4014 - Điều gì sẽ xảy ra khi ông Trump gặp ông Tập?
Richard C. Bush, Kyle Chan, Jonathan A. Czin, Vanda Felbab-Brown, Ryan Hass, Yingyi Ma, Scott M. Moore, Michael E. O’Hanlon, and Susan A. Thornton
Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump (trái) và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình chào hỏi nhau khi họ đến tham dự cuộc hội đàm tại Căn cứ Không quân Gimhae, nằm ngay cạnh Sân bay Quốc tế Gimhae ở Busan, vào ngày 30 tháng 10 năm 2025. (Andrew Caballero-Reynolds/AFP qua Getty Images)
Tổng thống Donald Trump sẽ tới Bắc Kinh để hội đàm với Chủ tịch Tập Cận Bình vào các ngày 14-15 tháng 5 năm 2026. Dưới đây, các chuyên gia từ Viện Brookings sẽ đưa ra nhận định về việc sự tương tác giữa ông Trump và ông Tập sẽ tác động như thế nào đến các lĩnh vực chuyên môn của họ, cũng như cách thức để đánh giá mức độ thành công của hội nghị thượng đỉnh này.
***
Jonathan Czin
Kỳ vọng thấp giữa những lo ngại về sự leo thang căng thẳng
Các quan sát viên bên ngoài không nên đặt kỳ vọng quá cao vào hội nghị thượng đỉnh sắp tới giữa ông Trump và ông Tập. Mặc dù mối quan hệ song phương đã ổn định hơn kể từ cuộc gặp giữa hai nhà lãnh đạo vào tháng 11 năm ngoái, nhưng nó vẫn còn khá mong manh—đặc trưng bởi sự vắng bóng của những xung đột hơn là sự hiện diện của bất kỳ chương trình nghị sự tích cực nào, hay những cuộc đối thoại sâu rộng về các khác biệt thực chất đang làm rạn nứt mối quan hệ này. Nhiều nhà phân tích Trung Quốc dự đoán rằng Hoa Kỳ sẽ nhanh chóng quay trở lại với một chính sách cạnh tranh quyết liệt hơn đối với Trung Quốc, hoặc là sau cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ, hoặc là sau khi ông Trump rời nhiệm sở vào năm 2029. Bắc Kinh dường như đang tập trung tận dụng giai đoạn chuyển tiếp này để củng cố vị thế của mình trong tương quan với Hoa Kỳ. Tương tự, nhiều nhân vật trong chính quyền ông Trump cũng như tại Đồi Capitol đều ủng hộ việc quay trở lại với một cuộc cạnh tranh chiến lược lâu dài và bền bỉ.
Công tác ngoại giao xoay quanh hội nghị thượng đỉnh này chỉ càng làm trầm trọng thêm những yếu tố nội tại đang làm giảm khả năng đạt được các kết quả thực chất. Những thông tin cho thấy sự chuẩn bị mang tính hành chính, quan liêu cho cuộc gặp này diễn ra khá sơ sài đã hạn chế triển vọng đạt được tiến bộ. Một cách khá nghịch lý, bằng việc phát đi tín hiệu từ sớm và rất mạnh mẽ về mong muốn tổ chức nhiều cuộc gặp cấp tổng thống trong năm nay, chính quyền ông Trump có thể đã vô tình làm giảm động lực của Bắc Kinh trong việc đưa ra bất kỳ sự nhượng bộ lớn nào. Các quan chức Trung Quốc tin rằng họ sẽ thu được nhiều lợi ích hơn từ các sự nhượng bộ nếu đưa ra vào thời điểm sau này; họ tính toán rằng ông Trump—người tự nhận mình là một "bậc thầy đàm phán" cự phách—sẽ muốn quảng bá bất kỳ thỏa thuận nào đạt được như một bước đột phá lớn ngay trước thềm cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ.
Tuy nhiên, vẫn còn đó những rủi ro tiềm ẩn có thể khiến cuộc gặp này trở thành đỉnh cao cuối cùng của mối quan hệ hữu nghị Trung-Mỹ, thay vì là tiền đề cho những thỏa thuận tiếp theo. Đáng chú ý nhất là việc chính quyền hiện đang nỗ lực tái thiết lại cơ chế áp thuế quan của mình, sau khi Tòa án Tối cao vào tháng 2 vừa qua đã ra phán quyết cho rằng nhiều mức thuế được áp dụng trước đó là trái pháp luật. Bắc Kinh có thể lập luận rằng việc khôi phục mức thuế quan về lại như cũ sẽ vi phạm thỏa thuận "ngừng bắn" vốn đã rất mong manh trong cuộc chiến thương mại, qua đó mở ra nguy cơ tái diễn một chu kỳ leo thang căng thẳng mới.
Ryan Hass
Kéo dài sự bình lặng đầy bất an trong quan hệ Mỹ - Trung
Một bài học then chốt rút ra từ năm 2025 đối với cả ông Trump và ông Tập là: cả hai đều có thể gây tổn hại cho đối phương, nhưng cái giá phải trả sẽ là việc hứng chịu những đòn trả đũa đầy đau đớn. Chính vì lẽ đó, cả hai nhà lãnh đạo đã nhất trí về một thỏa thuận "ngừng bắn" thương mại khi họ gặp gỡ bên lề Hội nghị Hợp tác Kinh tế Châu Á - Thái Bình Dương (APEC) tại Busan vào tháng 10 năm ngoái.
