tự nãy giờ tui với anh lần quần ở đây cũng lâu ớn rồi.
Anh Tư đưa tay sờ lên phía lưng quần rồi bổng thấp giọng bảo Sơn Nhỏ:
- Nè anh, bây giờ tôi muốn bàn riêng với anh việc nầy.
Sơn Nhỏ nhướng mắt lên:
- Cái gì mà lại có chuyện bàn riêng nữa đó cha nội?
Anh Tư niềm nở tiếp lời:
- Không nói giấu gì anh, tôi có mang theo đây một số tiền và vòng vàng kha khá. Tôi nghĩ nếu anh lấy hết đem về trỏng thì anh cũng chấm chút vậy thôi chớ ăn thua gì, chi bằng bây giờ tôi với anh nên tính cho êm với nhau là hơn. Tôi bằng lòng nhường cho anh phân nửa số tiền và vàng đây nè (vừa nói anh ta vừa vỗ nhẹ vào chỗ thắt lưng ).
Thấy Sơn Nhỏ làm thinh, anh ta hăng hái nói tiếp:
- Chỗ nầy vắng vẻ trước sau gì cũng chỉ có tôi với anh, bất quá về trỏng anh đổ thừa là tôi đã nhảy trốn mất hay là anh vọt đại đi luôn. Sẵn có vốn anh lo kiếm kế khác làm ăn chớ tội tình gì chui rúc ở đó hoài ! Không phải tui muốn trù ẻo gì chớ tui xin hỏi anh rủi ro mai kia mốt nọ anh Chín, ảnh gặp tai nạn bất thường gì thì có phải anh bơ vơ không nơi nương tựa đó sao?. Tôi khỏi nói chắc anh cũng dư biết, cái nghề đó đâu có bền !
Sơn Nhỏ mỉm cười, đoạn ôn tồn hỏi lại anh ta :
- Anh nói hết chưa? Nếu hết thì làm ơn đưa hết số tiền vàng lại đây cho mau đây tía nội !
Nghe câu nói ấy, anh Tư lặng người như đứng chết trân một chỗ.
Mãi một lúc sau, anh ta mới lên tiếng bảo Sơn Nhỏ giọng nửa như van lơn, nửa như bực tức:
- Anh đành đoạn nào xử gắt với tui như vậy hả anh? Suy đi gẫm lại tôi với anh có thù oán với nhau hồi nào đâu! Anh làm như vậy anh có lợi đồng xu nhỏ nào không hả?
Sơn Nhỏ nhún vai:
- Thời buổi nầy cần gì phải thù oán nhau mới sanh chuyện được ! Còn cái việc có lợi đồng xu cắc bạc nào hông thì thây kệ tui, ai biểu anh lo?
Anh Tư nhìn thẳng vào mặt Sơn Nhỏ, nói dằn từng tiếng:
- Tôi nói thêm một điều này nữa chắc thế nào cũng mích lòng anh lắm nhưng tôi xin anh nghĩ lại có đúng không: chắc anh Chín Thuộc ảnh xúi biểu anh chơi ngặt với tôi như vầy để ảnh dễ bề о bế thím Hương chớ gì?
Sơn Nhỏ chắc lưỡi:
- Cha nội nầy rắc rối quá !
Anh Tư thản nhiên nói tiếp:
- Tôi nghĩ cũng lạ, thiên hạ thiếu chi người nhưng không biết sao anh Chín anh ‘‘mặn’’ với thím Hương quá đỗi ! Ảnh thất bại mấy keo rồi mà vẫn đeo đuổi riết tới ! Phải chi cái vụ nầy là chuyện làm ăn chung của mấy anh em đàng anh thì tôi cũng chẳng thắc mắc chẳng kèn cựa làm gì. Số của tui xui thì tui ráng chịu. Nhưng đằng nầy chuyện riêng của anh Chín, ảnh mê một người đàn bà rồi khi không níu kéo luôn anh vô để sai biểu làm cái việc trặc trẹo nầy thì có phải ức cho tôi quá đỗi không chớ? Còn phần anh thì cũng...
Sơn Nhỏ nhăn mặt chận ngang:
- Thôi thôi, tui hổng nghe đâu mà anh nói nữa!
Nhưng rồi anh ta lại thở dài, cúi mặt xuống, dịu giọng bảo anh Tư:
- Anh nói vậy thì tui hay vậy nhưng tui với anh Chín là nghĩa anh em lâu dài. Nhưng thôi, tui cũng châm chế đôi chút cho anh, anh gặp rủi thì anh ráng ôm bụng chịu dầu ít dầu nhiều, chớ bộ tui muốn làm khó dễ hay ức hiếp gì anh sao!
Anh Tư hớn hở hỏi liền:
- Anh bằng lòng tôi với anh chia đôi số tiền của đó rồi phải hông?
