1700 - Vợ Thầy Hương (24)
Lê Xuyên
Bởi vậy đêm nay, khi nhận thấy ánh đèn trên nhà sàn tắt khá lâu ớn rồi mà Chín Thuộc vẫn chưa xuống, Sơn Nhỏ lừng khừng đứng lại ngó mong lên phía trên ấy. Mãi một lúc sau, như quá chán ngán và bực bội một cái gì, Sơn Nhỏ nhún vai thở ra rồi tiện chân đá mạnh vào ngọn cỏ tưởng tượng, đoạn lùi lũi đi trở về nhà.
Anh ta mới đi được ba bước thì chợt nghe tiếng cọt kẹt liên hồi như tiếng chân ai nhún nhảy hoặc bước nhanh trên mấy nấc thang tre. Sơn Nhỏ tưởng Chín Thuộc ra về nên quay phắc lại.
Nhưng không... Sơn Nhỏ ráng nhìn kỹ: chiếc thang tre vẫn trơ trơ ra đó và gian nhà sàn vẫn còn tối om om! Sơn Nhỏ nhăn mặt, bỏ đi thẳng một nước như không còn muốn nghe lọt thêm một tiếng động, một tiếng ú ớ lạc giọng nào khác nữa.
Về đến nhà, Sơn Nhỏ nằm lăn ra trên nóp. Anh ta cố nhắm mắt ép dỗ giấc ngũ nhưng thỉnh thoảng lại ngóc đầu ngó chừng về phía cửa ngỏ. Mãi một lúc lâu sau, vì quá mỏi mệt anh ta ngủ thiếp đi.
Tiếng mấy con gà nòi đập cánh phành phạch và gáy vang dội ở phía sau hè làm cho Sơn Nhỏ giật mình tỉnh giấc, tông nóp chui ra. Anh ta vừa dụi mắt vừa ngó liền về phía chiếc sạp tre nơi mọi khi Chín Thuộc vẫn nằm ngủ trên ấy vẫn còn trống trơn và chiếc mùng một nóc giăng sẵn vẫn còn cuốn lên у nguyên như hồi đầu hôm.
Anh ta đứng chống nạnh, hậm hực nhìn sững chiếc sạp tre у như là nhìn một tên tội phạm gì vậy! Vừa lúc ấy Chín Thuộc cũng lọ mọ về tới. Chưa chi, hắn ta đã bô bô hỏi Sơn Nhỏ:
- Sao bữa nау em thức dậy sớm quá vậy em?
Sơn Nhỏ lừ lừ quay ra, soi mói nhìn lại Chín Thuộc rồi ầm ừ đáp:
- Ờ... cũng sáng bưng rồi.
Chín Thuộc liếc nhanh về phía sạp ngủ của mình rồi xẽn lẽn bảo Sơn Nhỏ:
- Sao hồi tối em không leo lên chỗ của qua sập mùng xuống ngủ cho khỏe?
Sơn Nhỏ cười mũi:
- Ai biết đại ca dìa hay không.
Chín Thuộc đành cười trừ:
- Ờ há...(rồi hắn vui vẻ nói cho khỏa lấp đi). Đó em thấy tài qua chưa? Qua nói thế nào cũng êm mà!
Sơn Nhỏ gật gù đưa đẩy:
- Cái đó thì tui dư thấy rồi.
- Ủa, sao chú mầy thấy rồi? Bộ hồi hôm chú mầy rình qua hả?
Sơn Nhỏ mỉm cười:
- Ai thèm rình đại ca! Khi không tui thấy vậy mà! Với lại đại ca hổng dìa đây ngủ là người ta dư biết rồi. Cha, chắc suốt đêm qua hai ông bà lu bù... tối trời tối đất hết phải hông?
Chín Thuộc, cười khà giơ tay thụi mạnh vào vai Sơn Nhỏ:
- Thằng nhỏ này hỏi một câu rắn mắc quá ta! Gặp tay qua thì cả cây nước đá cũng phải tan liền chớ đừng nói gì thứ đã từng nếm mùi đời và còn thòm thèm trong bụng như thím Hương đây.
Sơn Nhỏ ấp úng hỏi lại:
- Rồi đại ca tính sao nữa đây?
