2435 - Đức chuyển sang cánh hữu: Các chuyên gia của chúng tôi trả lời những câu hỏi lớn về cuộc bầu cử của đất nước
By Atlantic Council experts
Tường lửa đang giữ vững—cho đến hiện tại. Liên minh Dân chủ Cơ đốc giáo/Liên minh Xã hội Cơ đốc giáo (CDU/CSU) của Đức là người chiến thắng rõ ràng trong cuộc bầu cử toàn quốc vào Chủ Nhật, đưa nhà lãnh đạo Friedrich Merz vào vị trí thủ tướng tiếp theo sau một thất bại nặng nề trước đảng Dân chủ Xã hội (SPD) của Olaf Scholz. Đảng cực hữu Alternative for Germany (AFD) đã giành được vị trí thứ hai lịch sử, với 20 phần trăm số phiếu bầu, nhưng Merz đã loại trừ khả năng đưa AFD vào chính phủ. Kết quả bầu cử, diễn ra trong bối cảnh nền kinh tế trì trệ và lo ngại về an ninh châu Âu, sẽ có tác động vượt xa nước Đức. Khi Merz bắt đầu thành lập liên minh, chúng tôi đã nhờ đến các chuyên gia của mình để trả lời năm câu hỏi cấp thiết.
1. Ai là những người chiến thắng lớn nhất?
Những người chiến thắng lớn nhất là những đảng ở rìa chính trị—AFD ở cực hữu và Đảng Cánh tả ở cực tả. Sự thất vọng sâu sắc với các chính sách di cư thất bại, sự bế tắc của liên minh chính phủ trước đây và cảm giác chung về sự bất ổn và suy thoái kinh tế đã thúc đẩy một màn trình diễn mạnh mẽ như mong đợi từ AfD, đứng thứ hai với khoảng 20 phần trăm. Điều bất ngờ hơn là sự gia tăng của Đảng Cánh tả vượt qua ngưỡng 5 phần trăm lên chỉ dưới 9 phần trăm. Theo các chương trình nghị sự hòa bình được che đậy mỏng manh, cả hai đảng đều phản đối tư cách thành viên NATO, có cảm tình mạnh mẽ với Nga và đặt dấu hỏi về sự ủng hộ dành cho Ukraine. Thành công của cả hai đảng trong các cuộc bầu cử này báo hiệu rằng sự phân mảnh của bối cảnh đảng phái Đức có khả năng sẽ tiếp diễn. Đây cũng là lời kêu gọi hành động đối với những người trong dòng chính dân chủ để cuối cùng bắt đầu tập trung vào những thách thức cơ bản về chính sách kinh tế, xã hội và đối ngoại mà nền kinh tế lớn nhất châu Âu phải đối mặt.
—Jörn Fleck là giám đốc cấp cao của Trung tâm châu Âu của Hội đồng Đại Tây Dương.
Người chiến thắng lớn nhất trong cuộc bầu cử Chủ Nhật chắc chắn là AfD. Đây là một đảng mới chỉ hơn mười năm tuổi và cho đến nay vẫn nằm ở rìa của bối cảnh chính trị Đức. Vị trí thứ hai của AfD cho thấy Đức đang ở gần vị trí của Hoa Kỳ cách đây khoảng mười năm: chấp nhận một thực tế chính trị hoàn toàn mới và đối phó với các thế lực mà nhiều chính trị gia chính thống đã cố gắng chế ngự nhưng vô ích. Đồng thời, đây cũng là thời điểm quan trọng đối với CDU, đảng đã phát triển như một đảng kể từ thời kỳ do cựu Thủ tướng Angela Merkel lãnh đạo. Hy vọng là Merz coi chiến thắng này là cơ hội để thay đổi cách tiếp cận của Đức đối với nền kinh tế, chi tiêu quốc phòng và vai trò chung của nước này với tư cách là một nhà lãnh đạo trong và ngoài châu Âu.
—Rachel Rizzo là thành viên cấp cao không thường trú tại Trung tâm châu Âu của Hội đồng Đại Tây Dương.
Người chiến thắng lớn nhất là AfD. Đảng này đã tăng gấp đôi số phiếu bầu so với cuộc bầu cử trước và cũng đã thành công trong việc đưa CDU/CSU, từng là đảng của Merkel, tiến xa hơn về phía bên phải. Đảng này chưa đầy mười lăm năm tuổi và hiện đã đánh bại một số đảng lâu đời nhất của đất nước để trở thành đảng lớn thứ hai của Đức. Mặc dù "bức tường lửa" có thể sẽ ngăn chặn và giữ AfD tránh xa chính phủ, nhưng đảng này chắc chắn là một thế lực quá lớn để có thể bỏ qua.
Nhưng Đảng Cánh tả cũng nên được ca ngợi là người chiến thắng. Chỉ vài tháng trước, trong cuộc bầu cử khu vực, đảng này dường như đang bên bờ vực tuyệt chủng. Nhưng kể từ đó, đảng này đã có sự trở lại đáng chú ý với tư cách là tiếng nói quyết định của cánh tả thành thị.
—Carol Schaeffer là thành viên cao cấp không thường trú tại Trung tâm Châu Âu của Hội đồng Đại Tây Dương, người dẫn chương trình Transform Europe Debrief và là thành viên báo chí và tường thuật tại Viện Gia đình Jain, tập trung vào quá trình phi cacbon hóa, quá trình chuyển đổi năng lượng và chính sách Châu Âu.