Ông Trump dường như đang tập trung vào việc duy trì thỏa thuận ngừng bắn này, đồng thời tận dụng khoảng thời gian đó để xây dựng các "tấm đệm" bảo vệ, giúp giảm bớt sự phụ thuộc vào Trung Quốc đối với các nguồn nguyên liệu đầu vào then chốt—chẳng hạn như đất hiếm. Trọng tâm này nhiều khả năng sẽ định hướng cho chuyến thăm Bắc Kinh sắp tới của ông. Xét theo khía cạnh này, hội nghị thượng đỉnh lần này nên được nhìn nhận chủ yếu qua những điều mà nó hướng tới việc ngăn chặn (ví dụ: sự đổ vỡ trong quan hệ song phương), hơn là những mục tiêu cụ thể mà nó kỳ vọng đạt được.
Để nói rõ hơn, chuyến thăm của ông Trump chắc chắn sẽ mang lại những kết quả nhất định. Cả hai nhà lãnh đạo nhiều khả năng sẽ công bố các thỏa thuận mua sắm sản phẩm của Mỹ từ phía Trung Quốc—chẳng hạn như máy bay Boeing và các mặt hàng nông sản. Họ cũng có thể sẽ công bố việc thành lập một "Hội đồng Thương mại" song phương, với nhiệm vụ xác định các lĩnh vực không quá nhạy cảm để đưa vào danh sách cam kết mua sắm, cũng như xem xét các điều chỉnh thuế quan ở mức độ giới hạn.
Những điểm đáng chú ý cần theo dõi sẽ bao gồm bất kỳ thông báo nào về các khoản đầu tư lớn của Trung Quốc vào Hoa Kỳ, cũng như bất kỳ sự thay đổi tiềm tàng nào trong chính sách tuyên bố vốn đã tồn tại từ lâu của Mỹ liên quan đến vấn đề Đài Loan.
Chỉ cần chuyến thăm diễn ra suôn sẻ và ông Trump cảm thấy rằng mình đã được đón tiếp một cách đầy tôn trọng, thì bầu không khí bình lặng—dù vẫn còn đó những nỗi bất an—trong quan hệ song phương sẽ tiếp tục được duy trì. Ngược lại, nếu ông Trump rời đi với cảm giác bị thiếu tôn trọng hoặc bị coi thường, ông hoàn toàn có thể thay đổi thái độ và quyết định của mình. Ông Trump cũng có thể sẽ tỏ ra nhạy cảm nếu cảm thấy mình bị "lấn át" hoặc bị làm lu mờ—đặc biệt là trong trường hợp Bắc Kinh trải thảm đỏ đón tiếp Tổng thống Nga Vladimir Putin ngay sau khi ông vừa rời khỏi thủ đô này.
Susan A. Thornton
Chấm dứt sự xa cách
Đối với người Mỹ, kết quả có ý nghĩa quan trọng nhất từ chuyến thăm Bắc Kinh sắp tới của ông Trump chính là việc chuyến thăm đó thực sự đã diễn ra. Sự ngờ vực lẫn nhau giữa chính phủ Hoa Kỳ và chính phủ Trung Quốc đã leo thang một cách chóng mặt kể từ khi đại dịch COVID-19 bùng phát. Các kênh liên lạc giữa hai bên xuyên qua Thái Bình Dương đã bị cắt giảm một cách nghiêm trọng. Ông Joe Biden là vị Tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên—kể từ khi quan hệ ngoại giao Mỹ - Trung được thiết lập chính thức—đã không thực hiện bất kỳ chuyến thăm nào tới Trung Quốc. Tương tự như vậy, số lượng các chuyến thăm của các phái đoàn Quốc hội Mỹ tới Trung Quốc cũng đã sụt giảm đáng kể. Sự xa cách này diễn ra đồng thời với cả tình trạng căng thẳng song phương leo thang lẫn những thay đổi đột ngột và mạnh mẽ trong cấu trúc quyền lực, các chuẩn mực và thể chế toàn cầu. Giao tiếp ở cấp Tổng thống hiện là rào chắn duy nhất trong quan hệ Mỹ-Trung; chúng ta cần kênh liên lạc này để ngăn chặn những tính toán sai lầm dẫn đến xung đột.
Tất nhiên, việc cuộc gặp này diễn ra trong bối cảnh chiến tranh với Iran là điều không mấy lý tưởng; tuy nhiên, chính sách của Hoa Kỳ thường xuyên để cho những vấn đề cấp bách lấn át những vấn đề quan trọng. Trong trường hợp này, ông Trump dường như quyết tâm không để điều đó xảy ra. Ông xứng đáng được ghi nhận vì đã tăng cường trao đổi với ông Tập ngay trong năm đầu tiên của nhiệm kỳ thứ hai; giới lãnh đạo Trung Quốc cũng đã thể hiện sự linh hoạt và thiện chí trong việc duy trì kênh liên lạc này. Cả hai bên đã tuyên bố rằng họ có thể sẽ gặp gỡ tới bốn lần trong năm nay – một con số kỷ lục. Những cuộc gặp này chính là niềm hy vọng lớn nhất của chúng ta trong việc ngăn chặn những tính toán sai lầm, và do đó cần được hoan nghênh. Tình trạng xa cách kéo dài hiện nay là quá nguy hiểm.