Chín Thuộc hể hả đáp:
-Thì còn tính cách nào nữa? Sẵn cái đà này thì qua ráng tới luôn cho đến khi nào muốn dang ra thì sẽ tính sau. Bây giờ đã tới cái lúc khỏe ru mà em!
Sơn Nhỏ có vẻ như còn thắc mắc:
- Nghe đại ca nói cái gì coi cũng dễ ợt hết!
Chín Thuộc thản nhiên trả lời:
- Ở đời, cái gì mình muốn dễ thì nó dễ tuốt luốt, còn muốn kiếm chuyện khó khăn thì nó khó tới hoài. Em cần tập theo cái tính của qua mới được, chớ cái gì em cũng đem chôn vô trong bụng để nghĩ tới nghĩ lui cho nó sanh lằng nhằng thêm ra, mà rốt cuộc rồi chỉ có một mình em lãnh đủ chớ thiên hạ họ vẫn sống sởn sơ, vẫn ăn mỗi bữa năm sáu chén cơm như thường!
Sơn Nhỏ cười khì:
- Ừa, để tôi cũng ráng tập coi! Mà có lẽ tại trời sanh tánh tui như vậy.
Chín Thuộc trề môi:
- Khỉ họ! Em đừng đổ thừa cho ông trời ổng kiện chết đa! (nói đến đây, Chín Thuộc bỗng nhăn mặt đưa tay xoa lấy bụng). Cha, sao hôm nay kiến cắn bụng sớm như vầy nè!
Sơn Nhỏ nhướng mắt lên:
- Sao vậy đại ca?
Chín Thuộc cười xòa:
- Bộ cha nội tính hỏi móc lò hả? Mà chú em chưa đủ tài để biết đói như vậy đâu! Thôi em chịu khó đi hối mấy đứa nó nấu cơm cho sớm sớm một chút nghen. Ờ, em kêu tụi nó bắt vài con gà làm thịt ăn cho nó đỡ khổ coi, chớ mấy bữa rày cứ ních ba cái mắm kho quẹt hoài xót ruột thấy mẹ. Bữa nay mà tụi nó còn dệnh cho qua cái món đó nữa thì chắc qua hết làm ăn gì nổi được! À, khi nào làm gà rồi nhớ chặt đem qua cho thím Hương một phần để thím xào xáo gì đó tùy ý, mà em chịu khó lãnh việc mang qua bển, chớ đừng để cho ba thằng mắc gió đó chàng ràng nghen!
Sơn Nhỏ mỉm cười gật đầu:
- Ừa, đại ca khỏi dặn tôi cũng biết mà!
Chín Thuộc cau mày nói thêm:
- Còn cái thằng Hưng Quắn nữa! Làm cái gì mà hễ ăn no rồi, nó cứ xách cây đờn ghi-ta thùng thiếc bể của nó ngồi dưới gốc dừa gần chỗ nhà sàn thím Hương từng tưng tứng tưng ba câu vọng cổ trật nhịp nát bấy hết hoài vậy? Bộ nó tính làm Thạch Sanh tình tang tích tịch tình tang để dụ khị công chúa xuống thang chắc?
Sơn Nhỏ cười ngất:
- Thì đại ca cũng phải để cho em út nó mùi mẫn đôi chút chớ! Có mất màu đâu mà đại ca sợ!
- Qua mà sợ khỉ gì ai! Chim trời cá nước thằng nào giỏi bắt được thì hưởng, có điều qua hổng muốn tụi nó lộn xộn làm rối trật tự, thím Hương thím thấy được thím chê cười anh em bọn mình vậy mà!
Rồi như không muốn để cho Sơn Nhỏ kiếm cách hỏi ngoắc ngoéo nữa, Chín Thuộc bỏ chạy а lại sạp tre, nhào lên nằm nghe một cái rầm, rồi vừa vươn vai vừa ngáp dài:
- Thôi bây giờ tới phiên qua ngủ! Cơm nước xong xúp-lê cho qua dậy liền nghen Sơn Nhỏ!
Sơn Nhỏ ừa một tiếng rồi nhún vai quay ra đi khỏi cửa.
