4105 - Những Bài Học Về Sự Hy Sinh

Adam A. Scher



Vào ngày Tưởng niệm này, các quân nhân Hoa Kỳ vẫn đang tiếp tục làm nhiệm vụ trên khắp thế giới. Nhiều người trong số họ đang phải đối mặt với hiểm nguy. Thực tế giản đơn này khiến cho ngày lễ trở nên bớt trừu tượng hơn, và chân thực hơn nhiều. Ngày Tưởng niệm không chỉ là dịp để nhắc nhớ về những cuộc chiến đã đi vào dĩ vãng lịch sử, mà còn là dịp để tưởng nhớ những sinh mệnh đã hy sinh khi phụng sự Tổ quốc, cũng như những nghĩa vụ mà sự hy sinh ấy đặt lên vai những người đang sống.

Đối với những người từng trực tiếp tham chiến, ngày này mang một ý nghĩa vô cùng riêng tư và sâu sắc. Đó là ngày gợi nhắc về những cái tên, những nhiệm vụ và những ký ức không bao giờ phai nhạt hoàn toàn. Mỗi năm, hình ảnh của ba người đồng đội đã ngã xuống lại hiện về trong tâm trí tôi: Hạ sĩ Andrew J. Kemple, Trung úy Tracy Lynn Alger và Trung sĩ David Scott Robinson.

Mỗi người trong số họ đều là một người lính. Mỗi người đều có một gia đình, bạn bè, những sở thích, những ước mơ và một tương lai đang chờ đón. Sự hy sinh của họ đã để lại cho những người từng chiến đấu bên cạnh họ những bài học sâu sắc và bền vững về tinh thần lãnh đạo, trách nhiệm công dân, nỗi đau mất mát và bổn phận. Tôi hy vọng rằng những người dân Mỹ không có mối liên hệ trực tiếp nào với quân đội vẫn sẽ dành chút thời gian trong ngày hôm nay — dù là khi tham dự một cuộc diễu hành hay một buổi lễ tưởng niệm cộng đồng — để suy ngẫm về sự hy sinh cao cả nhất của những người lính này.

Mãi Mãi Ghi Nhớ

Andrew Kemple năm đó mới 23 tuổi và quê ở Cambridge, bang Minnesota. Anh tốt nghiệp trung học vào năm 2001 và quyết định gia nhập Lục quân sau loạt vụ tấn công khủng bố ngày 11 tháng 9. Sau này, mẹ của Andrew kể lại rằng gia đình bà đã từng rất đắn đo trước quyết định của con trai; tuy nhiên, cuối cùng họ vẫn hết lòng ủng hộ anh, bởi họ nhận thấy ở Andrew một niềm xác tín mãnh liệt về bổn phận phải phụng sự Tổ quốc.

Andrew được biên chế vào Tiểu đoàn 3, Trung đoàn Bộ binh 187, Lữ đoàn Chiến đấu số 3 thuộc Sư đoàn Không vận 101 — đơn vị còn được biết đến với biệt danh "Iron Rakkasans" (Những chiến binh Rakkasans Thép). Anh đảm nhiệm vị trí xạ thủ súng máy trong Trung đội 3, và được phân công làm nhiệm vụ trên chiếc xe chỉ huy của Trung đội trưởng. Với tư cách là Trung đội trưởng của Trung đội 1, tôi và Andrew cùng phục vụ trong một Đại đội; chính vì thế, các kíp xe của chúng tôi thường xuyên chạm mặt nhau trong những khoảng nghỉ giữa các nhiệm vụ: khi chờ nghe phổ biến mệnh lệnh, khi trao đổi thông tin, khi chất dỡ quân trang lên xe, hay khi cùng nhau thực hiện các công việc thường nhật.

Andrew đã hy sinh vào ngày 12 tháng 2 năm 2006, khi chiếc xe Humvee chở anh bất ngờ bị tấn công bằng hỏa lực súng bộ binh trong một chiến dịch tác chiến tại Tikrit, Iraq. Sự hy sinh của anh đã làm thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận của cả Đại đội về cuộc chiến này. Cho đến thời điểm đó, cái chết vẫn chỉ là một khả năng hiện hữu mà ai cũng hiểu rõ, nhưng chưa một ai thực sự cảm nhận được một cách chân thực nhất. Trước đó, đã có những người lính bị thương. Những con đường thật hiểm nguy. Kẻ thù là có thật. Nhưng việc mất đi một người quen biết đã làm thay đổi bản chất của cuộc chiến: Nó biến cuộc chiến thành một vấn đề mang tính cá nhân.