Richard C. Bush
Sự bất định bao trùm vấn đề Đài Loan
Tôi hoàn toàn không rõ hội nghị thượng đỉnh giữa ông Tập và ông Trump sẽ tác động như thế nào đến Đài Loan cũng như mối quan hệ giữa hòn đảo này với Hoa Kỳ. Những người chuyên theo dõi tình hình Trung Quốc đều hiểu rằng quá trình hoạch định chính sách tại nước này diễn ra tựa như trong một "chiếc hộp đen" bí ẩn. Hiện tại, phía Hoa Kỳ cũng không có một quy trình chính thức nào rõ ràng. Đối với những quan sát viên bên ngoài đang theo dõi chính quyền Trump và tìm kiếm những dấu hiệu chuẩn bị kỹ lưỡng cho hội nghị thượng đỉnh liên quan đến vấn đề Đài Loan hay bất kỳ vấn đề nào khác, thì những dấu hiệu đó hoàn toàn không dễ nhận thấy. Tôi hy vọng rằng các quan chức Hoa Kỳ đang tham vấn với những người đồng cấp tại Đài Loan, nhưng tôi không biết liệu họ có thực sự làm như vậy hay không.
Tôi cũng không biết hai vị Tổng thống sẽ thảo luận về vấn đề Đài Loan như thế nào tại hội nghị thượng đỉnh này. Cụ thể là: liệu họ sẽ thảo luận khi có sự hiện diện của các quan chức khác, hay sẽ trao đổi riêng tư theo hình thức "một đối một" chỉ với sự hỗ trợ của phiên dịch viên (mà không có người ghi chép)? Dù diễn biến ra sao, liệu các quan chức cấp cao của Hoa Kỳ có cơ hội để báo cáo trước cho ông Trump về cách thức tránh nhượng bộ quá mức đối với vấn đề Đài Loan hay không?
Rất có thể vấn đề Đài Loan sẽ bị lu mờ bởi các vấn đề quan trọng khác: thuế quan, kiểm soát xuất khẩu, tình hình Nga-Ukraine, và đặc biệt là cuộc chiến tại Iran. Tuy nhiên, phía Trung Quốc đang phát đi tín hiệu cho thấy vấn đề Đài Loan là điều không thể né tránh. Do đó, ông Tập có thể sẽ tìm cách thay đổi chính sách tuyên bố của Hoa Kỳ, bao gồm cả vấn đề về quy chế pháp lý của Đài Loan. Ông ấy có thể sẽ yêu cầu ông Trump áp đặt các giới hạn đối với việc bán vũ khí của Mỹ cho Đài Loan, và sau đó thực thi nghiêm ngặt các giới hạn này. Một thực tế đơn giản là Bắc Kinh hoàn toàn có thể xoa dịu nhiều điều mà họ vẫn thường than phiền về chính sách xuyên eo biển của Đài Loan, bằng cách đối thoại trực tiếp với các quan chức trong chính quyền tại Đài Bắc mà không cần đặt ra bất kỳ điều kiện tiên quyết nào. Thế nhưng, họ đã không làm như vậy trong suốt 10 năm qua. Xét về quan hệ Mỹ - Đài Loan, mượn lời bất hủ của ông Burt Lance – một quan chức dưới thời chính quyền Carter: “Nếu chưa hỏng, thì đừng sửa.”
Kyle Chan - Đã đến lúc Mỹ và Trung Quốc cần đối thoại về AI
Hoa Kỳ và Trung Quốc là hai siêu cường hàng đầu thế giới về trí tuệ nhân tạo (AI). Hầu như tất cả các mô hình AI tiên tiến nhất và được sử dụng rộng rãi nhất hiện nay đều do hai quốc gia này phát triển. Khi các hệ thống AI ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn một cách nhanh chóng, thì những rủi ro mà chúng tạo ra cũng gia tăng tương ứng. Mô hình mới nhất của Anthropic – Mythos – đã làm dấy lên những lo ngại mới về khả năng thực hiện các cuộc tấn công mạng được tăng cường sức mạnh bởi AI. Các nhà nghiên cứu đang gióng lên hồi chuông cảnh báo rằng các công cụ AI có thể giúp những chủ thể ít tinh vi hơn phát triển các loại vũ khí sinh học mới lạ. Sự bùng nổ của các tác nhân AI – vốn có khả năng hoạt động tự chủ trong nhiều giờ liền – đang đặt ra những câu hỏi xoay quanh các hành động ngoài ý muốn cũng như nguy cơ mất kiểm soát đối với các hệ thống này.
Thế nhưng, Hoa Kỳ và Trung Quốc lại hầu như không hề đối thoại về vấn đề AI, ít nhất là ở cấp độ chính thức. Cả hai quốc gia đều coi AI là một công nghệ chiến lược then chốt; mối quan hệ giữa họ trong lĩnh vực này được đặc trưng bởi sự thiếu hụt lòng tin và mức độ cạnh tranh gay gắt. Tuy nhiên, tình hình này có thể thay đổi, nhất là khi xuất hiện những đồn đoán cho rằng ông Trump và ông Tập Cận Bình cuối cùng cũng sẽ đưa vấn đề AI ra thảo luận tại hội nghị thượng đỉnh sắp tới của hai bên ở Bắc Kinh. Chắc chắn rằng Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ vẫn tiếp tục cạnh tranh quyết liệt trong lĩnh vực AI. Song, lý tưởng nhất là các nhà lãnh đạo của cả hai bên cũng có thể thực hiện những bước đi nhằm thúc đẩy sự hợp tác trong các lĩnh vực có chung lợi ích.