Người chiến thắng lớn nhất là Đảng Cánh tả, giành được gần 9 phần trăm số phiếu bầu. Đảng này nên cảm ơn Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump và cố vấn tỷ phú Elon Musk của ông vì đã khơi dậy sự thù địch đối với Hoa Kỳ trong giới cánh tả Đức.
—Jacob Heilbrunn là thành viên cao cấp không thường trú tại Trung tâm Âu Á của Hội đồng Đại Tây Dương và là biên tập viên của National Interest.
Đây là một chiến thắng đáng chú ý của AfD và là sự tương phản rõ rệt với tình hình hiện tại ở Berlin chỉ vài năm trước. Sau những thành công trong cuộc bầu cử năm ngoái tại Nghị viện châu Âu và các cuộc bầu cử cấp bang ở Saxony, Thuringia và Brandenburg, AfD hiện có sự hiện diện mạnh mẽ nhất từ trước đến nay tại Bundestag.
CDU có thể ăn mừng ngày hôm nay, nhưng áp lực sẽ nhanh chóng gia tăng đối với Merz để thực hiện nhiệm vụ mới của đảng mình. Cử tri có thể sớm quen lại với sự bất mãn đối với CDU dẫn đến việc đảng này bị lật đổ sau mười sáu năm Merkel nắm quyền. Nếu CDU không giải quyết được những lo ngại ngày càng tăng của cử tri về nền kinh tế, chi phí sinh hoạt và vấn đề di cư - và đặc biệt là nếu cuộc tranh giành liên minh kéo dài ở Berlin - thì AfD có thể đưa ra lập luận thuyết phục đối với cử tri trong cuộc bầu cử Bundestag tiếp theo, chậm nhất là vào năm 2029, rằng cả trung tả lẫn trung hữu đều không thể giải quyết được các vấn đề của Đức.
—Stuart Jones là trợ lý chương trình tại Trung tâm châu Âu của Hội đồng Đại Tây Dương.
2. Ai là những người thua cuộc lớn nhất?
Không còn nghi ngờ gì nữa, Scholz và SPD, đảng lâu đời nhất của Đức, là những người thua cuộc lớn nhất trong buổi tối hôm đó, khi đã đảm bảo được kết quả tệ nhất cho đảng trong một trăm năm. Đối với bản thân Scholz, đây sẽ là dấu chấm hết cho sự nghiệp chính trị quốc gia của ông. Ban lãnh đạo đảng đã chọn không thực hiện động thái Biden-Harris bằng cách thay thế Scholz bằng chính trị gia Đức được ưa chuộng nhất, Bộ trưởng Quốc phòng Boris Pistorius, vào đầu chiến dịch. Bây giờ, họ sẽ phải chịu trách nhiệm cho động thái đó và giám sát một quá trình phức tạp về thay đổi lãnh đạo và đổi mới đảng trong khi có khả năng điều hướng các cuộc đàm phán liên minh và sau đó là trách nhiệm của chính phủ với tư cách là đối tác cấp dưới của CDU/CSU.
Một người về nhì sát nút là cựu bộ trưởng tài chính Christian Lindner và Đảng Dân chủ Tự do (FDP) theo chủ nghĩa tự do của ông. Sau khi đánh cược lớn vào việc phá vỡ liên minh đèn giao thông không được ưa chuộng, FDP có khả năng sẽ không lọt vào Bundestag tiếp theo. Lindner đã đánh giá thấp mức độ hiệu quả của các đối tác liên minh cũ trong việc chuyển giao phần lớn sự thất vọng về cuộc đấu đá nội bộ của chính phủ sang FDP. Lindner, người trước đây đã đưa FDP trở lại Bundestag sau khi đảng này không đạt ngưỡng vào năm 2013 và trải qua bốn năm trong cảnh hoang vắng, sẽ không còn là đứa trẻ trở lại nữa. Ông đã tuyên bố kết thúc sự nghiệp chính trị của mình vào đêm bầu cử.
Các cử tri Đức cũng sẽ không có được sự ổn định mà rất nhiều người hy vọng sau sự bế tắc và đấu đá nội bộ của liên minh đèn giao thông. Tùy thuộc vào việc Liên minh Sahra Wagenknecht (BSW) và có lẽ là FDP có vượt qua ngưỡng 5 phần trăm hay không, CDU/CSU có thể cần hai đối tác để tạo thành một đa số cầm quyền ổn định. Người ta đã nói đến một liên minh đèn giao thông đen, hay Kenya, — trong các đảng phái Đức, một liên minh gồm CDU/CSU (đen), SPD (đỏ) và Đảng Xanh.
Cũng nằm trong số những người thua cuộc là Musk và Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance, những người đã tham gia vào chính trường Đức ở mức độ chưa từng có để củng cố AfD. Với chỉ hơn 20 phần trăm, AfD đã thể hiện chính xác như những gì họ đã thăm dò khi chính phủ trước đó sụp đổ. Nếu có bất cứ điều gì, sự can thiệp của Musk và Vance đã thúc đẩy phản động viên.
—Jörn Fleck
Đối với tôi, đây là một sự hòa giải về những bên thua cuộc lớn nhất—đó là SPD, bên đã phải chịu kết quả tồi tệ nhất trong toàn bộ lịch sử đảng của mình, hay là FDP, mà tại thời điểm viết bài này, có vẻ như chưa đạt được ngưỡng 5 phần trăm để tiếp tục ở lại Bundestag (một lần nữa, nghĩa là: từ năm 2013 đến năm 2017, FDP cũng không đạt được ngưỡng này). FDP đã phải vật lộn để thống nhất một cơ sở vững chắc và thường bị đổ lỗi là cản trở chính phủ liên minh trước đó. Cả SPD và FDP đều nằm trong số các đảng lâu đời nhất của Đức và cả hai đều sẽ phải đánh giá lại khó khăn trong tương lai.
