3892 - Không chỉ Điện Kremlin mắc kẹt trong quá khứ, mà nhiều bộ não ở Việt Nam cũng vậy
Nghe qua tưởng như đạo lý, nhưng thực ra đó là một trong những ngộ nhận lịch sử lớn nhất và lười suy nghĩ nhất của một bộ phận người Việt hiện nay. Bởi họ đang đánh đồng một cách vô cùng ngây ngô là Liên Xô tức là nước Nga.
Rồi từ phép đánh đồng ấy, họ suy ra luôn Nga hôm nay làm gì cũng đúng và Ukraina nếu chống Nga thì đương nhiên là sai. Họ bao biện cho cuộc xâm lược của Nga bằng các thông tin rẻ tiền và dối trá của Nga rằng, Nga muốn tiêu diệt chế độ “phát xít” ở Kyiv, rằng chính quyền Ukraina đã đàn áp và giết hại người Nga định cư trên đất Ukraina; rằng, những vùng đất Nga chiếm giữ vốn từ lịch sử thuộc về Nga, v.v…
Xin lỗi, lịch sử không đơn giản và ngu ngốc đến thế! Nên nhớ rằng, khi tách khỏi Liên Xô và tuyên bố độc lập năm 1991, biên giới của Ukraina đã được cộng đồng quốc tế, Liên Hiệp Quốc, trong đó có nước Nga công nhận.
Năm 1994, khi đồng ý chuyển giao cho Nga kho vũ khí hạt nhân lớn thứ 3 thế giới, Nga là một trong các cường quốc đã cam kết bảo đảm an ninh và chủ quyền của Ukraina.
Liên Xô không phải là Nga. Liên Xô là một liên bang gồm 15 nước cộng hòa. Ngoài Nga còn có Ukraine, Belarus, Kazakhstan, Gruzia, Armenia, Uzbekistan, Lithuania, Latvia, Estonia… và một số nước khác.
Toàn bộ cỗ máy viện trợ khổng lồ cho Bắc Việt ngày đó là tiền bạc, công nghiệp, tài nguyên và nhân lực gom từ cả liên bang ấy.
Tuy nhiên, khá nhiều người Việt lười đến mức chỉ nhớ một chữ “Nga”, rồi xếp hết công lao của mười mấy dân tộc khác vào túi Điện Kremlin. Đó không phải biết ơn, mà là nhớ lịch sử theo kiểu tiện đâu nhớ đó.
Tôi muốn nói rõ rằng, Ukraina là một trong những ông chống lưng lớn nhất cho Liên Xô. Mức đóng góp của Ukraina ước tính chiếm từ 20-25% toàn bộ số viện trợ về vũ khí và vật chất liên quan khác của Liên Xô cho Bắc Việt.
Trong thời Xô viết, Ukraina là đại công xưởng số hai của Liên bang: thép ở Donbas, than ở Donetsk, công nghiệp nặng ở Dnipro, kỹ nghệ quốc phòng ở Kharkiv, đóng tàu ở Mykolaiv, điện tử và hàng không ở Kyiv...
Tên lửa, radar, động cơ, thép hợp kim, máy công binh, toa xe, phụ tùng quân sự… rất nhiều thứ Bắc Việt nhận dưới cái nhãn “USSR” đều mang dấu tay của công nhân và kỹ sư Ukraina.
Nói cách khác, nếu không có Ukraina thì viện trợ Liên Xô cho Việt Nam không bao giờ lớn và có hiệu quả như thế.
Ấy vậy mà bây giờ có những người Việt nhân danh “ơn Liên Xô” để hò reo khi Russia bắn tên lửa vào Kyiv, Kharkiv, Odessa… Ngợi ca khi thấy Nga tàn phá dã man đất nước Ukraina, bắt cóc hàng chục nghìn trẻ em…
Nghe có thấy nghịch lý không? Khác gì mang ơn một tập thể, rồi quay sang vỗ tay khi một thành viên từng nuôi sống tập thể ấy bị đánh đập.
Vấn đề nằm ở chỗ nhiều người mang ơn nhưng không chịu hiểu mình đang mang ơn ai. Họ chỉ nhớ mơ hồ rằng, ngày xưa có chuyên gia Liên Xô, có tên lửa Liên Xô, có xe tải Liên Xô, có viện trợ Liên Xô.
Thế là đủ để họ suy tôn Moscow như một thứ ân nhân vĩnh cửu.
Nhưng họ quên mất, vào lúc bấy giờ cờ búa liềm không chỉ bay trên điện Kremlin, nó cũng bay trên Kyiv, bay trên Kharkiv, bay trên Donetsk và bay trên Odessa…
Nghĩa là cái khối từng giúp Việt Nam ấy không chỉ có người Nga mà có cả người Ukraina. Nhưng trớ trêu thay, chính người Ukraina hôm nay lại đang nằm dưới bom đạn Nga.
Cho nên lấy “ơn Liên Xô” ra để bênh Nga chẳng khác nào mang ký ức cũ ra bẻ cong lương tri hiện tại.
Nguy hiểm nhất là tâm lý biết ơn kiểu bầy đàn này làm người ta mất luôn khả năng phân biệt ai đang là kẻ xâm lược.
Lập luận của họ thường đơn giản đến mức đáng sợ Liên Xô giúp Việt Nam. Nga là Liên Xô.
Vậy Nga đánh ai thì chắc cũng có lý. Xin hỏi đó là tư duy chính trị hay là phản xạ Pavlov?
Vladimir Putin không phải đang gửi SAM cho Hà Nội năm 1972. Ông ta đang cho tên lửa bay vào các thành phố của một quốc gia có chủ quyền. Đó là một thực tế của năm 2026, không phải album ảnh hoài niệm của thế kỷ trước.
Lòng biết ơn lịch sử không cho ai giấy phép miễn kiểm tra đạo lý ở hiện tại. Không ai được quyền xâm lược nước khác chỉ vì tổ tiên họ từng làm vài việc tốt. Nếu logic ấy đúng thì nhân loại này khỏi cần luật pháp quốc tế nữa.
Sự thật đáng buồn là gì? Sự thật là nhiều người Việt đứng về phía Nga vì hiểu lịch sử quá ít. Họ chỉ giữ lại một mảnh ký ức tuyên truyền: Liên Xô là ân nhân.
Rồi từ mảnh ký ức méo mó đó, họ tự cho phép mình nhắm mắt trước hình ảnh bệnh viện, trường học, khu dân cư của Ukraina bị đánh sập.
Đó không phải trung thành với quá khứ, mà là phản bội chính bài học mà lịch sử Việt Nam từng dạy: một dân tộc bị xâm lược có quyền chống trả.
Việt Nam từng đòi quyền đó cho mình. Ukraina hôm nay cũng đang đòi đúng quyền đó.
Chỉ khác là có những người Việt, vì nhớ sai về Liên Xô, nên đã chọn đứng nhầm phía của lẽ phải.
Mang ơn là điều tử tế, nhưng mang ơn đến mức mất não thì chỉ còn là sự mù quáng, nếu không nói là ngu xuẩn.
Nhận xét
Đăng nhận xét