Ông Trump và ông Tập Cận Bình có thể bắt đầu bằng việc mở các kênh liên lạc chính thức về những rủi ro liên quan đến AI, xây dựng các hướng dẫn an toàn mang tính tham khảo (không ràng buộc pháp lý), cũng như chia sẻ một lượng thông tin nhất định về các trường hợp lạm dụng AI hoặc các sự cố an toàn. Cả hai quốc gia chắc chắn sẽ tỏ ra thận trọng, e ngại việc chấp thuận bất cứ điều khoản nào có thể khiến họ bị “trói tay”. Tuy nhiên, việc khôi phục đối thoại chính thức giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc về vấn đề AI chính là bước đi đầu tiên mang tính then chốt nhằm giải quyết một vấn đề ngày càng mang tính sống còn và đầy rủi ro.
Yingyi Ma - Một điểm mù trong chính sách AI của Hoa Kỳ
Chương mở đầu của một cuộc Chiến tranh Lạnh về AI đang dần hiện hữu. Tuần này, Nhà Trắng đã cáo buộc Trung Quốc thực hiện hành vi đánh cắp các mô hình AI của Mỹ ở "quy mô công nghiệp", trong khi đó, Bắc Kinh được cho là đã có động thái ngăn chặn Meta thâu tóm Manus—một công ty khởi nghiệp về AI do người Trung Quốc sáng lập và hiện đặt trụ sở tại Singapore.
Cuộc cạnh tranh sâu xa hơn không nằm ở việc bên nào sao chép mô hình của bên nào, mà nằm ở việc giành giật nguồn nhân tài có khả năng kiến tạo nên thế hệ AI tiên tiến tiếp theo. Và trên phương diện này, hội nghị thượng đỉnh với ông Trump hầu như chẳng mang lại sự giải tỏa nào đáng kể.
DeepSeek và Manus không được xây dựng bởi những nhân tài bị "chèo kéo" hay đánh cắp từ các tổ chức của Mỹ. Những người sáng lập và đội ngũ nòng cốt của các công ty này đều được đào tạo hoàn toàn ngay tại Trung Quốc. Quyết định của Bắc Kinh nhằm ngăn chặn thương vụ thâu tóm Manus mang tính gợi mở sâu sắc, bởi nó hé lộ điều quan trọng nhất đối với Trung Quốc: giữ chân nguồn nhân tài AI tiên tiến ngay trong nước. Ngược lại, Nhà Trắng vẫn chỉ tập trung vào các biện pháp kiểm soát công nghệ tinh chế và chip bán dẫn—những biểu hiện bề nổi của cuộc cạnh tranh, chứ không phải là gốc rễ của vấn đề.
Từ góc độ của người Mỹ, thước đo cho sự thành công phải là việc liệu hội nghị thượng đỉnh này có thúc đẩy một sự nhìn nhận thẳng thắn về cuộc khủng hoảng nhân tài tại Hoa Kỳ hay không: tại sao Hoa Kỳ lại đang sản sinh ra ngày càng ít nhân tài kỹ thuật ngay trong nước; tại sao "đường ống" cung ứng nhân tài AI của nước này lại phụ thuộc quá nhiều vào nguồn nhập cư; và tại sao nguồn cung đó hiện lại đang dần cạn kiệt.
Vanda Felbab-Brown - Ông Trump đã đánh mất lợi thế đàm phán về vấn đề Fentanyl
Fentanyl và các tiền chất dùng để tổng hợp opioid vẫn là một vấn đề trọng yếu trong quan hệ Mỹ - Trung, song chính quyền của ông Trump đã tự làm suy yếu lợi thế đàm phán của chính mình. Tính đến tháng 10 năm 2025, Trung Quốc đã tỏ ra cao tay hơn Hoa Kỳ trong cuộc đấu ngoại giao liên quan đến Fentanyl; họ chấp nhận "hấp thụ" các mức thuế quan mà ông Trump áp đặt vào đầu năm 2025, đồng thời đáp trả bằng các biện pháp thuế quan đối ứng, kiểm soát xuất khẩu đối với các khoáng sản chiến lược, và tẩy chay các mặt hàng nhập khẩu nhạy cảm như đậu tương. Các vòng đàm phán tiếp theo đã dẫn đến kết quả là Trung Quốc chỉ trao cho chính quyền ông Trump những cam kết cụ thể (deliverables) y hệt như những gì họ đã trao cho chính quyền ông Biden vào cuối năm 2024—cụ thể là việc đưa các chất nitazine và một số tiền chất Fentanyl vào danh mục kiểm soát đặc biệt. Nhóm công tác chống ma túy Mỹ-Trung vẫn đang hoạt động, nhưng các quan chức Mỹ cho biết mức độ hợp tác hiện nay không còn mạnh mẽ như hồi cuối năm 2024. Tại một cuộc họp của Liên Hợp Quốc về vấn đề ma túy diễn ra vào tháng 3 năm 2026, các cuộc trao đổi giữa Mỹ và Trung Quốc đã diễn ra đầy gay gắt: phái đoàn Mỹ phàn nàn rằng Trung Quốc chưa nỗ lực đủ để ngăn chặn các tiền chất sản xuất fentanyl, trong khi Trung Quốc lại cáo buộc Washington có hành vi "bắt nạt đơn phương".