Sơn Nhỏ cau mày lắc đầu:
- Tui bằng lòng hồi nào? Thằng cha nầy nói sao dễ quá ! Bây giờ đây, anh trao hết số tiền bạc vòng vàng cho tui rồi tui sẽ đưa lại cho anh mớ nhấm đủ xây xài dọc đường dông đi xứ khác mần ăn. Anh nhớ cho kỹ nếu anh mà còn lẩn quẩn xung quanh đây nữa, anh Chín ảnh nghe được anh cự tui thì anh mệt đa nghen !
Anh Tư mím môi lại, đoạn gượng cười đáp
- Thôi, nếu anh nhứt quyết như vậy thì tôi cũng đành chịu chớ biết sao bây giờ. Đây, để tôi tháo cái ruột tượng đựng trọn số của cái ấy trao lại cho anh, rồi xin anh tùy hỉ.
Vừa nói anh Tư vừa thò hai tay vô dưới vạt áo cởi mối dây buộc chiếc ruột tượng dày cộm chứa đầy giấy bạc và vòng vàng, đoạn anh ta cầm lấy một đầu để thòng đầu kia xuống và trao cho Sơn Nhỏ.
Sơn Nhỏ điềm nhiên bước tới đưa tay trái ra để đón lấy và khẩu súng lục bên tay mặt đã được cầm buông thẳng xuống. Anh Tư chỉ đợi có cơ hội đó và nhanh như chớp anh ta cắn răng vung chiếc ruột tượng nặng chĩu quất thẳng tay vào giữa mặt Sơn Nhỏ một cú như trời giáng, rồi phát chạy rút về phía bờ vườn chuối trước mặt.
Sơn Nhỏ chỉ kịp kêu thét lên một tiếng, loạng choạng bước lùi về phía sau và đưa hai tay ôm lấy mặt.
Nhưng rồi anh ta đứng vững lại liền, lắc đầu lia lịa cho đỡ hoa mắt, đoạn nghiến răng lao mình đuổi theo anh Tư.
Sơn Nhỏ vừa chạy vừa bắn càn hai phát về phía anh Tư. Tiếng súng nỗ chát chúa làm cho bầy tu hú ăn trên mấy chòm đủng đỉnh gần đó bay rộ lên kêu la om sòm.
Anh Tư hoảng kinh tuôn đại xuống mương vườn gần đó để leo trốn qua phía bên kia líp cây. Vừa lúc ấy Sơn Nhỏ cũng chạy gần tới nơi.
Anh ta dứng khựng lại, mắt không rời canh chừng anh Tư, thở ra ba bốn hơi dài để đỡ mệt và định thần lại.
Anh ta từ từ nâng mũi súng lên chỉa thẳng tay về phía trước chờ đợi.
Anh Tư leo lên tới bờ mương ngoái đầu nhìn lại để xem Sơn Nhỏ rượt mình tới đâu.
Khẩu ru-Iô trên tay Sơn Nhỏ khạc đạn đúng hai lần.
Anh Tư há hốc miệng, tưng người lên rồi ngã xấp xuống bờ mương, tay vẫn ôm khư khư chiếc ruột tượng như muốn giấu chặt dưới bụng.
Sơn Nhỏ thong thả lội xuống mương leo lên bờ đến bên cạnh người anh Tư, đưa chân hất mạnh qua cho anh ta nằm ngửa lện.
Đoạn Sơn Nhỏ thản nhiên cúi xuống giựt chiếc ruột tượng cho tuột ra khỏi tay anh Tư.
Thấy chiếc ruột tượng ấy dính đầy máu, anh ta nhăn mặt, đem chà mạnh lên trên đám cỏ gần đó để chùi bớt đi, rồi vắt lên vai.
Sơn Nhỏ toan bước đi nhưng rồi lại cúi xuống đưa tay lục soát qua một lượt nơi phía trong lưng quần của anh Tư. Không có gì thêm nữa hết.
Chợt thấy chiếc đồng hồ nơi cườm tay anh Tư, Sơn Nhỏ vội tháo ra đưa lên xem giờ, rồi kề vào tai nghe: tiếng tíc tắc vẫn vang đều đều.
Tiếng tíc tắc quá trơ trọi và lạc lõng ấy khiến cho Sơn Nhỏ phải quay nhìn lại xác anh Tư và tự nhiên anh ta đưa tay đặt nơi ngực kẻ bạc mạng để nghe ngóng. Tim anh Tư đã ngừng đập hẳn từ lâu...
Một bầy kiến vàng như đánh hơi máu tanh bắt đầu bò lăng xăng trên mình xác chết.
Sơn Nhỏ sửa tay chưn anh Tư lại cho ngay ngắn, đoạn thở dài dứng dậy rồi bỏ đi thẳng về phía mé kinh nơi để xuồng.
Vừa đi anh ta vừa đưa tay quẹt mồ hôi trán và sờ qua vết bầm. Chiếc ruột tượng nặng chĩu muốn tuột xuống khiến anh ta bực mình chụp giữ lại.
