5106 - Sầu riêng mà tình chung
Tư Thẳng
Sầu riêng (durian) là một loại trái cây quen thuộc của người miền Nam, ăn ngon, mùi vị rất đặc biệt, quyến rũ hơn mùi thơm của một múi mít, dù là mít…tố nữ. Theo các nhà thực vật học, cây sầu riêng có nguồn gốc từ Malaysia, Indonesia và Brunei, nhưng không biết chính xác nó xuất hiện ở Việt Nam vào thời gian nào.
Cây sầu riêng tàn lớn, thân gỗ có thể cao trên 30 - 40 mét, trồng nhiều ở Miền Đông như Lái Thiêu, Long Khánh. Vùng Cái Mơn tỉnh Kiến Hòa (Bến Tre) có loại sầu riêng “cơm vàng hột lép” nổi tiếng trong giới sành ăn trái cây. Về lợi ích kinh tế Thái Lan là nước xuất cảng sầu riêng nhiều nhất thế giới. Ngày nay vườn sầu riêng còn thấy xuất hiện ở một số tỉnh miền Tây Bắc như Hà Giang.
Trái sầu riêng nhìn bên ngoài thấy toàn gai nhọn rất đáng sợ, cứng hơn gai mít, nhưng khi mở ra mới nhìn thấy được những múi màu vàng nằm lót ổ trên nền trắng phau, mùi thơm tỏa ra nồng nàn như mùi da thịt một người đàn bà không son phấn. Đó là loại trái cây chung tình, múi này nằm sát múi kia khắng khít như một cặp vợ chồng son. Ai đó đã viết hai câu thơ diễn tả hết “nỗi lòng sầu riêng” của một đôi trai gái chung tình.
Tình chung mà lại sầu riêng
Đừng ai rẽ thúy chia uyên đôi mình
Sầu riêng trồng khoảng 5 năm có thể cho trái, 3 tháng sau khi thụ phấn và kết trái, sầu riêng chín khi mùa hạ trở về. Một đặc điểm thú vị của trái sầu riêng là trái chín chỉ rụng vào lúc nữa đêm và ít khi sầu riêng rụng ban ngày, không giống dừa khô có thể rụng bất cứ lúc nào. Có lẽ nhờ đó mà nhà vườn tránh được tai nạn sầu riêng rụng bể đầu, ngoại trừ những cặp tình nhân mà tình yêu đã chín mùi như mùa sầu riêng đến lứa, thì sự nguy hiểm của gốc sầu riêng nào có sá gì!
Do mùi vị thơm ngon đặc biệt, ngoài ăn bình thường sầu riêng còn dùng làm bánh, làm crème, nấu xôi, nấu chè, làm kẹo, làm bánh tráng. Sầu riêng đông lạnh xuất cảng ngày nay không còn được ưa chuộng vì sầu riêng tươi đã bày bán đầy các chợ Việt Nam ở Canada, Mỹ…
Nhưng độc đáo hơn hết, sau năm 1975 khi nước ta tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội, vỏ sầu riêng không bỏ mà được nhân dân ta lượm phơi khô dùng làm “chất đốt”, cùng với xác mía, vỏ cây cổ thụ cạy ngoài công lộ.


Nhận xét
Đăng nhận xét