—Carol Schaeffer
Bên thua cuộc lớn nhất chắc chắn là SPD, với sự ủng hộ đã giảm 9 phần trăm kể từ cuộc bầu cử gần đây nhất của Đức và chứng kiến kết quả tồi tệ nhất trong nhiều thập kỷ. Nhiều người Đức ngày càng coi Scholz là người không hiệu quả, đặc biệt là trong thời kỳ biến động địa chính trị. Ông không bao giờ thực sự có thể gửi đi thông điệp về sức mạnh và sự đoàn kết từ chính phủ Đức, không bao giờ có thể "hoàn thành mọi việc". Thay vào đó, chính quyền của ông chậm chạp và quan liêu, đồng thời bị cản trở bởi thông điệp yếu kém, khiến công chúng Đức ngày càng lo lắng về chính phủ liên minh của ông theo thời gian. Sự thất vọng đó đã được thể hiện rõ trong kết quả bầu cử Chủ Nhật.
—Rachel Rizzo
3. Kết quả này có ý nghĩa gì đối với Washington?
Dưới thời Merz, người đang thể hiện sự sáng suốt về mặt đạo đức, Trump sẽ khám phá ra một nước Đức quyết tâm hơn, sẽ tìm cách tối đa hóa sức mạnh của Liên minh châu Âu (EU) chống lại Hoa Kỳ, bất cứ khi nào và bất cứ nơi nào mà nhà lãnh đạo CDU cho là cần thiết. Có lẽ ông có thể cảm thấy thoải mái khi Trump đăng bài trên mạng xã hội ca ngợi chiến thắng của phe bảo thủ, tuyên bố rằng: "Đây là một ngày tuyệt vời cho nước Đức và cho Hoa Kỳ dưới sự lãnh đạo của một quý ông tên là Donald J. Trump".
—Jacob Heilbrunn
Một chức thủ tướng CDU có thể chính xác là điều mà Đức cần để thoát khỏi tình trạng bất ổn chính trị, nhưng chúng ta phải chờ xem điều gì sẽ xảy ra với các cuộc đàm phán liên minh. Về cách Washington có thể phản ứng, chúng ta nên mong đợi một số lời chỉ trích lớn từ Trump và nhóm của ông đối với người Đức vì đã giữ "Brandmauer" hay tường lửa, và ngăn AfD tham gia vào chính phủ liên minh. Họ sẽ nói rằng Đức không tôn trọng ý nguyện của người dân và sẽ sử dụng điều này để thúc đẩy thông điệp chính trị của riêng họ và tuyên bố rằng châu Âu đang trở nên phản dân chủ.
—Rachel Rizzo
4. Kết quả này có ý nghĩa gì đối với Brussels?
Kết quả bầu cử của Đức có xu hướng không gây hồi hộp. Các cuộc thăm dò đáng tin cậy và hệ thống tỷ lệ không cho phép có những bất ngờ lớn. Nhưng thực tế là hai đảng đã tiến rất gần đến ngưỡng 5 phần trăm có nghĩa là các kịch bản rất khác nhau, bao gồm cả mối đe dọa của một nhóm thiểu số cản trở các đảng cực đoan, có vẻ như có thể xảy ra. Bây giờ có vẻ như cả Đảng Tự do FDP và đảng dân tộc chủ nghĩa cánh tả mới BSW đều không đạt được mục tiêu. Điều này có nghĩa là nhiều ghế hơn cho các đảng lớn hơn và có thể là đa số hai phần ba cho đảng CDU trung hữu, đảng SPD trung tả và đảng Xanh.
Ngay cả khi chính phủ chỉ được thành lập bởi hai đảng trước, thì cách ba đảng đồng ý sử dụng siêu đa số của mình để cải cách phanh nợ theo hiến pháp mới là điều có ý nghĩa lớn nhất đối với cách Liên minh châu Âu có thể giải quyết những thách thức mà mình phải đối mặt. Phanh nợ sẽ không bị gỡ bỏ, nhưng CDU, SPD và đảng Xanh sẽ có thể đồng ý về các miễn trừ rõ ràng hơn cho chi tiêu quốc phòng cũng như khoản đầu tư đã quá hạn từ lâu vào cơ sở hạ tầng của Đức. Những thay đổi này—kết hợp với các bước mới để hoàn thành Thị trường chung của EU mà các báo cáo của Draghi và Letta đã kêu gọi—sẽ mang lại động lực tăng trưởng rất cần thiết cho toàn châu Âu. Không có gì ngạc nhiên khi các thị trường vui mừng.
—Charles Lichfield là phó giám đốc và là thành viên cấp cao C. Boyden Gray của Trung tâm Địa kinh tế của Hội đồng Đại Tây Dương.