Chưa bao giờ Sơn Nhỏ thấy mỏi mệt, rời rã như vậy.
May gặp con nước ròng nên tuy Sơn Nhỏ uể oải đưa hai mái chèo cầm chừng mà rồi cũng về tới địa phận mình ở không đến nỗi trễ lắm.
Chiếc tam bản của thím Hương vẫn còn cắm sào у chỗ cũ, bên cạnh có một chiếc xuồng cặp xuôi theo. Sơn Nhỏ dư đoán được đó là xuồng của Chín Thuộc.
Anh ta vừa định quẹo vô mương để về nhà trong đồng sâu nhưng không biết nghĩ sao lại nại cho mũi xuồng bét trở ra và chèo bươn thẳng tới.
Có lẽ vì nghe tiếng nước khua động nên cả thím Hương lẫn Chín Thuộc đều bò ra khỏi mui và đứng ở phía sau lái ngóng về hướng Sơn Nhỏ.
Chưa gì Chín Thuộc đã tươi cuời, réo hỏi Sơn Nhỏ:
- Sao về sớm vậy? Có tin gì hông?
Sơn Nhỏ lầm lì đẩy một vài mái chèo nữa để cho xuồng đủ trớn cặp êm một bên hông tam bản cạnh xuồng của Chín Thuộc.
Chín Thuộc nghiêng người ra thầm thì hỏi Sơn Nhỏ:
- Êm hết mọi chuyện rồi hả? (chợt liếc thấy thím Hương bước xích lại gần, hắn ta bèn đổi giọng hỏi trở đi) Sao em, em có được tin gì của anh Tư hông? Qua nghe mấy đứa nó nói em đã phăng ra dấu ảnh rồi nên qua ra cho thím Hương hay nãy giờ đây kẻo thím trông đợi.
Sơn Nhỏ làm thinh, chạy tới mũi xuồng rút sợi dây lòi tói ra buộc vắt qua mũi xuồng của Chín Thuộc, đoạn quay trở lại khom xuống móc chiếc ruột tượng dấu dưới sạp sau lái ra và giơ tay quăng mạnh qua mui chiếc tam bản cho nó nằm vắt ngang trên ấy.
Thím Hương bước nhanh lại vồ lấy chiếc ruột tượng nâng lên xem trong lúc Chín Thuộc sửng sốt ngó châm bẩm Sơn Nhỏ.
Thím Hương hấp tấp đưa hai bàn tay nắn nắn suốt chiều dài chiếc ruột tượng và chợt để ý thấy mấy vết to màu đỏ bầm dính đầy trên làn vải ka-ki còn thấm ướt.
Thím quay phắt sang phía Sơn Nhỏ, hớt hải hỏi một hơi:
- Mấy vết gì dính đây anh? Chiếc ruột tượng nầy Anh Tư ảnh mang theo mình mà! Anh kiếm thấy ở đâu vậy hả?
Chín Thuộc cũng đưa tay cầm lấy một đầu ruột tượng giơ lên coi rồi ngập ngừng hỏi Sơn Nhỏ luôn:
- Bộ có chuyện gì rủi ro hả em?
Sơn Nhỏ cúi đầu làm thinh.
Thấy vậy thím Hương níu vai anh ta lắc mạnh:
- Có phải đó là vết máu không anh? Anh làm ơn làm phước nói cho tui biết coi máu me gì của ai mà lại dính trên đó kỳ quá vây?
Sơn Nhỏ ngước mặt lên thiểu não đáp:
- Máu của anh Tư đó!
Thím Hương lấp bấp hỏi lại
- Của anh Tư?
Không đợi Sơn Nhỏ trả lời, thím Hương chạy а lại ôm chiếc ruột tượng áp vào ngực khóc rống lên rồi réo gọi tên anh Tư để bù lu bù Ịoa kể lể.
Chín Thuộc thở dài bước lại khều Sơn Nhỏ:
- Sao qua dặn em làm cho êm, em có hạ nó thì hạ sao còn đem cái món đó về đây bẹo trước mắt thím Hương làm gì.
Sơn Nhỏ quắc mắt lên nhìn Chín Thuộc làm cho hắn ta nín bặt. Nín bặt vì ngạc nhiên chớ không phải vì sợ hãi: lần đầu tiên Sơn Nhỏ mới nhìn hắn ta một cách dữ dội và thách thức như vậy.
Sơn Nhỏ giơ ngón tay chỉ vào vết đỏ còn in rõ trên mặt anh ta và hỏi gằn lại Chín Thuộc:
- Vậy chớ đại ca không thấy cái gì đây sao? Thiếu chút xíu nữa cái ruột tượng kia cũng mất mà con mắt tui đây cũng lọt tròng và nếu tui không kịp gượng lại thì hổng chừng giờ phút nầy tui khỏi thấy mặt đại ca nữa!
Chín Thuộc đưa tay nâng nhẹ cằm Sơn Nhỏ lên để xem cho rõ vết thương trên mặt.