Quả thực, chính quyền Trump đã tự đánh mất lợi thế tạo ra áp lực chống ma túy đa phương—một phương thức mà Trung Quốc vốn thường phản hồi tích cực—khi để cho "Liên minh Toàn cầu nhằm Giải quyết các Mối đe dọa từ Ma túy Tổng hợp" (được thành lập dưới thời chính quyền Biden) dần trở nên vô hiệu. Hơn nữa, công cụ ngoại giao ưa thích của chính quyền Trump—đó là áp thuế quan—đã bị vô hiệu hóa đáng kể bởi phán quyết của Tòa án Tối cao Mỹ vào tháng 2 năm 2026, trong đó bác bỏ quyền sử dụng Đạo luật về Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế của chính quyền này. Đạo luật Ngăn chặn Fentanyl từ Trung Quốc (H.R.747)—một dự luật mới của Mỹ nhằm áp đặt lệnh cấm thị thực cùng các biện pháp trừng phạt khác đối với các quan chức Trung Quốc và những đối tượng liên quan nếu Trung Quốc không hợp tác ngăn chặn dòng chảy ma túy tổng hợp—hiện vẫn đang bị tắc nghẽn tại Thượng viện.
Vào tháng 3 năm 2026, Hoa Kỳ bắt đầu truy tố các đối tượng buôn lậu tiền chất ma túy từ Trung Quốc với tội danh "hỗ trợ vật chất cho khủng bố", sau khi chính thức liệt các băng đảng ma túy Mexico vào danh sách các tổ chức khủng bố nước ngoài. Đây là một vấn đề gây khó chịu cho Trung Quốc, nhưng chỉ là một vấn đề nhỏ. Một vấn đề gây khó chịu lớn hơn nhiều sẽ là việc tiếp tục giữ Trung Quốc trong danh sách các quốc gia cung cấp ma túy bất hợp pháp chủ chốt—danh sách mà chính phủ Mỹ dự kiến sẽ công bố vào tháng 9 tới.
Scott M. Moore - Dầu mỏ, than đá và chính trị quyền lực
Khía cạnh khí hậu và năng lượng của cuộc xung đột Iran sẽ phủ bóng lên hội nghị thượng đỉnh giữa ông Trump và ông Tập theo hai cách. Một mặt, sự gián đoạn trên thị trường năng lượng đã làm tăng đáng kể chi phí nhập khẩu năng lượng của Trung Quốc và gần như chắc chắn sẽ dẫn đến việc gia tăng đốt than. Ông Tập sẽ rất sốt sắng nhằm đảm bảo rằng những sự gián đoạn này được giảm thiểu tối đa, đặc biệt là nếu cuộc xung đột vẫn đang tiếp diễn vào thời điểm hội nghị thượng đỉnh bắt đầu. Mặt khác, cuộc xung đột này đã chứng minh sự đúng đắn trong cách tiếp cận của Trung Quốc đối với an ninh năng lượng. Trung Quốc đã theo đuổi chiến lược "tận dụng mọi nguồn" (all-of-the-above) để phát triển cả năng lượng hóa thạch lẫn phi hóa thạch, đồng thời điện khí hóa hệ thống năng lượng của mình; chiến lược này cho phép nguồn điện từ nhiều nguồn khác nhau được tích hợp một cách tối ưu và, ngày càng nhiều hơn, được lưu trữ. Khoản đầu tư dài hạn của nước này vào việc gia tăng nguồn cung dầu khí thông qua đường bộ thay vì đường biển—đáng chú ý nhất là từ Nga—cũng tỏ ra là một bước đi đúng đắn. Cho đến nay, Trung Quốc ít chịu tác động từ sự gián đoạn nguồn cung năng lượng và biến động giá cả hơn so với những gì lẽ ra họ phải gánh chịu. Thành công nên được đánh giá dựa trên mức độ mà Trung Quốc đồng ý mua năng lượng từ Hoa Kỳ, thay vì tiếp tục mua từ Iran, Nga và các đối thủ khác của Mỹ.