Nếu Merz và CDU/CSU có thể thành lập một chính phủ ổn định—nhanh chóng và lý tưởng nhất là chỉ với một đối tác—thì đây sẽ là một sự bổ sung quan trọng cho sự ổn định của EU từ quốc gia thành viên lớn nhất của mình. Đức đã vắng bóng với tư cách là nhà lãnh đạo chính trị và kinh tế của EU, là một phần của cỗ máy Pháp-Đức và là một tác nhân an ninh. Vào thời điểm bất ổn to lớn, các mối liên kết xuyên Đại Tây Dương đang bị lung lay và những thách thức cơ bản đối với an ninh và nền kinh tế của châu Âu, châu Âu đơn giản là không thể để một nước Đức mất tích trong chiến đấu—vừa là một thế lực chính trị vừa là một động lực kinh tế. Merz, với tư cách là một người châu Âu tận tụy, có thể mang đến một khởi đầu mới nếu ông chơi đúng bài. Việc xích lại gần Paris và những tín hiệu sớm và thuyết phục hướng đến Warsaw và các đối tác Bắc Âu-Baltic, nhiều người trong số họ có chung mối quan hệ gia đình đảng với ông, có thể tạo ra một giai điệu mới cho các sáng kiến quan trọng.
Merz cho biết trong bài phát biểu chiến thắng của mình rằng thế giới sẽ không chờ đợi Đức. Nó cũng sẽ không chờ đợi Châu Âu. Và phần lớn những gì Châu Âu làm tiếp theo sẽ phụ thuộc vào việc liệu Merz có thể đưa đảng và người dân của mình vào một số giải pháp sáng tạo hay không. Điều này sẽ cần thiết để giải quyết các vấn đề bao gồm khả năng cạnh tranh của Châu Âu, hợp tác công nghiệp-quốc phòng, tài trợ cả trong nước và theo ngân sách EU mới, và một sáng kiến tiềm năng cho nợ chung của Châu Âu. Điều đó có thể sẽ đòi hỏi sự linh hoạt đối với một số chính thống của Đức. Phần lớn cũng sẽ phụ thuộc vào việc liệu đảng và liên minh của Merz trong nước có cho phép ông đủ linh hoạt và ổn định để giành lại quyền lãnh đạo và sáng kiến của Đức ở cấp độ Châu Âu hay không.
—Jörn Fleck
Một chức thủ tướng Merz sẽ có nghĩa là một Brussels và EU mạnh mẽ hơn. Mặc dù một liên minh ba bên khác hầu như không phải là sở thích của bất kỳ ai, nhưng có vẻ như lựa chọn duy nhất khác sẽ là liên minh CDU/AfD, điều này gần như không thể tưởng tượng được. Lập trường ủng hộ châu Âu của CDU đã ăn sâu vào gốc rễ và lịch sử của đảng. Merz khó có thể từ bỏ di sản ủng hộ châu Âu của CDU, một phần vì ông vô cùng muốn được tôn trọng trong chính đảng của mình. Gần như hoàn toàn trái ngược với CDU về chính sách đối ngoại, AfD là một đảng về cơ bản chống EU và ủng hộ Nga. Nhưng những thành công trong bầu cử của AfD sẽ không được cảm nhận quá mạnh mẽ ở Brussels, ít nhất là hiện tại.
—Carol Schaeffer
Nút chai sâm banh sẽ bật ở Brussels, vì Merz sẽ đặt mục tiêu củng cố EU.
—Jacob Heilbrunn
5. Chúng ta có thể mong đợi điều gì tiếp theo ở Berlin?
Với số phiếu vẫn đang được kiểm đếm vào đêm bầu cử, mọi con mắt đều đổ dồn vào BSW và FDP và liệu một trong hai hoặc cả hai có thể đạt được ngưỡng 5 phần trăm hay không. Nếu BSW đạt được, và có vẻ như là như vậy vào đêm Chủ Nhật, thì một liên minh hai chiều trong đó một đối tác cấp cao của CDU/CSU có thể hy vọng thúc đẩy một chương trình nghị sự đầy tham vọng hơn cho sự thay đổi là điều không thể về mặt toán học. Với cam kết của Merz về bức tường lửa chống lại AfD, điều đó sẽ chỉ để lại lựa chọn về cái gọi là liên minh Kenya. Nếu FDP, bất chấp mọi tỷ lệ cược tại thời điểm này, thực sự lọt vào Bundestag tiếp theo, Merz và đảng Dân chủ Thiên chúa giáo có thể có lựa chọn liên minh màu cờ Đức với SPD và đảng Tự do. Lời kêu gọi của Merz trong chiến dịch không lãng phí phiếu bầu cho FDP giờ đây có thể khiến ông mất đi một lựa chọn thay thế quan trọng.
Cả hai đều có nguy cơ lặp lại cuộc đấu đá nội bộ và bế tắc của liên minh đèn giao thông trong ba năm qua—hoặc với các ý tưởng bảo thủ của CDU/CSU chống lại hai đảng trung tả trong liên minh Kenya, hoặc với SPD là đảng trung tả lập dị trong liên minh cờ Đức với CDU/CSU và FDP đang tìm cách theo đuổi các chính sách thân thiện hơn với doanh nghiệp.
Merz đã tuyên thệ sẽ thúc đẩy các cuộc đàm phán liên minh nhanh chóng và kết thúc nhanh chóng. Điều đó có thể dễ nói hơn làm nếu lựa chọn duy nhất của ông là các cuộc đàm phán ba bên với SPD và Greens. Đối thủ nội bộ của ông, lãnh đạo CSU và Chủ tịch bang Bavaria Markus Söder, có thể khiến việc hợp tác với Greens trở nên bất khả thi.