- Ờ, vậy mà tự nãy giờ mắc lu bù nên sơ ý có thấy gì đâu! Đầu đuôi câu chuyện ra sao vậy em?
Với một giọng bực dọc, Sơn Nhỏ kể sơ lại cuộc gặp gỡ anh Tư và cố nhiên là anh ta giấu bớt đi một đôi chỗ có động chạm đến Chín Thuộc cùng mưu kế của hắn ta.
Thím Hương vừa sịt mũi vừa kéo vạt áo lên lau nước mắt bước lại để nghe Sơn Nhỏ nói.
Kể xong, Sơn Nhỏ liếc nhanh về phía thím Hương rồi ấp úng nói thêm với Chín Thuộc:
- Đó đại ca coi, tui có muốn chi chuyện đó. Tui còn tính để ảnh đi yên lành không dè ảnh chơi đá ngược mình như vậy, với lại tui cũng sẵn tức cái chuyện nầy kỳ quá hổng đâu ra đâu.
Chín Thuộc vội chận lời anh ta:
- Thôi em kể sơ vậy qua dư hiểu rồi (đến đây hắn ta day qua thím Hương). Đó thím thấy không: tôi nói cái gì là у bon cái đó! Tôi hiểu anh Tư nhiều nên tôi cẩn thận sai riêng em Sơn Nhỏ đây đi theo ảnh chớ hổng dám để cho ba thằng cô hồn khác nữa! Vậy mà rốt cuộc rồi cũng hổng tránh khỏi chuyện rủi го!
Thím Hương bỗng vói tay chụp lấy chiếc ruột tượng quăng mạnh xuống sạp tam bản:
- Cũng tại cái của báo đời nầy!
Rồi thím vùng vằn ngồi thụp xuống thút thít khóc nữa. Chín Thuộc bước lại đẩy nhẹ chiếc ruột tượng lại gần thím, giọng vỗ về:
- Thôi thím Hương à. Cái phần số của anh Tư nó vậy thì mình đành chịu vậy, chớ bầy giờ có ngồi đó than khóc đến mấy cũng chẳng thay đổi gì hết. Tốt hơn thím nên lo cho thân phận mình bây giờ.
Thím Hương vừa đưa chân hất chiếc ruột tượng ra vừa nói gạt ngang:
- Tôi hổng cần tiền bạc, hổng muốn tính gì nữa hết! Tôi muốn chết liền bây giờ hè!
Chín Thuộc chắc lưỡi ngồi xuống gần đó
- Coi, thím nói như vậy hổng nên. Nếu ngày hôm nay thím không gặp chuyện buồn này thì mai kia mốt nọ cũng gặp thím à! Mà hổng chừng còn đụng với những chuyện dữ dội hơn nữa! Tôi nói đây không sợ vong linh anh Tư phiền trách: Nếu ảnh không đi như ngày hôm nay thì thế nào ba bảy hai mươi mốt ngày ảnh cũng phải tính tới chuyện đó. Đằng nào thì ảnh cũng để chuyện lo buồn cho thím, trước hay sau gì cũng vậy.
Thím Hương đưa cánh tay quẹt nước mắt, thở dài nhìn chiếc ruột tượng rồi rầu rầu bảo Chín Thuộc:
- Thôi anh Chín giữ cái nầy dùm tôi đi.
Chín Thuộc cau mày, cự nự một cách nhỏ nhẹ:
- Coi, sở dĩ tôi cho Sơn Nhỏ rượt theo anh Tư là lấy nó về cho thím chớ nếu không thì ảnh muốn đi đâu thì đi chớ ăn nhập gì đến tôi chớ!
Thím Hương thở dài:
- Tôi biết như vậy rồi mà anh! Nhưng bây giờ tôi nhờ anh cất tạm nó dùm tôi chớ để đây rủi ro có ai dòm ngó nữa sanh chuyện lôi thôi phiền lắm! Tôi bị một lần ngán quá rồi.
Chín Thuộc thở ra:
- Thím nói vậy thì tôi phải nghe vậy chớ biết sao! Thôi, cẩn tắc vô ưu để tôi biểu Sơn Nhỏ đem về trỏng cất kỹ cho thím. Với anh ta thì không sợ sứt mẻ một đồng xu con nào đâu!
Đoạn hắn ta cầm lấy chiếc ruột tượng lên trao cho Sơn Nhỏ:
- Nè em, em đem về trỏng cất dùm cho thím Hương đi em!
Sơn Nhỏ chần chừ không chịu đỡ lấy:
- Đại ca giữ luôn hổng được sao!
Chín Thuộc vói tay đặt chiếc ruột tượng lên sạp xuồng của anh ta:
- Thì em cứ đem về trỏng trước đi mà, Qua cất thứ này, anh em họ hổng biết họ xầm xì lôi thôi lắm!