Sau buổi lễ tưởng niệm đơn vị dành cho Andrew, tôi tập hợp cả trung đội quanh một chiếc tivi nhỏ tại căn cứ tiền phương của chúng tôi để theo dõi lễ tang của cậu ấy diễn ra tại Minnesota. Mục đích là để tôn vinh Andrew, đồng thời nhắc nhở những người bạn của cậu ấy—những người vẫn đang chiến đấu—rằng đất nước thấu hiểu sự hy sinh của cậu.

Thế nhưng, thay vào đó, chúng tôi lại phải chứng kiến ​​cảnh những người biểu tình phá rối ngay trong lễ tang của cậu. Tâm trạng chung của cả nhóm bỗng chốc thay đổi. Những người lính trố mắt nhìn vào màn hình với vẻ bàng hoàng, không thể tin nổi. Một số người tỏ ra phẫn nộ tột độ. Số khác lại lộ vẻ tổn thương và hoang mang. Những người Mỹ trẻ tuổi—vừa mới mất đi một đồng đội—đã buộc phải đối mặt với sự tàn nhẫn nhắm vào một gia đình đang đau thương chôn cất chính người con trai của họ.

Sự căng thẳng giữa quyền tự do ngôn luận và những hy sinh của các anh hùng dân tộc đối với chúng tôi không còn là một vấn đề lý thuyết suông nữa—nó bao trùm và len lỏi khắp căn phòng. Cảm giác bất lực chính là điều tồi tệ nhất. Chúng tôi đang chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, vậy mà lại chẳng thể bảo vệ gia đình của Andrew khỏi những lời lẽ cay độc ném về phía họ ngay trong chính lễ tang của con trai họ.

Cái chết của Andrew đã dạy tôi rằng việc tưởng nhớ không phải là một hành động thụ động. Đôi khi, việc tôn vinh những người đã ngã xuống đòi hỏi nhiều hơn là chỉ bày tỏ lòng biết ơn. Từ bên ngoài thành phố Tikrit, tôi đã gửi một bức thư tới Nghị sĩ bang New York, ông Michael Cusick, để kiến ​​nghị ban hành một đạo luật nhằm bảo vệ các lễ tang quân đội, đồng thời vẫn đảm bảo quyền tự do ngôn luận. Sau đó, bang New York đã thông qua một đạo luật hạn chế các cuộc biểu tình tại những lễ tang quân đội—một lời nhắc nhở rằng quyền tự do ngôn luận mà chúng ta đang thụ hưởng vẫn cần được ứng xử một cách cân bằng: một sự cân bằng đặt sự tử tế lên trên sự tàn nhẫn.

Cái chết của Tracy Alger đã để lại một bài học nữa.

Cô hưởng dương 30 tuổi và lớn lên tại New Auburn, Wisconsin, trước khi theo học tại Đại học Wisconsin-River Falls. Trước khi nhập ngũ làm nhiệm vụ tại ngũ, cô từng làm họa sĩ thiết kế đồ họa và trợ lý điều dưỡng được cấp chứng chỉ. Cô cũng là chủ tịch của Hiệp hội Đua ngựa Vòng thùng Nữ Wisconsin.

Mẹ cô đã mô tả về cô một cách giản dị nhưng đầy mạnh mẽ: “Phụng sự Tổ quốc chính là điều con bé hằng mong muốn.” Bà cũng chia sẻ rằng Tracy không phải kiểu sĩ quan chỉ quanh quẩn trong doanh trại. Cô luôn muốn được sát cánh chiến đấu cùng những người lính của mình. Đó cũng chính là hình ảnh mà nhiều người ghi nhớ về cô: dẻo dai về thể chất, ân cần, kiên định, tự tin và đầy ý chí bền bỉ.

Tracy là một trong những trung đội trưởng dưới quyền tôi. Cô đảm nhiệm vai trò Trung đội trưởng Trung đội Phân phối thuộc Đại đội Hỗ trợ Tiền phương của chúng tôi—một đại đội hậu cần chuyên hỗ trợ cho một tiểu đoàn bộ binh thuộc đơn vị Rakkasan. Tôi khi ấy là Sĩ quan Điều hành Đại đội, người đã hỗ trợ lên kế hoạch và điều phối cho chính nhiệm vụ mà cô đang thực hiện vào ngày hôm đó. Trong khi Tracy cùng phần còn lại của đội đang hoạt động bên ngoài vành đai an ninh, tôi vẫn túc trực bên trong Trung tâm Tác chiến Chiến thuật để theo dõi diễn biến của chiến dịch.