Các biến số chính trong động lực phức tạp này là AfD, chính quyền Trump và chính quyền của Merz. Mối đe dọa từ một đảng cực hữu AfD có thể đóng vai trò là yếu tố kỷ luật đối với các đối tác đa dạng để đi đến thỏa thuận và cùng nhau quản lý. Chính quyền mới của Hoa Kỳ cũng sẽ đặt câu hỏi về cam kết của mình đối với Ukraine và an ninh châu Âu. Chính quyền và chiến lược của Merz cũng sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc tạo nên một liên minh ba bên. Châu Âu sẽ theo dõi chặt chẽ.
—Jörn Fleck
Tiếp theo hy vọng là các cuộc đàm phán liên minh nhanh chóng nhưng có khả năng khó khăn. Merz đã tuyên bố vào tối Chủ Nhật rằng ông đặt mục tiêu thành lập một liên minh vào lễ Phục sinh. Vẫn còn hai tháng nữa—một khoảng thời gian dài, trong thời gian đó, châu Âu cần một nước Đức đáng tin cậy để đối mặt với nhiều thách thức về an ninh, đặc biệt là để hỗ trợ Ukraine và điều hướng mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương không chắc chắn.
Hình dạng của liên minh này vẫn chưa chắc chắn cho đến khi tất cả các phiếu bầu được kiểm và chúng ta biết liệu Bundestag tiếp theo của Đức sẽ bao gồm năm, sáu hay thậm chí bảy phe phái. Hai đảng, FDP và BSW mới thành lập, có thể không vượt qua ngưỡng 5 phần trăm và việc một hoặc cả hai đảng này có lọt vào Bundestag hay không sẽ ảnh hưởng đáng kể đến khả năng liên minh.
Cái gọi là "Große Koalition" (Liên minh lớn) giữa CDU/CSU và SPD—theo truyền thống được đặt tên như vậy vì họ là hai đảng mạnh nhất—có khả năng sẽ không giành được đa số nếu một hoặc cả hai đảng nhỏ hơn tham gia Bundestag. Điều này đặc biệt là do SPD thua lỗ đáng kể, đảng này đứng thứ ba, kém xa đảng AfD phản dân chủ—một đảng mà Merz đã loại khỏi các cuộc đàm phán liên minh. Đây sẽ là lần đầu tiên trong lịch sử Cộng hòa Liên bang mà một liên minh như vậy không có đa số.
—Theresa Luetkefend là trợ lý giám đốc chương trình Phòng thủ Tiến bộ của Hội đồng Đại Tây Dương.
Nếu FDP không thể đạt ngưỡng 5 phần trăm nhưng BSW theo chủ nghĩa dân túy thì có thể, thì hiện tại chỉ có một liên minh có thể thành lập chính phủ mà không cần sự tham gia của AfD: CDU/CSU, Greens và SPD. Liên minh ba bên này sẽ phải đối mặt với các cuộc đàm phán tàn khốc và những điểm yếu tương tự như chính phủ trước, điều này có thể củng cố thêm AfD. Điều tiếp theo đối với Berlin là một chính phủ có khả năng bị bế tắc khác, cần phải khẩn trương đáp ứng các yêu cầu hiện hữu về an ninh và kinh tế của mình.
—Carol Schaeffer
Bất chấp thất bại "thảm khốc" của mình, SPD sẽ là nền tảng cho các cuộc đàm phán liên minh của CDU và hy vọng Pistorius sẽ trở thành một nhân vật nổi bật hơn ở Berlin khi các cuộc đàm phán đang diễn ra. Sau khi kết quả trở nên rõ ràng, Pistorius đã ra hiệu rằng SPD đã "sẵn sàng đàm phán" để xây dựng một chính phủ mới và rằng ông hình dung ra một "vai trò lãnh đạo của đảng" cho chính mình trong quá trình này—một vai trò mà Scholz cũng đã chính thức thoái vị.
Tuy nhiên, nếu BSW đạt được 5 phần trăm số phiếu cần thiết để vào Bundestag, điều này sẽ làm phức tạp các lựa chọn của CDU: không còn liên minh hai đảng của riêng CDU và SPD vượt qua ngưỡng 316 ghế cần thiết để thành lập đa số trong Bundestag. Do đó, Merz sẽ coi Đảng Xanh là đảng thứ ba để đưa vào nỗ lực cai trị với "Brandmauer" của AfD vẫn còn nguyên vẹn, điều này có thể sẽ là một cơn đau đầu khó kiểm soát khác đối với Berlin.
Cũng đáng để suy ngẫm rằng cuộc bầu cử này chứng kiến tỷ lệ cử tri đi bỏ phiếu cao nhất ở Đức kể từ khi thống nhất vào năm 1989, ở mức 83 phần trăm—tăng từ 76,4 phần trăm vào năm 2021. Điều này sẽ làm tăng thêm áp lực mà Merz sẽ phải chịu để thành lập một chính phủ gắn kết hơn với các chính sách hiệu quả hơn so với liên minh đèn giao thông sắp mãn nhiệm.
—Stuart Jones
https://www.atlanticcouncil.org/blogs/new-atlanticist/germany-shifts-rightward-our-experts-answer-the-big-questions-about-the-countrys-election/
***
Germany shifts rightward: Our experts answer the big questions about the country’s election
The firewall is holding—for now. Germany’s Christian Democratic Union/Christian Social Union (CDU/CSU) was the clear winner in Sunday’s national election, putting its leader Friedrich Merz in line to be the next chancellor after a hard fall for Olaf Scholz’s Social Democrats (SPD). The hard-right Alternative for Germany (AfD) posted a historic second place, with 20 percent of the vote, but Merz has ruled out including AfD in government. The election results, which come against the backdrop of a stagnant economy and worries about European security, will reverberate far beyond Germany. As Merz sets out to form a coalition, we turned to our experts to answer five burning questions.