***
Sơn Nhỏ bước lên tới trên đầu thang tre, ló mặt vô phía trong và rụt rè lên tiếng hỏi:
- Có thím Hương ở trỏng hông hả thím?
Thím Hương đang còn nằm nướng trong chõng vội chui ra, vừa đi vừa bới tóc.
- À, anh Sơn Nhỏ, anh qua có việc chi sớm vậy?
- Dạ, tui tưởng thím thức rồi.
Thím Hương vội hấp tấp gài lại mấy chiếc khuy áo còn để hở và xẽn lẽn đáp:
- Tôi cũng thức lâu rồi mà anh! ( chợt thấy Sơn Nhỏ tay cầm một gói lá chuối xanh, thím vội hỏi) Chắc anh đem qua cho tôi món gì nữa đó phải hông?
Sơn Nhỏ lúng túng ngó xuống gói đồ:
- Dạ hổng phải của tui... anh Chín ảnh biểu tui đem qua cho thím thịt gà dùng lấy thảo.
Thím Hương vồn vã đỡ lấy gói lá chuối:
- Thiệt anh Chín ảnh hay bày đặt quá chừng! Đồ ăn hiếm hiệm ở bên nầy chớ có thiếu thốn gì đâu mà ảnh cứ cho hết món nầy tới món nọ!
Sơn Nhỏ chỉ biết cười gượng:
- Dà...
Thím Hương đem gói thịt gà vô cất trong bếp, rồi quay ra vừa đưa tay ngoắc Sơn Nhỏ vừa đon đả gọi anh ta:
- Mời anh vô trong nhà chơi chớ làm gì đứng đó hoài vậy? Hay là anh không được rảnh.
Sơn Nhỏ lắc đầu lia lịa:
- Hông. Tui… có mần cái gì đâu.
Tuy nói thế, Sơn Nhỏ vẫn còn đứng lựng khựng ở ngạch cửa. Thấy vậy, thím Hương nhoẻn miệng cười:
- Vô đi! Bộ anh sợ ai ăn thịt anh sao hả?
Giọng thím Hương kéo dài một cách nhảo nhẹt khiến cho Sơn Nhỏ thêm lúng túng,
Anh ta mon men lại đứng bên cạnh bàn, ngượng ngập bẻ mấy lóng tay nghe rôm rốp rồi hết nhìn nóc nhà đến vách nhà, và cuối cùng tầm mắt của anh ta ngừng lại nơi chiếc chõng tre còn giăng mùng sùm sụp, mền gối xộc xệch lung tung.
Tự nhiên Sơn Nhỏ hơi cau mặt. Chợt bắt gặp cái nhìn ấy của Sơn Nhỏ, thím Hương vội chạy lại vắt mùng lên, dọn gối xếp mền rồi day qua cười xẽn lẽn bảo Sơn Nhỏ:
- Hồi tối bị tôi thao thức hoài ngũ hổng được nên dậy có hơi trễ.
Sơn Nhỏ ngó xuống đất, đáp lơ lửng một câu:
- Dạ... hồi tối anh Chín ảnh đi đâu cũng dìa trễ quá.
Thím Hương ngượng ngập buông hai tiếng “vậy hả” rồi kín đáo liếc nhìn Sơn Nhỏ dò xét. Anh ta nói lỡ một câu đó rồi cũng đâm ra lúng túng đưa tay vuốt dọc theo mép bàn. Thím Hương lại lên tiếng:
- Kéo ghế ngồi chơi anh, anh thứ mấy để tôi kêu cho tiện chớ cứ nhè tên anh mà réo hoài kỳ quá.
- Dạ... tui thứ Năm, mà thím cứ kêu đại tên tui cũng được.
Thím Hương chắc lưỡi
- Ậy, hổng biết thì thôi chớ biết rồi thì phải kêu cho phải phép chớ! Mà anh ngồi xuống đi chớ làm gì xón rón như mấy cậu trai đi làm rể vậy!
Sơn Nhỏ “dà” một tiếng nữa rồi lập cập kéo ghế ra ngồi “thẳng băng” ở mép.
Thím Hương bước tới vách rút cây lược đoạn trở lại ngồi xuống chõng, xổ tóc ra vừa chậm rãi chải tóc vừa liếc xéo Sơn Nhỏ, miệng cười chúm chím, dường như là thích thú soi mói những cử chỉ ngượng nghịu của anh này.