Vào ngày 1 tháng 11 năm 2007, tại Shubayshen, Iraq, một thiết bị nổ tự chế (IED) đã phát nổ ngay bên dưới chiếc xe của cô. Tracy đã tử trận. Nhiều người khác cũng bị thương.

Có những khoảnh khắc khiến thời gian dường như ngưng đọng mãi mãi. Tin dữ ập đến Trung tâm Tác chiến Chiến thuật—nơi tôi đang làm việc. Sĩ quan Điều hành Tiểu đoàn đã thông báo cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra, đồng thời giải thích rằng trách nhiệm thông báo tin buồn này cho toàn thể đại đội giờ đây thuộc về tôi. Chẳng có cách nào để làm cho nhiệm vụ ấy trở nên dễ dàng hơn được cả. Chỉ còn lại duy nhất một bổn phận: phải truyền đạt tin này một cách rành mạch, và với một sự điềm tĩnh đủ để mọi người có thể tiếp nhận và thấu hiểu từng lời nói.

Nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc. Đó là một trong những sự thật tàn khốc nhất của công tác chỉ huy: Nỗi đau thương không thể làm ngưng trệ trách nhiệm. Sự hy sinh của người đã khuất không giải phóng những người đang sống khỏi bổn phận của mình. Nhiệm vụ của ngày mai vẫn cần phải được chuẩn bị chu đáo. Nhân sự và trang thiết bị cần được tổ chức lại. Những người lính—những người vừa hay tin Tracy đã ra đi—vẫn buộc phải tiếp tục làm việc; không phải vì cái chết của cô kém phần quan trọng, mà bởi vì những đồng đội đang chiến đấu bên ngoài vành đai an ninh vẫn đang trông cậy vào việc chúng tôi sẽ tiếp tục vững bước tiến lên.

Cả đại đội đã làm việc suốt đêm để chuẩn bị cho chuyến tiếp tế lương thực, nước uống, nhiên liệu, đạn dược và bao cát tới các tiền đồn chiến đấu do tiểu đoàn của chúng tôi trấn giữ. Một số người lính bàng hoàng, sợ hãi, hoặc hoàn toàn chết lặng về mặt cảm xúc. Trong những khoảnh khắc như thế, cả một tổ chức sẽ hướng về cấp chỉ huy để tìm kiếm sự định hướng. Mọi người thường nhìn vào những gì các nhà lãnh đạo nói, những gì họ làm, và những gì họ cho phép xảy ra để định hướng hành động của chính mình.

Những hành động có chủ đích đã trở thành một phương cách để gắn kết các binh sĩ lại với nhau. Sự cô lập hẳn đã khiến nỗi đau thương trở nên nặng nề hơn bội phần. Tôi đã hy vọng rằng việc cùng nhau thực hiện công việc chung sẽ mang lại cho mọi người một điểm tựa tinh thần, giúp họ vững vàng hơn trong lúc cố gắng đối diện và vượt qua nỗi đau mất đi Tracy. Vào thời điểm ấy, điều đó được nhìn nhận như một biểu hiện của năng lực lãnh đạo. Nhiều năm sau nhìn lại, tôi mới nhận ra đó còn là một phương cách để sinh tồn.

Cái chết của Tracy nhắc nhở chúng ta rằng Ngày Tưởng niệm không chỉ đơn thuần là dịp để suy ngẫm về sự mất mát, mà còn là lúc nhớ về tất cả những khoảnh khắc nối tiếp ngay sau đó: giây phút nhận tin báo tử, nét mặt bàng hoàng của những người lính khi nghe tin dữ, nhiệm vụ còn dang dở, và nỗ lực giữ trọn niềm tin với những người đang sống song hành cùng việc tôn vinh những người đã khuất.

Cái chết của Trung sĩ David Scott Robinson lại mang một sắc thái khác biệt.