Sơn Nhỏ đành bước đến trước mũi mở dây lòi tói xô xuồng tách ra.
Anh ta ngó chừng thím Hương định lên tiếng chào từ biệt nhưng rồi quay mặt đi quơ lấy chèo, chèo thẳng.
Chín Thuộc ái ngại nhìn theo người em út thân tín của mình rồi day qua thím Hương, ngập ngừng lên tiếng:
- Thím cũng đừng phiền trách Sơn Nhỏ làm gì tội nghiệp. Tôi biết bắt buộc lắm mới để xảy ra chuyện rủi ro đó, chính tôi đây còn thường hay cự nự anh ta về cái chỗ anh ta hay có tánh thương người quá đỗi và thương hổng phải lúc. Thời buổi nầy, muốn khỏi chết đói, muốn khỏi phải làm con thiên hạ thì. đôi khi cũng cần dẹp qua một bên cho xa cái chuyện từ bi bác ái Cái nghề của tụi nầy lại là một cái nghề … hổng giống như người ta nữa.
Thím Hương khẽ lắc đầu
- Tôi có phiền trách anh Sơn Nhỏ hồi nào đâu. Chẳng qua cái số phần của tôi lận đận lao đao như vậy thì tôi phải ráng chịu. Hiện bây giờ đây, tôi bơ vơ một thân một mình nơi xứ lạ như vầy cũng chưa biết tính sao nữa!
Chín Thuộc chắc lưỡi:
- Coi, tôi đã nói ngày nào thím còn ở đây thì đã có tôi, thím khỏi lo khỉ gì ráo! (rồi hắn ta ấp úng hỏi thêm). Hay là thím còn tính đi đâu nữa chăng?
Thím Hương thở dài nhìn ra mặt nước kinh:
- Anh nghĩ coi tôi còn biết đi đâu nữa bây giờ! Chỗ nào thì cũng tứ cố vô thân. Dầu cho tôi muốn trở về xứ cũ bên Tân Thới cũng hổng thế được điều nầy chắc anh thừa hiểu.
Chín Thuộc gật đầu liền:
- Kẹt quá há! Mà thôi, thím nên ở tạm nơi đây thêm một thời gian nữa để nghe ngóng tình hình giặc giã coi yên động thế nào rồi hãy tính chuyện đi. Chớ bây giờ dầu trước dầu sau gì cũng lộn xộn, hổng có Tây bố, Thổ dậy thì cũng có cái nạn mấy ông hoành ông trấn, ông nào cũng có thể giết mình một cách dễ ợt hết đó thím!
Thím Hương nhìn về phía hai anh bạn đang ngồi chòm nhom ở đằng trước mũi tam bản:
- Tôi ở nán lại đây thì được rồi, vì bây giờ dầu tôi có đi đâu cũng vậy, nhưng còn kẹt hai chú chèo ghe đó. Sau cái vụ lộn xộn mới rồi họ cứ nằng nặc đòi về xứ, tôi nói cách nào họ cũng hổng nghe hết.
Chín Thuộc cười đáp:
- Cái chuyện đó dễ mà! Nếu họ đòi về xứ thì mình cứ cho họ đi, chớ níu kéo họ ở lại làm tế gì!
Thím Hương thắc mắc hỏi thêm:
- Nhưng làm sao họ có cách nào về được? Chẳng, lẽ tôi nhường tam bản nầy cho họ để rồi leo lên bờ ở sao? Mà biết họ có đi tới nơi về tới chốn không, hay là bị chận, dọc đường dọc xá thì cũng tội nghiệp cho họ.
Chín Thuộc lại cười:
- Thím sao hay lo bao đồng thiên hạ quá! Họ có thân thì họ phải ráng liệu, khôn nhờ dại chịu, chớ hơi sức đâu mình phải ôm lãnh hết hổng biết! Được rồi, thím cứ cho hai thằng cha đó về đại đi, tôi sẽ kêu tụi nó đem ra cho hai chả muợn một chiếc xuồng ba lá.
- Họ về tuốt luốt rồi làm sao trả lại cho anh?
Chín Thuộc cười xòa
- Thím sao thiệt thà quá! Tôi cho mượn đó thì kể như bỏ rồi chớ đòi lại khỉ gì được!
Thím Hương lo lắng hỏi nữa:
- Rồi đây với chiếc tam bản nầy tôi biết chèo chống ra làm sao? Và chẳng lẽ tôi ở một mình, trọn lõn trong mui giữa khúc kinh, vắng tanh vắng ngắt, lạ quắt lạ quơ này sao? Tôi hổng dám đâu!
Chín Thuộc đưa tay sờ vết thẹo cười mơn:
- Tôi nói thím khỏi lo mà ! Tôi có ở đây mà để thím như vậy thì còn đất trời nào nữa! (Đoạn hắn ta nghiêm giọng nói tiếp). Để sau khi hai chú ở của thím đi rồi, tôi sai tụi nhỏ ra chèo chiếc tam bản này vô trong xẽo.