Michael E. O'Hanlon - Cứng rắn theo nguyên tắc, kiềm chế chiến lược
Chiến lược của chính quyền Trump đối với Trung Quốc—như đã được trình bày chi tiết trong Chiến lược An ninh Quốc gia, Chiến lược Quốc phòng và báo cáo thường niên gửi Quốc hội về Quân Giải phóng Nhân dân (PLA)—là một chiến lược đúng đắn và nên là kim chỉ nam cho cách tiếp cận của ông Trump khi làm việc tại Bắc Kinh. Ông nên duy trì một giọng điệu tích cực về tổng thể, đồng thời bày tỏ sự bất đồng một cách cụ thể và kiên quyết đối với các vấn đề then chốt mà chính sách của Bắc Kinh đòi hỏi phải có sự phản kháng—bao gồm quyền tự do tôn giáo, quyền của các nhóm thiểu số, quyền của những người bất đồng chính kiến, chính sách đối với Hồng Kông, việc hỗ trợ quân sự cho Nga cũng như việc ủng hộ Iran và Triều Tiên, các động thái quân sự của Trung Quốc đối với Đài Loan, hành vi đánh cắp sở hữu trí tuệ, các khoản trợ cấp không công bằng cho một số ngành công nghiệp trong nước, việc cài cắm phần mềm độc hại vào các hệ thống mạng lưới cơ sở hạ tầng của Mỹ (do nhóm Volt Typhoon thực hiện), và tốc độ hiện đại hóa quân sự nhanh chóng của PLA—đặc biệt là trong các lĩnh vực như vũ khí hạt nhân. Sẽ là ngây thơ nếu chúng ta kỳ vọng rằng Trung Quốc sẽ không chuyển hóa sự giàu có và quyền lực ngày càng gia tăng của mình thành một lực lượng quân sự hùng mạnh hơn; tuy nhiên, hành vi của lực lượng quân sự đó—cũng như một số khía cạnh trong nỗ lực hiện đại hóa của họ—là những vấn đề xứng đáng bị chỉ trích, ngay cả khi chúng ta phải chấp nhận việc bản thân mình cũng sẽ phải hứng chịu một số lời chỉ trích ngược lại đối với các hành động của chính mình. Ông Trump cũng nên tránh sử dụng một số từ ngữ nhạy cảm mà các quan chức Mỹ đôi khi đã dùng gần đây khi đề cập đến Trung Quốc. Trung Quốc không nên bị cáo buộc phạm tội diệt chủng, không nên bị gán ghép vào một "trục ma quỷ" mới, và cũng không nên bị mô tả như một kẻ thù hay thậm chí là một đối thủ. Những thuật ngữ như vậy hoặc là quá nặng nề, quá khiêu khích, và/hoặc quá quy chụp, khiến chúng trở nên thiếu tính xây dựng và thiếu khách quan. Việc đưa ra những lời chỉ trích là điều bình thường, thậm chí là cần thiết; nhưng việc dùng lời lẽ cường điệu hay tấn công cá nhân lại là điều thiếu khôn ngoan.
Cách tiếp cận này—kiên quyết bất đồng về các vấn đề cụ thể, nhưng vẫn duy trì sự tôn trọng lẫn nhau và thậm chí là một mức độ thân thiện nhất định trong các mối quan hệ cá nhân cũng như trong quan hệ song phương tổng thể—sẽ giúp tối đa hóa cơ hội cho sự tương tác mang tính xây dựng, đồng thời giảm thiểu nguy cơ dẫn đến chiến tranh. Chính mục tiêu sau cùng này là điều mà tôi coi là quan trọng nhất, vượt xa mọi yếu tố khác, khi đánh giá kết quả của hội nghị thượng đỉnh lần này cũng như hầu hết các hội nghị khác trong quan hệ Mỹ-Trung ở thời hiện đại.
https://www.brookings.edu/articles/what-will-happen-when-trump-meets-xi/
***
What will happen when Trump meets Xi?
US President Donald Trump (L) and China's President Xi Jinping greet each other as they arrive for talks at the Gimhae Air Base, located next to the Gimhae International Airport in Busan on October 30, 2025. (Andrew Caballero-Reynolds/AFP via Getty Images)
President Donald Trump will travel to Beijing for meetings with President Xi Jinping on May 14-15, 2026. Brookings experts weigh in below on how Trump and Xi’s interaction will impact their areas of expertise and how the summit’s success will be measured.
Jonathan Czin
Low expectations amid fears of escalation
Outside observers should have low expectations for the upcoming summit between Trump and Xi. While the relationship has stabilized since the two leaders met last November, it remains fragile—defined more by an absence of friction than any affirmative agenda or deep dialogue on the substantial differences that bedevil the relationship. Many Chinese analysts expect a U.S. snap back to a more competitive China policy, either after the midterms or after Trump steps down in 2029. Beijing seems focused on using this interregnum to enhance its position vis-à-vis the United States. Likewise, many in the Trump administration and on Capitol Hill favor a return to sustained strategic competition.
The summit’s diplomacy has only reinforced the deeper drivers diminishing the likelihood of substantive gains. The reported meager bureaucratic preparations for this meeting limit the prospects for progress. Counterintuitively, by signaling early and loudly a desire for multiple presidential encounters this year, the Trump administration may have reduced Beijing’s incentive to offer any major concessions. Chinese officials believe they will extract more value from concessions later, calculating that Trump—the self-identified consummate dealmaker—will want to tout any agreement as a major breakthrough ahead of the midterm elections.
However, there are risks ahead that could make this meeting a high-water mark of Sino-U.S. amity rather than a precursor to additional agreements. Most notably, the administration is trying to reconstruct its tariff regime after the Supreme Court ruled in February that many of the previous tariffs were unlawful. Beijing could argue that restoring tariff levels back to where they were violates the tenuous “ceasefire” in the trade war, opening up the possibility of a renewed cycle of escalation.