Anh ra đi khi mới 25 tuổi và quê ở Fort Smith, bang Arkansas. Trong mắt gia đình và bạn bè, anh thường được gọi thân mật là "Scotty". Anh là một người cởi mở và hòa đồng—kiểu người luôn thích chạy nhảy vui đùa cùng bạn bè, chơi bắn súng sơn hay chơi bi-a. Anh đã có một người vợ và ba người con. Đứa con út chào đời đúng vào đợt anh được điều động làm nhiệm vụ lần cuối tại Afghanistan; chính vì thế, anh đã không bao giờ có cơ hội được gặp mặt con mình. David gia nhập Lục quân vào năm 2004 và phục vụ với vai trò xạ thủ súng máy kiêm lính bộ binh. Một người bạn của gia đình đã mô tả về anh như một "người lính bảo vệ đến hơi thở cuối cùng".

David được biên chế vào Phi đoàn 2, Trung đoàn Kỵ binh Stryker số 2, đóng quân tại Vilseck, Đức. Chúng tôi từng phục vụ chung một tiểu đoàn trong hai đợt làm nhiệm vụ tại Iraq, và sau đó lại tiếp tục sát cánh bên nhau tại Afghanistan. Vào thời điểm đó, tôi đang giữ chức Đại đội trưởng Đại đội Dog, còn David là một trong những người lính dưới quyền chỉ huy của tôi.

Vào ngày 20 tháng 11 năm 2010, tôi đang dẫn đầu đội hình hành quân của đại đội từ tỉnh Zabul về Kandahar—một quãng đường dài gần 100 dặm. Nhiệm vụ lần này yêu cầu chúng tôi phải lưu thông chung làn đường với các phương tiện dân sự, thay vì buộc mọi xe cộ phải dừng lại hoặc tấp vào lề đường—một chiến thuật thường được áp dụng trong giai đoạn trước đó của cuộc chiến. Cách tiếp cận mới này phản ánh đúng những quy tắc và mục tiêu cốt lõi của chiến lược chống nổi dậy: giảm thiểu sự xáo trộn đối với đời sống người dân, tránh gây leo thang căng thẳng một cách không cần thiết, và luôn khắc cốt ghi tâm rằng người dân không phải là kẻ thù.

Vào thời điểm ấy, những rủi ro tiềm ẩn dường như đã hiện hữu rất rõ ràng: những chiếc xe của quân địch chất đầy thuốc nổ đang ẩn mình giữa dòng xe cộ lưu thông bình thường của người dân. Những rủi ro ít hiển nhiên hơn lại chính là con đường — cơ sở hạ tầng kém, tầm nhìn hạn chế, những tài xế dân sự, và quy luật vật lý nghiệt ngã chi phối chuyển động của những chiếc xe hạng nặng khi di chuyển qua những không gian chật hẹp.

Vào lúc bình minh trên Quốc lộ 1, đoạn ngoại ô Qalat, Afghanistan, chiếc xe của David đang ôm một khúc cua khuất tầm nhìn. Một chiếc xe đầu kéo 18 bánh chạy ngược chiều đã lấn sang làn đường của anh. Chiếc xe mà xe tải của David đang kéo theo đã trượt khỏi mặt đường trải nhựa, lọt vào bãi sỏi, và cả hai chiếc xe đều bị lật nhào. David đang đứng ở cửa nóc trên tháp súng máy. Anh đã không thể thoát ra kịp thời.

Ký ức về một số chi tiết nhất định vẫn đọng lại khi những điều khác đã nhạt nhòa: những củ hành tây từ thùng xe tải vương vãi khắp đường cao tốc, bụi mù mịt bao trùm không gian, những mảnh kim loại méo mó nằm rải rác khắp nơi, tiếng cánh quạt trực thăng cứu thương đang lao tới, và những trách nhiệm phải gánh vác giữa thời khắc nguy nan.

An ninh cần phải được thiết lập. Thương vong cần phải được cứu chữa. Trang thiết bị cần phải được thu hồi. Với tư cách là Đại đội trưởng của cậu ấy, tôi đã cùng mọi người khiêng thi hài David lên chiếc trực thăng.

Sự thật phũ phàng là cái chết của David không xuất phát từ hành động trực tiếp của kẻ thù. Không hề có một cuộc đấu súng hay một vụ nổ kinh hoàng nào do kẻ địch ẩn nấp gây ra.

Cái chết của cậu ấy đã dấy lên những câu hỏi mà dường như chẳng bao giờ có thể tan biến hoàn toàn. Liệu tôi đã có thể làm điều gì khác đi chăng? Tôi đã chấp nhận mức độ rủi ro nào? Làm thế nào để một người lãnh đạo có thể gánh vác trách nhiệm mà không bị chính trách nhiệm đó nhấn chìm?