- Vô trỏng làm chi hả anh?
- Thì vô trỏng mới có nhà cửa chớ ở ngoài này lùm bụi không thì sống khỉ gì nổi ! Với lại tôi tính mời thím lên nhà một người quen của tôi ở đỡ chớ thím quanh quẩn dưới tam bản hoài tù túng chịu sao thấu?
- Đỡ một vài bữa hay một tuần thì có sao anh. Chớ cả mấy tháng nay tôi cũng sống dưới nầy chớ bộ.
Chín Thuộc chắc lưỡi chận ngang:
- Hồi đó chiếc tam bản còn thả tới thả lui chỗ nầy chỗ nọ, chớ bây giờ nó cắm sào một chỗ, trong khoang thím thui thủi có một mình. Mà thím có chắc gì năm ngày mười bữa rồi hết lộn xộn, hết giặc giã hay sao?
Thím Hương uể oải gật đầu:
- Được rồi. Để vô tới trong trỏng tôi sẽ tính sau, việc nầy dễ mà!
Chín Thuộc hăng hái đứng dậy:
- Thôi để tôi dông về trỏng trước để sắp đặt chỗ ở của thím cho sẵn sàng nghen! Còn cái vụ hai anh chèo ghe thì để tôi sai tụi nó đem xuồng ra liền để mấy ảnh muốn đi chừng nào đó tùy ý. À, thím còn tiền nong gì đó để trả công cho mấy ảnh không?
Thím Hương nhích mép cười:
- Còn. Bộ anh quên rằng tôi còn thủ sẵn một ít để làm gì đó sao?
Chín Thuộc xẻn lẻn cười theo:
- Ờ, tôi nhớ rồi... Mà bộ thím còn phiền tôi dữ lắm sao hả thím? Trong công chuyện làm ăn tôi có dè đâu gặp thím một cách bất tử như vậy ! Nhưng theo tôi nghĩ: cuộc gặp gỡ tréo ngoe nầy, tuy ban đầu là rủi mà rốt cuộc rồi sẽ là may, như mấy ông thầy bói nói ‘‘tiền hung hậu kiết’’ đó thím Hương à.
Thím Hương trề môi:
- Kiết hay không thì để nữa rồi coi chớ bây giờ sao tôi ngán ngẩm sự đời quá! Cái gì tôi chắt chiu gầy dựng từ bao năm nay tới đây thì đổ nhào hết!
Thím lại thở dài tiếp lời:
- Nói thiệt, tội bị kẹt còn hai đứa nhỏ chẳng biết giặc giã loạn lạc như vầy mà tụi nó có được bình yên hay không. Chớ nếu hổng có hai đứa nó thì tôi muốn chết phức cho rảnh nợ nần hay là xuống tóc đi tu cho nó hết căn phần tiền oan nghiệp chướng gì như vầy!
Như nhớ trực điều gì, thím ngước mắt lên hỏi Chín Thuộc luôn:
- À anh Chín, anh biết gần đây có ngôi chùa hay có cái am, cái cốc gì hông để tôi tới xin quy у cho rồi! Tôi hết ham muốn gì nữa!
Chín Thuộc nhìn lại thím, cười mủm mỉm, đưa tay sờ lên vết thẹo rồi khẽ lắc đầu:
- Hổng có thím à. Mà tôi xin can thím về cái chuyện nầy, thím còn như vầy mà tu sao yên, sao thành! Cái gì mình cũng nên tính cho kỹ hông thôi mang tội với Trời Phật thêm nữa đa thím!
Thím Hương cau mày hỏi lại:
- Tôi muốn đi tu cho rảnh nợ đời chớ làm gì mà sợ mang tội với Trời Phật? Mà anh nói tôi ‘‘như vầy’’ là tôi làm sao mà đi tu hổng được chớ?
Chín Thuộc đưa mắt nhìn thím khắp lượt rồi cười đáp:
- Thím còn còn... dư sức làm khổ người khác như vầy thì làm sao mà tu cho yên được. Dầu thím dốc chí tu hành nhưng thiên hạ họ cứ nhào xốc tới để phá đám thì sao! Tôi sợ ba bảy hai mươi mốt ngày…
Thím Hương đỏ mặt gạt ngang:
- Bậy nà! Tôi nói thiệt mà coi bộ anh không chịu tin. (rồi thím chợt thở dài nói lảng ra). Tôi đang lo không biết làm sao tính chuyện chôn cất ảnh cho đàng hoàng. Dầu sao một ngày, một buổi cũng là nghĩa huống chi tôi với ảnh...
Chín Thuộc sốt sắng đỡ lời thím:
- Thím hổng nói ra tôi cũng đã nghĩ tới trước lâu rồi. Thím để tôi lo cho tròn cái vụ mồ yên mã đẹp cho anh Tư, bề gì ảnh cũng là người quen biết cùng một xứ sở với tôi hồi ảnh mới lớn lên. Chớ bây giờ thím lặn lội ra chổ ấy không tiện đâu: ở đó gần mặt trận, gần Tây u mà cũng gần luôn mấy cha nội du kích, ủy ban lôi thôi lắm!