1. Who are the biggest winners?
The biggest winners are those parties on the political fringes—the AfD on the far right and the Left Party on the far left. Deep frustration with failed migration policies, the gridlock of the former government coalition, and a general sense of economic uncertainty and decline drove an expectedly strong performance from the AfD, placing second at around 20 percent. More unexpected was the surge of the Left Party past the 5 percent threshold to just under 9 percent. Under thinly veiled peace agendas, both parties oppose NATO membership, have strong pro-Russian sympathies, and call support for Ukraine into question. The success of both parties in these elections signal that the fragmentation of Germany’s party landscape is likely here to stay. It is also a call to action for those in the democratic mainstream to finally start focusing on the fundamental economic, social, and foreign policy challenges facing Europe’s largest economy.
—Jörn Fleck is the senior director of the Atlantic Council’s Europe Center.
The biggest winner in Sunday’s election is certainly the AfD. This is a party barely over ten years old that has, until now, sat on the fringes of the German political landscape. A second-place finish for the AfD shows that Germany is roughly where the United States was about ten years ago: coming to terms with a completely new political reality and dealing with forces that many mainstream political players have tried in vain to subdue. At the same time, this is also a big moment for the CDU, which has evolved as a party since the days when it was led by former Chancellor Angela Merkel. The hope is that Merz sees this win as an opportunity to change Germany’s approach to its economy, its defense spending, and its general role as a leader within and beyond Europe.
—Rachel Rizzo is a nonresident senior fellow at the Atlantic Council’s Europe Center.
The biggest winner is the AfD. The party has doubled its vote share compared to the last election and has also successfully pushed the CDU/CSU, once the party of Merkel, much further to the right. It is less than fifteen years old, and it has now beaten several of the country’s oldest parties to become the second-largest German party. Although the “firewall” will likely hold and keep the AfD out of government, the party is undoubtedly a force that is too big to ignore.
But the Left Party should also be lauded as a winner. Just a few months ago, in the regional elections, it appeared to be on the brink of extinction. But it has since made a remarkable comeback as the definitive voice of the urban left.
—Carol Schaeffer is a nonresident senior fellow with the Atlantic Council’s Europe Center, host of the Transform Europe Debrief series, and a reporting and journalism fellow with the Jain Family Institute, focusing on decarbonization, the energy transition, and European policy.
The biggest winner is the Left Party, which scored almost 9 percent of the vote. It should thank US President Donald Trump and his billionaire adviser Elon Musk for stirring up hostility toward the United States on the German left.
—Jacob Heilbrunn is a nonresident senior fellow at the Atlantic Council’s Eurasia Center and editor of the National Interest.
It is a remarkable victory for the AfD and a stark contrast to the state of play in Berlin even just a few years ago. Following its electoral successes last year in the European Parliament and the state elections in Saxony, Thuringia, and Brandenburg, the AfD now has its strongest ever presence in the Bundestag.
The CDU may celebrate today, but pressure will build quickly on Merz to deliver on his party’s new mandate. Voters may soon become reacquainted with the dissatisfaction toward the CDU that led to the party’s ouster after Merkel’s sixteen-year stint in power. If the CDU fails to address voters’ mounting concerns about the economy, cost of living, and migration—and especially if coalition-wrangling drags on in Berlin—then the AfD could make a winning case for voters in the next Bundestag elections, due by 2029 at the latest, that neither the center-left nor the center-right can fix Germany’s problems.
—Stuart Jones is a program assistant in the Atlantic Council’s Europe Center.
2. Who are the biggest losers?
Undoubtedly, Scholz and the SPD, Germany’s oldest party, are the biggest losers of the evening, having secured the worst result for the party in a hundred years. For Scholz himself, this will mark the end of his career in national politics. The party leadership chose not to pull a Biden-Harris move by swapping Scholz out for the most popular German politician, Defense Minister Boris Pistorius, at the beginning of the campaign. It will now have to answer for that move and oversee a complicated process of leadership change and party renewal while likely navigating coalition talks and then government responsibility as the CDU/CSU’s junior partner.
A close runner-up is the former finance minister Christian Lindner and his liberal Free Democratic Party (FDP). Having gambled big on the breakup of the unpopular traffic light coalition, the FDP likely won’t make it into the next Bundestag. Lindner underestimated how effective his former coalition partners would be at offloading a great deal of frustration with the government’s infighting onto the FDP. Lindner, who previously brought the FDP back to the Bundestag after it missed the threshold in 2013 and spent four years in the wilderness, won’t be the comeback kid again. He announced the end of his political career on election night.
Germany’s voters will also not get the stability that so many hoped for after the traffic light coalition’s gridlock and infighting. Depending on whether the Alliance Sahra Wagenknecht (BSW) and perhaps the FDP make it past the 5 percent threshold, the CDU/CSU might need two partners to form a stable governing majority. There is already talk of a black traffic light, or Kenya, coalition—in German party chromatics, an alliance of the CDU/CSU (black), the SPD (red), and the Greens.
Also among the losers are Musk and US Vice President JD Vance, who waded into German politics to an unprecedented degree to strengthen the AfD. At just over 20 percent, the AfD performed exactly how it polled when the previous government collapsed. If anything, Musk’s and Vance’s meddling fed into countermobilization.