Cái chết của David không nên bị quy giản thành những lời đổ lỗi. Chiến tranh thường đặt người lãnh đạo vào những hoàn cảnh mà ở đó, ngay cả những quyết định hoàn toàn hợp lý—chẳng hạn như việc chia sẻ làn đường với các phương tiện dân sự—vẫn có thể dẫn đến những hậu quả vô cùng thảm khốc. Tuy nhiên, trọng trách chỉ huy luôn đi kèm với trách nhiệm giải trình. Đó là một phần trong gánh nặng mà những người lãnh đạo chấp nhận gánh vác khi được trao cho đặc ân dẫn dắt những người khác.

Đừng bao giờ quên.

Ngày Tưởng niệm—khi được tôn vinh một cách trọn vẹn nhất—sẽ không biến những người đã ngã xuống thành những khái niệm trừu tượng vô hồn. Andrew Kemple, Tracy Alger và David Scott Robinson không chỉ đơn thuần là những "biểu tượng của sự hy sinh". Andrew là một chàng trai trẻ đến từ Minnesota, người đã tình nguyện nhập ngũ sau sự kiện 11/9. Tracy là một nữ vận động viên đua ngựa vượt chướng ngại vật, là người con, người chị, là một sĩ quan và một người lãnh đạo luôn khao khát được sát cánh cùng những người lính của mình. David là một người chồng, người cha, người bạn và là một cựu chiến binh từng tham chiến tại Iraq—người mà gia đình luôn ghi nhớ bởi lòng trung thành và tinh thần quả cảm. Họ là những con người thực sự. Đất nước này nợ họ một sự tôn vinh xứng đáng; còn những ai từng quen biết họ lại nợ họ một điều gì đó còn sâu sắc hơn thế.

Chúng ta nên ghi nhớ nhiều hơn là chỉ nhớ về cách họ đã hy sinh. Chúng ta nên hồi tưởng và kể lại những khoảng không gian mà họ từng hiện diện, những trải nghiệm mà chúng ta từng sẻ chia, và những ảnh hưởng vẫn đang tiếp diễn của họ đối với những thế hệ tiếp nối trong quân ngũ. Có những cái chết đến từ hành động của kẻ thù, nhưng cũng có những cái chết do tai nạn bất ngờ. Có những sự mất mát xảy ra chỉ trong chớp mắt; nhưng cũng có những nỗi đau cứ mãi âm ỉ, day dứt trong cuộc sống của gia đình, đồng đội và những người lãnh đạo—những người vẫn ngày đêm tua lại trong tâm trí khoảnh khắc định mệnh ấy. Và có những vết sẹo, dù hiện hữu, lại chẳng thể nào nhìn thấy bằng mắt thường.

Ngày Tưởng niệm là ngày dành riêng cho những người lính đã ra đi mà không bao giờ trở về nhà. Tuy nhiên, ngày này cũng là một lời nhắc nhở rằng thế giới vẫn luôn tiềm ẩn những hiểm nguy, và rằng chúng ta vẫn luôn cần đến những người đàn ông, phụ nữ dũng cảm để bảo vệ lối sống và những giá trị của nước Mỹ. Một thế hệ quân nhân mới đang tiếp tục được điều động đến Trung Đông và nhiều nơi khác trên thế giới. Những người lãnh đạo trẻ vẫn phải đưa ra những quyết định khó khăn trong bối cảnh thông tin chưa đầy đủ, đồng thời gánh vác trách nhiệm đối với những người khác.

Hôm nay, tôi xin chia sẻ về sự cống hiến và hy sinh của Andrew Kemple, Tracy Alger và David Scott Robinson. Tôi cũng xin tưởng nhớ những người lính đã sát cánh bên họ vào thời khắc họ ngã xuống — nhớ về sự kiên cường, lòng dũng cảm và tinh thần quên mình của họ — và tôi tìm thấy nguồn cảm hứng từ cách mà những người còn sống không bao giờ lãng quên.