Đến đây như để tránh đá động nhiều đến những chuyện gì có dính líu với anh Tư, hắn ta vội vói tay níu be xuồng để bước xuống sạp lái rồi quay qua bảo thím Hương:
- Thôi tôi xin tạm kiếu thím để về kịp sắp đặt mọi công chuyện cho xong xuôi đâu đó hết để đến xế chiều tôi sẽ dẫn mấy đứa nó ra chèo tam bản nầy rước thím vô trỏng.
Chín Thuộc bơi xuồng về tới ‘‘sào huyệt’’ thì thấy Sơn Nhỏ đứng vơ vẩn trước gian nhà sàn nơi hắn ta trú ẩn.
Bước lên bờ, hắn ta xâm xâm đi lại níu vai Sơn Nhỏ dắt ra một góc sàn cho cách xa đám thủ hạ đang ngồi chòm nhom kéo bài dì dách.
Hắn nhìn Sơn Nhỏ một hồi rồi lên tiếng trách móc anh ta, tuy vẫn giữ một giọng dịu dàng:
- Em sao kỳ quá, em đem chi cái ruột tượng ra bêu trước mặt thím Hương để cho thiếu chút nữa thì qua bị… óc trâu hết! Sao em hổng đem tuốt vô trong nầy phải... khỏe cho qua không?
Sơn Nhỏ quay mặt đi chỗ khác xẳng giọng trả lời:
- Ai biểu thằng cha đó tính chơi cha tui chi! Tui tính thả cho nó đi êm rồi nó trở lại muốn hạ tui chớ! Tui tức mình quá...
Chín Thuộc ngắt ngang:
- Đó em thấy không? Em mà cãi lịnh qua là có chuyện rắc rối liền. Qua biểu em hạ mẹ nó đi chớ còn tha với bắt làm khỉ gì nữa hả?
Sơn Nhỏ ấp úng đáp:
- Tui có dè đâu... nó như vậy... (đến đây anh la bỗng đổi giọng bực dọc ngang). Mà ai biểu đại ca... dính dáng vô đó làm chi! Thiên hạ thiếu gì người khác… ngộ, lịch sự gấp mấy trăm ngàn lần cái thím Hương đó nữa!
Chín Thuộc cười xòa, vỗ mạnh vào vai anh ta:
- Chú em mầy chưa nếm sành mùi đời nên làm sao xét đoán qua được! Trời ơi, thím còn mặn mòi giàng trời mây mà chú em mầy chê chớ!
Đến đây, Chín Thuộc nghiêm giọng lại:
- Em hổng biết chớ chuyện của thím Hương đó đã làm cho qua bứt rứt từ lâu lắm. Chú em nghĩ coi! Qua bề gì cũng là tên tướng cướp, còn thím Hương là vợ thầy Hương Quản, nghĩa là một thằng cha... kỵ nhứt tụi nầy. Bây giờ qua đã nắm được vợ của thằng chả thì tại sao qua lại buông tha chớ? Ở ngoài đời có luật có lệ, có còng, có khám thì qua chịu thua thằng chả, chớ về chuyện đàn bà, trên tình trường qua cũng như ai, cũng muốn làm... quan lớn, cũng có vai vế như thiên hạ chớ có thua sút cà-ram nào đâu!
Sơn Nhỏ gượng cười, lắc đầu mấy cái liền:
- Đại ca nói cái gì rắc rối quá, tui ù ù cạc cạc chẳng hiểu đâu là đâu hết! (đoạn anh ta hất hàm chỉ lên phía nhà sàn) Tiền và vàng tui đem dìa để ở trển đó, đại ca lấy cất đi.
Chín Thuộc lại níu vai anh ta:
- Coi, qua giao cho em giữ luôn mà!
Sơn Nhỏ nhíu mày:
- Ủa bộ đại ca tính hổng trả lại cho thím Hương luôn sao?
- Trời của mình lấy về thì trả lại sao nổi em!
Sơn nhỏ có vẻ không hiểu:
- Còn thím Hương? Đại ca... mặn mà với thím đó lắm mà!
Chín Thuộc cười đáp:
- Thì vậy chớ sao! Nhưng mặn với thím mà... mặn luôn với số tiền bạc vòng vàng kia nữa. Tình, tiền gì qua gom hết chớ hổng có chê thứ nào ráo?
Sơn Nhỏ nhăn nhó lẩm bẩm:
- Đại ca làm như vậy kỳ quá. Rủi sau này thím Hương rõ ra thì biết ăn nói làm sao cho xuôi! Mình hổng thương người ta thì thôi...