Ryan Hass
Prolonging the uneasy calm in U.S.-China relations
A key lesson from 2025 for Trump and Xi was that they both could harm the other, but not without inviting painful retaliation. As a result, both leaders agreed to a trade war truce when they met on the margins of the Asia-Pacific Economic Cooperation meeting in Busan last October.
Trump appears focused on preserving this truce and using the time to build insulation against dependence on China for key inputs such as rare earths. This focus likely will guide his visit to Beijing. In this sense, the summit can be understood more for what it aims to avoid (e.g., a breakdown in the relationship) than what it seeks to achieve.
To be clear, there will be outcomes from Trump’s visit. Both leaders will likely announce Chinese purchases of American products, such as Boeing airplanes and agricultural goods. They also likely will announce a bilateral “Board of Trade” to identify non-sensitive sectors for purchase commitments and limited tariff adjustments.
Spaces to watch will include any announcement of major Chinese investments into the United States and any potential shift to long-standing American declaratory policy on Taiwan.
So long as the visit proceeds smoothly and Trump concludes he was treated respectfully, then the uneasy calm in the bilateral relationship will endure. If, on the other hand, Trump leaves feeling disrespected or trifled with, then he could have a change of heart. Trump may also be sensitive to being perceived as upstaged, particularly if Beijing rolls out the red carpet for Russian President Vladimir Putin immediately after his departure from Beijing.
Susan A. Thornton
The end of estrangement
For Americans, the most significant result from Trump’s upcoming visit to Beijing will be that it happened. Mistrust between the U.S. and Chinese governments has skyrocketed since COVID-19. Communication between the two across the Pacific has been dramatically truncated. Joe Biden was the first U.S. president since U.S.-China relations were established not to visit China. Congressional visits have similarly fallen off. This estrangement coincides with both elevated bilateral tensions and with sudden and dramatic changes in the global power structure, norms, and institutions. Presidential-level communication is currently the only guardrail in U.S.-China relations; we need this channel to stop miscalculation from leading to conflict.
It is less than ideal, of course, that this meeting will happen against the backdrop of the war with Iran, but U.S. policy continually allows the urgent to crowd out the important. Trump seems determined not to let that happen in this case. He deserves credit for already increasing communication with Xi in the first year of his second term; the Chinese leadership has also shown flexibility and willingness to keep this channel open. The two have stated that they may meet as many as a record four times this year. These meetings are our best hope for preventing miscalculation and should be welcomed as such. Ongoing estrangement is too dangerous.
Richard C. Bush
Uncertainty surrounds Taiwan
I have no idea how the Xi-Trump summit will affect Taiwan and its relationship with the United States. China watchers understand that China’s policymaking occurs in a black box. Currently, the United States has no formal process. For outside observers of the Trump administration looking for intensive summit preparations regarding Taiwan or any other issue, they are not readily apparent. I hope that U.S. officials are consulting with their Taiwan counterparts, but I do not know whether they are.
Nor do I know how the two presidents will discuss Taiwan at the summit. That is, will they do so with other officials present or talk one-to-one with interpreters (no notetakers)? Whatever the case, will senior U.S. officials have an opportunity in advance to brief Trump on how not to concede too much on Taiwan?
It is possible that Taiwan may get crowded out by other important issues: tariffs, export controls, Russia-Ukraine, and especially the war in Iran. But the Chinese are signaling that Taiwan cannot be avoided. So, Xi may seek changes in U.S. declaratory policy, including on Taiwan’s legal status. He may ask Trump to impose constraints on American arms sales to Taiwan and then enforce them. The simple fact is that Beijing could ameliorate many of its purported complaints about Taiwan’s cross-Strait policy by talking to officials of the government in Taipei and doing so without conditions. But it has not done so for 10 years. As far as U.S.-Taiwan relations are concerned, in the immortal words of Carter administration official Burt Lance, “If it ain’t broke, don’t fix it.”
Kyle Chan
It’s time for the U.S. and China to talk about AI
The United States and China are the world’s two artificial intelligence (AI) superpowers. Virtually all of the most advanced and widely used AI models are developed by these two countries. As AI systems rapidly become more powerful, so too do the risks they create. Anthropic’s newest model, Mythos, has raised new concerns about AI-enhanced cyberattack capabilities. Researchers are sounding the alarm that AI tools could help less sophisticated actors develop novel bioweapons. The proliferation of AI agents, capable of operating autonomously for hours at a time, raises questions around unintended actions and loss of control over these systems.
And yet, the United States and China hardly talk about AI, at least at the official level. Both nations see AI as a key strategic technology, and their relationship in this domain is characterized by a low degree of trust and a high degree of competition. But this could change, given suggestions that Trump and Xi may finally discuss AI at their upcoming summit in Beijing. The United States and China will almost certainly continue to compete fiercely in AI. But ideally, both leaders can also take steps toward working together in areas of shared interest.
Trump and Xi can begin by opening official communication channels on AI risks, developing nonbinding safety guidelines, and sharing limited information about AI misuse or safety incidents. Both countries will be wary of agreeing to anything that could tie their own hands. But restarting official dialogue between the United States and China on AI is a crucial first step toward addressing an increasingly high-stakes issue.
Yingyi Ma
A blind spot in U.S. AI policy
An opening chapter of an AI cold war is emerging. This week, the White House accused China of “industrial-scale” theft of American AI models, while Beijing reportedly moved to prevent Meta from acquiring Manus—a Chinese-founded AI startup now based in Singapore.