Adam A. Scher là một sĩ quan thuộc Lục quân Hoa Kỳ. Ông từng được điều động tới Iraq và Afghanistan để đảm nhiệm nhiều vai trò khác nhau trong công tác chỉ huy và tham mưu; trước đó, ông từng phục vụ với tư cách là người soạn thảo diễn văn cho Tham mưu trưởng Lục quân. Hiện tại, ông đang lãnh đạo các sáng kiến ​​chiến lược tại Lực lượng Đặc nhiệm Liên cơ quan Liên hợp 401 — cơ quan chuyên trách về chống máy bay không người lái của Lầu Năm Góc. Các bài viết của ông đã được đăng tải trên các ấn phẩm như The Wall Street Journal, Washington Post và Military Review.

Hình ảnh: Trung sĩ Justin Rachal (qua DVIDS)

https://warontherocks.com/the-lessons-of-sacrifice/

***

The Lessons of Sacrifice

On this Memorial Day, American servicemembers remain deployed across the world. Many are in harm’s way. This simple fact makes the day less abstract, more real. Memorial Day is not only about wars filed away in history, but also about lives lost in service to the nation and the obligations those losses place on the living.

For those who served in combat, the day is intensely personal. It is a day of names, missions, and memories that never fade away entirely. Three of the fallen return to me every year: Cpl. Andrew J. Kemple, 2nd Lt. Tracy Lynn Alger, and Sgt. David Scott Robinson.

Each was a soldier. Each had a family, friends, hobbies, dreams, and a future. Their deaths taught those who served with them something enduring about leadership, citizenship, grief, and responsibility. I hope that Americans with no connection to the military might still pause today — during a parade or civic remembrance — to reflect on these soldiers’ ultimate sacrifice.

Always Remember

Andrew Kemple was 23 years old and from Cambridge, Minnesota. He graduated high school in 2001 and decided to join the Army after the terrorist attacks of Sept. 11. His mother later said their family was hesitant about Andrew’s decision, but ultimately, they supported him because he felt such a strong conviction to serve.

Andrew was assigned to the 3rd Battalion, 187th Infantry Regiment, 3rd Brigade Combat Team, 101st Airborne Division, also known as the Iron Rakkasans. He was a machine gunner in 3rd Platoon, assigned to the platoon leader’s vehicle. As the platoon leader for 1st Platoon, we were in the same company, so our vehicle crews often crossed paths in the spaces between missions: waiting for briefings, comparing notes, loading vehicles, and managing the daily routine.

Andrew was killed on Feb. 12, 2006, when his Humvee came under small-arms fire during combat operations in Tikrit, Iraq. His death changed the company’s understanding of the war. Until then, death had been a possibility everyone understood but nobody truly felt. Soldiers had been injured. The roads were treacherous. The enemy was real. But losing someone we knew changed the texture of combat: It made the war personal.

After the unit memorial ceremony for Andrew, I had the platoon gather around a small television on our forward operating base to watch his funeral back in Minnesota. The intent was to honor him and remind his friends who were still at war that the country understood his sacrifice.

Instead, we watched protesters disrupt his funeral. The collective mood shifted. Soldiers stared at the screen in disbelief. Some were furious. Others looked hurt and confused. Young Americans who had just lost a teammate were forced to confront cruelty directed at a grieving family burying their son.

That tension between freedom of speech and the sacrifices of our heroes was no longer academic to us — it permeated the room. The helplessness was the worst part. We were in combat in defense of our country, and yet we could not protect Andrew’s family from hurtful words hurled at them during their own son’s funeral.

Andrew’s death taught me that remembrance is not passive. Sometimes honoring the fallen requires more than gratitude. From outside Tikrit, I sent a letter to New York state Assemblyman Michael Cusick urging legislation that would protect military funerals while safeguarding free speech. New York later enacted a law restricting protests at military funerals, a reminder that the freedom of speech we enjoy still begs for a balanced response — one that prioritizes decency over cruelty.

Tracy Alger’s death taught another lesson.

She was 30 years old and grew up in New Auburn, Wisconsin, before attending the University of Wisconsin-River Falls. Before active-duty service, she worked as a graphic artist and a certified nursing assistant. She was also president of the Wisconsin Girls Barrel Racing Association.

Her mother described her simply and powerfully: “Serving her country was what she wanted.” She also said Tracy was not the kind of officer who stayed back at camp. She wanted to serve alongside her soldiers. That is how many remembered her: physically tough, caring, determined, confident, and relentless.

Tracy was one of my platoon leaders. She served as the distribution platoon leader in our forward support company, the logistics company supporting a Rakkasan infantry battalion. I was the company executive officer and had helped plan and coordinate the mission she was executing that day. While Tracy and the rest of the team were outside the wire, I remained inside the tactical operations center monitoring the operation.