Chín Thuộc vội chận lời anh ta:
- Cha cha, bộ chú mày muốn làm thầy đời ngược lại qua hay sao đó? Thím có biết thì cũng vậy thôi vì tới chừng đó, qua với em cũng đã vọt đi từ khuya rồi. Đàn bà họ dại thì họ ráng chịu, hơi sức đâu mình băn khoăn hổng biết?
Đến đây, Chín Thuộc gật gù một cách rất tự phụ:
- Bây giờ em mới thấy rõ qua… sáng suốt trong mọi việc chưa? Vậy mà hồi nãy chưa chi em đã cằn nhằn qua nọ kìa, chắc em chê trách qua sao quá u mê ám chướng vì một con đàn bà phải hông? Qua mà em!
Sơn Nhỏ thở dài:
- Nói vậy làm thân đàn bà con gái vào thời buổi này lỗ quá há!
Chín Thuộc cười dòn xô mạnh vai anh ta ra:
- Chú mầy... từ thuở tạo thiên lập địa cho tới bây giờ chưa rõ con đàn bà tròn hay méo, đứng hay ngang thì biết khỉ gì mà bày đặt than thở cho họ! Suy đi gẫm lại thì cũng chẳng lỗ gì đâu chú mày ơi! Chú mầy hổng biết chớ trước khi họ chịu phép họ cũng làm mình trầy vi tróc vẫy, cũng hành mình ‘‘cúc cung, bái, hưng, bình thân’’ đã đời chớ bộ dễ dúng gì sao? Đó, em không thấy qua từng trần ai khổ nhọc vì con mẹ Hương và đang о bế con mẽ hết cỡ đó sao? Đàn bà họ được nước lên chưn lên cẳng lúc ban đầu thì sau có chết lên chết xuống thì cũng... vừa lắm chớ hổng lỗ lã hay oan ức gì đâu em ơi!
Sơn Nhỏ hơi vui vẻ trở lại, anh ta mỉm cười khẽ lắc đầu:
- Đại ca nói quá lố...
Chín Thuộc trợn mắt:
- Ê thiệt nghe chú mầy! Chú mầy là trai mới lớn lên làm sao rành hơn qua được. Chú mầy phải nhớ cho kỹ, những lời của qua nói đây chẳng khác gì lời... sấm giảng vậy. Đờn bà con nào cũng thế, hễ mình mới xáp vô thì đứa nào đứa nấy cũng làm cao làm kỳ, đứa nào đứa nấy cũng tưởng tụi nó như... Phật bà Quan Âm vậy! Chú mầy ráng chịu khó dùm qua cái lúc đó để cho tụi nó lậm vô rồi thì dầu cho chú mầy có đá đít tụi nó mỗi ngày năm bảy lần, tụi nó cũng nhào а vô đeo dính cứng, mụ nội qua bây giờ rứt ra cũng hổng được nữa!
Liếc thấy Sơn Nhỏ mỉm cười lắc đầu cầm chừng. Chín Thuộc hăng hái nói tiếp luôn:
- Để chừng nào chú mầy để ý muốn о con nào, miễn là đừng nhè thứ tiên sa phụng lộn, con vua cháu chúa mà đòi thì qua hổng dám báo đảm, qua sẽ vẽ cách cho, thế nào cũng ăn tiền!... Bằng thất bại, qua cho chú mày cứ réo tên ông già của qua mà chửi thụt sình đi!
- Đại ca nói như vậy chớ mình о mèo mà cũng nhờ người khác bày mưu thiết kế thì... đâu phải yêu thương thật tình. Cái đó cũng như ăn gian...
Chín Thuộc nhún vai:
- Trời đắt quỉ thần ơi, yêu thương cũng là một công chuyện và công chuyện nào muốn thành phải có sắp đặt đàng hoàng đâu đó hết chớ! Chú mầy có muốn cô nào mà cứ cà lơ mơ như vậy thì chỉ có nước.. ra ngồi đầu cầu ca vọng cổ hay nói thơ Lục-vân-Tiên để cho nó đỡ khổ chớ làm mẹ gì ai được!
Sơn Nhỏ cười xòa rồi hỏi lảng ra:
- Đại ca nói giỏi như vậy chớ nhắm cái vụ thím Hương nầy có xuôi rót hay lại... ạch đụi như mấy lần trước đại ca nói đó!
Chín Thuộc ưỡn ngực ra vung vai rồi thản nhiên đáp:
- Không xuôi sao được chứ mày! Đường đi nước bước gì qua đã dọn trơn lu sẵn hết, thiệt cũng chẳng khác nào như quây đăng đặt lọp vậy mà hổng bắt dính... con cá rô mề bằng một bụm tay vầy sao được đó chú mầy!
Nói xong, hắn ta phát cười rộ lên rồi đưa tay mân mê vết thẹo nơi mặt và đôi mắt của hắn bỗng trở nên vừa xa xăm vừa mơ màng một cách rất khác thường...
(còn tiếp)

Nhận xét
Đăng nhận xét