—Jörn Fleck
It’s a tie for me over the biggest losers—is it the SPD, who suffered the worst results in its entire party history, or is it the FDP, which, at time of writing, seems not to have reached the 5 percent threshold to stay in the Bundestag (again, that is: from 2013 to 2017, the FDP also failed to meet the threshold). The FDP has struggled to unify a strong base and was often blamed for obstructing the previous coalition government. Both the SPD and the FDP are among Germany’s oldest parties, and both will have a tough re-evaluation ahead.
—Carol Schaeffer
The biggest loser is certainly the SPD, whose support dropped 9 percent since Germany’s last election and saw its worst results in decades. Many Germans increasingly viewed Scholz as ineffective, especially during a time of geopolitical upheaval. He was never really able to send a message of strength and unity from the German government, never able to “get things done.” Rather, his governance was slow and bureaucratic and was hindered by weak messaging, causing the German public to view his coalition government with increasing consternation as time went on. That frustration was made clear in Sunday’s election results.
—Rachel Rizzo
3. What does this outcome mean for Washington?
Under Merz, who is displaying great moral clarity, Trump will discover a more determined Germany that will seek to maximize the prowess of the European Union (EU) against the United States, whenever and wherever the CDU leader deems it necessary. Perhaps he can take comfort in Trump’s social media post hailing the conservatives’ victory, declaring that: “This is a great day for Germany, and for the United States of America under the leadership of a gentleman named Donald J. Trump.”
—Jacob Heilbrunn
A CDU chancellorship may be exactly what Germany needs to snap itself out of its political malaise, but we must wait and see what happens with coalition talks. In terms of how Washington might react, we should expect some loud criticism from Trump and his team toward the Germans for holding the “Brandmauer,” or firewall, and keeping the AfD out of a coalition government. They will say that Germany isn’t respecting the will of the people and will use this to further their own political messaging and claim that Europe is becoming anti-democratic.
—Rachel Rizzo
Trump and his team should expect a stubbornly pro-European Germany that will not take any perceived US bullying lightly. Merz has already said that the United States’ interference in Germany’s election via Musk and Vance was as “brazen” as that of Moscow. He also had some strong criticism for the White House over Europe’s exclusion from peace talks in Ukraine. Trump and his team should be advised to proceed carefully, though that is not exactly their preferred style.
—Carol Schaeffer
Merz on election night vowed to strengthen Germany’s and Europe’s independence vis-à-vis the United States. That might suit a Trump administration just fine if that means a push to strengthen German defense capabilities and a new energy policy that focuses on transition fuels. Merz also has a personal affinity for the United States, has experience with the US business world, and could perhaps get off to a fresh start with Washington—if the new US administration doesn’t prematurely make this all too difficult for Merz domestically. Here the tariff threats—to which Germany’s sputtering, export-reliant economy is especially vulnerable—are the main focus. A future Chancellor Merz will also be more outspoken on US tariffs and is perhaps less likely to break EU solidarity on a common European response.
—Jörn Fleck
“This is a great day for Germany,” was the message from Trump on Sunday. Indeed, Washington has reason to welcome the CDU’s victory. For instance, Merz and the CDU’s relatively hawkish stance toward China differs greatly from the caution of Scholz that often frustrated Germany’s allies—illustrated by Germany’s decision in October to vote against EU tariffs on Chinese electric vehicles. If Merz does ramp up Berlin’s rhetoric on China, it would be an important signal that Germany stands together with Washington on the most significant US strategic rival since the Soviet Union.
Furthermore, the CDU’s focus on the economy should also be good news for Washington’s economic priorities at home. A staggering 96 percent of German companies surveyed by the 2024 German American Business Outlook plan to invest more in their US operations over the next three years, particularly in the states of North Carolina, Pennsylvania, California, Illinois, and Texas. With Merz’s pragmatic, pro-business attitude and background in the private sector, his victory in Berlin should be seen by the White House as an opportunity to work out a good deal in both countries’ interests.
—Stuart Jones
4. What does this outcome mean for Brussels?
German election results tend not to be nail-biters. Reliable polls and the proportional system don’t allow for huge surprises. But the fact that two parties came so close to the 5 percent threshold has meant that very different scenarios, including the threat of a blocking minority for extremist parties, have seemed possible. Now it seems likely that both the FDP Liberals and the new, left-wing nationalist BSW have fallen short. This means more seats for the larger parties and, probably, a two-thirds majority for the center-right CDU, the center-left SPD, and the Greens.
Even if the government is formed by the former two only, it is how the three parties agree to use their supermajority to reform the constitutional debt brake that carries the largest implications for how the European Union can take on the challenges it faces. The debt brake won’t be removed, but the CDU, SPD, and Greens should be able to agree on clearer exemptions for defense spending as well as long-overdue investment in German infrastructure. These changes—combined with the new steps to complete the EU’s Single Market that the Draghi and Letta reports have called for—will provide a much-needed boost to growth Europe-wide. No wonder markets are happy.
—Charles Lichfield is the deputy director and C. Boyden Gray senior fellow of the Atlantic Council’s GeoEconomics Center.
If Merz and the CDU/CSU can form a stable government—quickly and ideally with only one partner—this will be an important injection of stability for the EU from its largest member state. Germany has been AWOL as a political and economic leader of the EU, as part of the Franco-German engine, and as a security actor. At a time of tremendous instability, fraying transatlantic links, and fundamental challenges to Europe’s security and economy, Europe simply can no longer afford a Germany missing in action—as both a political heavyweight and an economic engine. Merz, as a committed European, can offer a fresh start if he plays his cards right. Rapprochement with Paris and early and convincing signals toward Warsaw and Nordic-Baltic partners, many of whom share party family links with him, could set a new tone on key initiatives.