Sơn Nhỏ bỗng nhích ghế ra đứng dậy lấp bấp nói:
- Thôi để tui dìa...
Thím Hương buông lược xuống:
- Coi, sao gấp vậy? Anh nói anh không có mắc công chuyện gì hết mà! Ở ngồi chơi một chút, mấy thuở anh mới lên nhà nầy.
Sơn Nhỏ lại ngồi xuống, ngó mong ra phía cửa cái. Thím Hương tìm cách gợi chuyện:
- Sao tôi thấy anh ít lên đây chơi quá vậy?
Sơn Nhỏ gựợng cười đáp:
- Dạ... bị tui hổng có việc gì cần hết.
Thím Hương cười xòa, ngắt ngang:
- Bộ anh lên đây nói chuyện chơi hổng được hay sao mà phải đợi có chuyện cần lận?
Sơn Nhỏ nhún vai:
- Tui có biết chuyện khỉ gì đâu mà nói!
- Lạ hông! Thiếu gì chuyện, chuyện của anh, chuyện thiên hạ ở đây. Nhiều lúc, tôi ở đây quanh đi quẩn lại thui thủi một mình, buồn thiếu điều chịu hết muốn nổi! Ngặt ở đây lại không có hàng xóm láng giềng nào hết ráo! Chỗ gì kỳ quá!
Sơn Nhỏ cười đáp:
- Dạ, chỗ này như vậy đó! Tụi tui sống thét rồi cũng phải quen.
Thím Hương thật thà hỏi lại:
- Sao anh hổng đi chỗ khác đông vui hơn?
Sơn Nhỏ trợn mắt:
- Ý trời, đi chỗ khác để chết chùm cả đám sao?
- Tôi nói là riêng phần anh cà!
Sơn Nhỏ thở dài:
- Phần tui cũng vậy, nếu hồi đó tui đi chỗ khác được thì vô đây làm gì?
- Vậy anh tính đeo đuổi theo cái nghề nầy hoài sao?
Sơn Nhỏ mỉm cười chua chát mà không nói năng gì hết. Thím Hương vội tìm cách nói lảng ra:
- Tôi coi bộ anh Chín ảnh trọng anh lắm? Phải hông anh Năm?
- Dạ phải.
- Mà anh, anh cũng có vẻ quý ảnh lắm?
- Tui trọng ảnh thiệt tình chớ có vẻ khỉ gì!
- Sao vậy anh?
- Thì tại ảnh thương tui chớ còn tại sao nữa!
Thím Hương mỉm cười
- Ở đây có cả chục người khác nhưng tại sao anh Chín lại chấm có một mình anh?
- Tui cũng hổng biết nữa?
Thím Hương vừa bước lại dắt cây lược trả về chỗ cũ vừa nói:
- Anh này thiệt kỳ, hỏi anh cái gì anh cũng không biết hết á!
Đoạn thím thản nhiên cầm lấy tấm gương móc trêo cây cột xuống để vừa săm soi vừa vén vuốt mấy sợi tóc còn buông lòa xòa trên trán. Và khi thím quay ra, gương mặt thỏa mãn một cách rạng rỡ của thím làm cho Sơn Nhỏ thấy khó chịu. Vô tình thím hỏi lại anh ta:
- Bộ anh khó chịu ở trong mình hay sao mà tôi thấy anh nhăn nhó như khỉ ăn gừng vậy?
Sơn Nhỏ cười gượng:
- Không...
Thím bước ra đứng nơi ngưỡng cửa, ngó mong ra tứ phía rồi vui vẻ kêu lên:
- Cha, bữa nay trời tốt quá há! Mấy bữa rày mưa liên miên thiệt rầu thúi ruột!
Ánh sáng ban mai bên ngoài ùa chiếu vào làm cho vóc vạc của thím Hương càng thêm lồ lộ. Sơn Nhỏ không dám nhìn lâu về phía ấy nữa. Thím Hương chậm chạp đi vô, chậm chạp một cách gần như là uốn éo. Nét mặt của thím càng thêm tươi rói.