The deeper contest is not over who copies whose model, but over the talent capable of building the next generation of frontier AI. And on that dimension, the Trump summit offers little relief.
DeepSeek and Manus were not built by talent poached or stolen from American institutions. Their founders and core teams were trained entirely within China. Beijing’s decision to block the Manus acquisition is instructive because it reveals what matters most to China: keeping its frontier AI talent at home. The White House, by contrast, remains focused on distillation and chip controls—symptoms of a competition but not the root of it.
From an American perspective, success should be measured by whether the summit prompts any honest reckoning with the U.S. talent crisis: why the United States is producing less technical talent domestically, why its AI pipeline depends so heavily on immigration, and why that pipeline is now drying up.
Vanda Felbab-Brown
Trump has lost leverage on fentanyl
Fentanyl and synthetic opioid precursors remain a significant issue in U.S.-China relations, but the Trump administration has weakened its leverage. By October 2025, China had outsmarted the United States in its fentanyl diplomacy, absorbing Trump’s early-2025 tariffs while retaliating with counter-tariffs, export controls on critical minerals, and boycotts of sensitive imports like soybeans. Subsequent diplomatic rounds led China to give the Trump administration the same deliverables it had already given to the Biden administration in late 2024—the scheduling of nitazines and several fentanyl precursors.
The U.S.-China counternarcotics working group is working, but U.S. officials tell me that cooperation hasn’t been as robust as it was in late 2024. At a March 2026 U.N. meeting on narcotic drugs, the U.S.-China exchanges were acrimonious: the U.S. delegation complained of China not doing enough to stop fentanyl precursors, while China accused Washington of “unilateral bullying.”
Indeed, the Trump administration deprived itself of the kind of multilateral counternarcotics pressure that China has been responsive to by letting the Biden-era Global Coalition to Address Synthetic Drug Threats wither on the vine. Moreover, the Trump administration’s preferred tool of diplomacy—tariffs—was gutted by the February 2026 U.S. Supreme Court decision against its use of the International Emergency Economic Powers Act. The Stop Chinese Fentanyl Act (H.R.747), a new U.S. bill seeking to impose visa bans and other sanctions on Chinese officials and other actors if China doesn’t cooperate against synthetic drug flows, has been stuck in the Senate.
In March 2026, the United States began charging Chinese precursor smugglers with material support for terrorism, following the designation of Mexican cartels as foreign terrorist organizations. This is an irritant for China, but a minor one. A much bigger irritation would be keeping China on the list of major illicit drug suppliers that the U.S. government will release in September.
Scott M. Moore
Oil, coal, and power politics
The Iran conflict’s climate and energy dimension will hang over the Trump-Xi summit in two ways. On the one hand, the disruption to energy markets has substantially increased the cost of Chinese energy imports and will almost certainly result in increased coal combustion. Xi will be anxious to ensure that these disruptions are minimized, particularly if the conflict is still ongoing by the time the summit begins. On the other hand, the conflict has vindicated China’s approach to energy security. China has pursued an “all-of-the-above” strategy for developing fossil and non-fossil energy and electrifying its energy system, which allows for power from multiple sources to be optimally integrated and, increasingly, stored. Its long-term investment in boosting oil and gas supplies from overland rather than seaborne sources, most notably Russia, likewise looks sound. China is, thus far, less exposed to energy supply disruption and price volatility than it would be otherwise. Success should be measured to the extent that China agrees to purchase U.S. energy, as opposed to continued purchases from Iran, Russia, and other U.S. adversaries.
Michael E. O'Hanlon
Principled toughness, strategic restraint
The Trump administration’s strategy toward China, as detailed in its National Security Strategy, National Defense Strategy, and annual report to Congress on the People’s Liberation Army (PLA), is sound and should guide Trump’s approach in Beijing. He should maintain a positive overall tone while disagreeing specifically and firmly on key issues where Beijing’s policies warrant pushback—religious rights, minority rights, dissident rights, Hong Kong policy, military assistance to Russia as well as support for Iran and North Korea, Chinese military approaches toward Taiwan, intellectual property theft, unfair subsidies for some domestic industries, implanting of malware in the cyber systems for American infrastructure (by the Volt Typhoon group), and the rapid pace of PLA military modernization, especially in areas like nuclear weapons. We would be naïve to expect that China would not translate greater wealth and power into a stronger military, but that military’s behavior and some aspects of its modernization efforts warrant criticism—even at the price of having to accept some criticism for our own actions.
Trump should also avoid some of the trigger words that American officials have sometimes recently used toward China. China should not be accused of genocide, should not be portrayed as part of a new “axis of evil,” and should not be described as an enemy or even an adversary. Such terms are either too strong, too inflammatory, and/or too sweeping to be productive or fair-minded. Criticism is fine, even necessary; hyperbole and ad hominem-style attacks are unwise.
This approach—strong disagreement on specific issues, but mutual respect and even a measure of friendliness in personal relationships as well as the overall bilateral relationship—maximizes the chances of constructive engagement while minimizing the risks of war. It is that last objective that I consider far and away the most important for assessing the outcome of this summit and most others in U.S.-China relations in the modern era.


Nhận xét
Đăng nhận xét