Merz said in his victory speech that the world won’t wait on Germany. It also won’t wait on Europe. And much of what Europe does next will depend on whether Merz can get his own party and people behind some creative solutions. This will be needed to tackle issues including European competitiveness, defense-industrial cooperation, funding both nationally and under a new EU budget, and a potential initiative for joint European debt. That will likely require flexibility on some German orthodoxies. Much will also depend on whether Merz’s party and coalition at home will allow him sufficient flexibility and stability to retake German leadership and initiative at the European level.
—Jörn Fleck
A Merz chancellorship will mean a stronger Brussels and EU. While another three-way coalition is hardly anyone’s preference, it appears the only other option would be a CDU/AfD alliance, which is all but unimaginable. The CDU’s pro-European stance is deep in its party roots and history. Merz is unlikely to turn away from the CDU’s pro-European legacy, partly because he desperately wants to be respected within his own party. Nearly the total opposite of the CDU on foreign policy, the AfD is a fundamentally anti-EU, pro-Russia party. But the AfD’s electoral successes will not be felt too strongly in Brussels, at least for now.
—Carol Schaeffer
The champagne corks should be popping in Brussels, as Merz will set out to strengthen the EU.
—Jacob Heilbrunn
5. What can we expect next in Berlin?
With votes still being tallied on election night, all eyes are on the BSW and the FDP and whether either or both can still reach the 5 percent threshold. If the BSW does, and it looks like it as of late night Sunday, then a two-way coalition in which a strong CDU/CSU senior partner can hope to push through a more ambitious agenda for change is mathematically impossible. Given Merz’s commitment to the firewall against the AfD, that would only leave the option of a so-called Kenya coalition. If the FDP, against all odds at this point, does make it into the next Bundestag, Merz and the Christian Democrats may have the option of a German flag-colored coalition with the SPD and the Liberals. Merz’s calls during the campaign not to waste votes on the FDP may now cost him an important alternative.
Both would risk a repeat of the infighting and deadlock of the traffic light coalition of the last three years—either with the CDU/CSU’s conservative ideas pitted against two center-left parties in a Kenya coalition, or with the SPD as the center-left odd one out in a German flag coalition with the CDU/CSU and the FDP seeking to pursue more business-friendly policies.
Merz has vowed to push for quick coalition talks and a rapid conclusion. That might be more easily said than done if his only option are three-way talks with the SPD and the Greens. His own internal challenger, CSU leader and Bavarian State-President Markus Söder, could make cooperation with the Greens impossible.
Key variables in this complex dynamic are the AfD, the Trump administration, and Merz’s own leadership. The threat of a right-wing extremist AfD could act as a disciplining factor on diverse partners to come to an agreement and govern together. So would the new US administration further calling its commitment to Ukraine and European security into question. Merz’s own leadership and strategies will also be key in making a three-way coalition work. Europe will watch closely.
—Jörn Fleck
Next up are hopefully swift but likely difficult coalition talks. Merz announced Sunday night that he aims to form a coalition by Easter. That’s still two months away—a long span of time, during which Europe needs a reliable Germany to face numerous security challenges, especially to provide support to Ukraine and navigate an uncertain transatlantic relationship.
The shape of this coalition remains uncertain until all votes are counted and we know whether the next German Bundestag will consist of five, six, or even seven factions. Two parties, the FDP and the newly formed BSW, may fail to cross the 5 percent threshold, and whether one or both of them make it into the Bundestag will significantly impact coalition possibilities.
A so-called “Große Koalition” (Grand Coalition) between the CDU/CSU and SPD—historically named as such because they were traditionally the two strongest parties—would likely fail to secure a majority if either or both of the smaller parties enter the Bundestag. This is especially due to significant losses for the SPD, which finished third, far behind the anti-democratic AfD—a party that Merz has ruled out of coalition talks. It would mark the first time in the history of the Federal Republic that such a coalition lacks a majority.
—Theresa Luetkefend is an assistant director in the Atlantic Council’s Forward Defense program.
If the FDP is not able to meet the 5 percent threshold but the populist BSW does, there is currently only one coalition that can form a government without involving the AfD: the CDU/CSU, the Greens, and the SPD. This three-way coalition will face brutal negotiations and similar weaknesses to the last government, which could further strengthen the AfD. What’s next for Berlin is another potentially gridlocked government that urgently needs to respond to existential demands on its security and economy.
—Carol Schaeffer
Despite its “catastrophic” defeat, the SPD will be the cornerstone of the CDU’s coalition negotiations, and expect Pistorius to become a more prominent figure in Berlin as talks get underway. After the results became clear, Pistorius signaled that the SPD is “negotiation-ready” for building a new government and that he envisions a “leadership role of the party” for himself in this process—a role that Scholz also officially abdicated from.
However, if the BSW reaches the 5 percent of votes necessary to enter the Bundestag, it will complicate the CDU’s options: no longer will a two-party coalition of the CDU and SPD alone pass the 316-seat threshold needed to form a majority in the Bundestag. Merz will therefore look to the Greens as a third party to bring on board in an effort to govern with the “Brandmauer” on the AfD still intact, which will likely be another unruly headache for Berlin.
It is also worth reflecting that this election saw the highest voter turnout in Germany since reunification in 1989, at 83 percent—up from 76.4 percent in 2021. This should add to the pressure that Merz will be under to form a more cohesive government with more effective policies than the outgoing traffic-light coalition.
—Stuart Jones

Nhận xét
Đăng nhận xét