Thím bước lại dựa lưng vào cột nhà, nhìn Sơn Nhỏ với một vẻ gần như là thương hại:
- Sao hổng nói năng gì hết vậy anh Năm? Bộ có chuyện gì buồn hả? Anh nói cho tôi nghe có được hông?
Sơn Nhỏ xẽn lẽn lắc đầu:
- Tui mà có chuyện gì đâu!
Thím Hương ngó xéo anh ta, cười mủm mỉm:
- Anh đừng giấu tôi, tôi liếc sơ qua là tôi hiểu hết.
Sơn Nhỏ hơi cau mày
- Vậy chắc Thím đi guốc trong bụng tui rồi.
- Tôi nói chơi bộ anh giận hả?
Sơn Nhỏ hấp tấp đáp:
- Ý, hổng có đâu! Tại tui hông có chuyện gì buồn ráo trơn thiệt mà thím!
Thím Hương chép miệng rồi thấp giọng hỏi anh ta thêm:
- Bộ anh tính ở như vậy hoài sao?
Sơn Nhỏ miễn cưỡng đáp:
- Thì tui đã nói tui đi chỗ khác hổng được mà thím!
Thím Hương cãi lại liền:
- Tôi nói ở như vậy là ở một thân một mình. Bộ anh không tính lập gia đình như mọi người khác hay sao!
Sơn Nhỏ cười thành tiếng:
- Bộ thím muốn ngạo tui sao chớ? Cái thân của tui còn lo chưa xong đây nè!
- Nói vậy anh cứ sống như vầy cho tới già khú đế à?
Sơn Nhỏ nhún vai:
- Ối, để tới đâu hay tới đó chớ hơi sức đâu mà lo chuyện trên trời dưới đất đó hổng biết!
- Anh nói nghe sướng hông! Tôi sợ lâu ngày chầy tháng rồi anh chịu hết nổi chớ!
Sơn Nhỏ không nín cười được!
- Thím làm như thím rành tui hơn tui nữa!
Thím Hương gật gù
- Có lẽ đúng đó anh! (rồi giọng của thím trở nên bí hiểm). Thì thôi, anh nói vậy tôi cũng ráng tin thử một chuyến coi ra sao! Nhưng tôi chắc hổng lâu đâu anh ơi!
Sơn Nhỏ nhìn sững thím Hương trong một vài giây rồi kéo ghế đứng dậy.
Thím Hương hỏi chận trước:
- Bộ anh tính đi về nữa phải không?
- Dạ.
Thím đưa luôn theo một câu nữa:
- Mà phen này, tôi hổng cầm anh lại đâu nghen!
Sơn Nhỏ càng thêm lúng túng:
- Dà... Thôi tui trở về bển nghen thím.
Vừa nói Sơn Nhỏ hấp tấp bước ra cửa như sợ phải nghe thêm những lời nói móc ngoéo xa xôi của thím Hương nữa, nhưng lời nói mà anh không sao chống đỡ hoặc đưa đẩy cho xuôi được. Đợi cho Sơn Nhỏ vừa đặt chân xuống mặt đất, thím Hương kêu giựt ngược anh ta lại:
- Anh Năm! Anh Năm!
Sơn Nhỏ đứng khựng lại và nhăn nhó hỏi:
- Chi nữa thím?
Thím Hương làm bộ cự nự:
- Làm gì mà anh quạu đeo vậy hả? (rồi thím mỉm cười đon đả nói tiếp). Lúc nào rảnh lại đây chơi nghen anh, hay là anh để tôi mời anh ba lần bốn lượt nữa hả?
Sơn Nhỏ ấp úng đáp:
- Dạ được mà thím... thôi tui dìa luôn nghen thím.
Thím Hương cười rộ lên làm cho anh ta mắc cở hấp tấp đi thẳng một nước. Đi được một đỗi, Sơn Nhỏ ngừng lại thở và len lén ngó ngoái lại phía cửa nhà sàn.
Thím Hương không còn đứng ở đó nữa và tự nhiên Sơn Nhỏ đâm ra bực mình một cách ngang xương. Anh ta vùng vằng trở về bên nhà mình.
(còn tiếp)

Nhận xét
Đăng nhận xét