On Nov. 1, 2007, in Shubayshen, Iraq, an improvised explosive device detonated under her vehicle. Tracy was killed. Many others were wounded.

Some moments permanently slow time. The news came into the tactical operations center where I worked. The battalion executive officer told me what had happened and explained that it was now my responsibility to tell the rest of the company. There was no way to make that task easier. There was only the obligation to do it plainly and with enough steadiness that people could absorb the words.

The mission was also not over. That is one of the cruelest truths of command: Grief does not stop responsibility. The dead do not relieve the living of duty. Tomorrow’s mission still had to be prepared. Personnel and equipment had to be reorganized. Soldiers who had just learned that Tracy was gone had to keep working, not because her death mattered less, but because the people outside the wire depended on us to press on.

The company worked through the night preparing to deliver a re-supply of food, water, gasoline, ammunition, and sandbags to combat outposts manned by our battalion. Some soldiers were shocked, scared, or emotionally frozen. In those moments, an organization looks for direction. People take cues from what leaders say, what they do, and what they allow to happen.

Purposeful action became a way to keep soldiers together. Isolation would have made the grief heavier. I hoped the shared work would give people something to hold onto while they tried to process losing Tracy. At the time, that looked like leadership. Years later, in hindsight, it was also a way to survive.

Tracy’s death reminds us that Memorial Day is not only about loss, but about all the moments that immediately follow: the notification, the faces of the soldiers hearing the news, the unfinished mission, and the effort to keep faith with the living while honoring the dead.

Sgt. David Scott Robinson’s death was different.

He was 25 years old and from Fort Smith, Arkansas. To his family and friends, he was known as “Scotty.” He was outgoing and sociable, the kind of person who liked running around with friends, playing paintball, and shooting pool. He had a wife and three children. The youngest was born during his final deployment to Afghanistan, and so he never got to meet him. David enlisted in the Army in 2004 and served as a gunner and rifleman. A family friend described him as “a defender until the end.”

David was assigned to the 2nd Squadron, 2nd Stryker Cavalry Regiment, based in Vilseck, Germany. We served in the same battalion during two Iraq deployments, then served together again in Afghanistan. By then, I was the commander of Dog Company, and David was one of my soldiers.

On Nov. 20, 2010, I was leading the company movement from Zabul Province to Kandahar, almost 100 miles away. The mission required sharing the road with civilian traffic rather than forcing every vehicle to stop or pull over — a tactic used earlier in the war. The new approach reflected the rules and the purpose of counterinsurgency: reduce disruption to civilians, avoid unnecessary escalation, and remember that the population was not the enemy.

The risks seemed obvious at the time: enemy vehicles laden with explosives hidden among regular traffic. The less obvious risks were the road itself — poor infrastructure, limited visibility, civilian drivers, and the unforgiving physics of heavy vehicles moving through narrow space.

At sunrise on Highway 1 outside Qalat, Afghanistan, David’s vehicle came around a blind curve. An oncoming 18-wheeler drifted into his lane. The vehicle that David’s truck was towing slipped off the paved surface, caught the gravel, and both vehicles rolled over. David was in the hatch in the machine gun turret. He could not get out in time.

Memories of certain details remain when others blur: onions from the truck’s load scattered across the highway, dust filled the air, twisted metal strewn everywhere, the thump of rotor blades from the inbound medevac helicopter, and the responsibilities during crisis.

Security had to be established. Casualties had to be treated. Equipment had to be recovered. As his company commander, I helped carry David’s body to the helicopter.

The hard truth was that David’s death did not come from direct enemy action. There was no firefight or shocking explosion from a hidden enemy.

His death raised questions that never fully vanish. What could have been done differently? What level of risk had I accepted? How does a leader carry responsibility without being consumed by it?

David’s death should not be reduced to blame. War often presents leaders with circumstances where reasonable decisions, such as sharing the road with civilian traffic, still produce devastating outcomes. But command always carries responsibility. That is part of the burden leaders accept when given the privilege of leading others.

Never Forget

Memorial Day, best observed, resists turning the fallen into abstractions. Andrew Kemple, Tracy Alger, and David Scott Robinson were not categories of sacrifice. Andrew was a young man from Minnesota who chose to serve after 9/11. Tracy was a barrel racer, daughter, sister, officer, and leader who wanted to be with her soldiers. David was a husband, father, friend, and Iraq War veteran whose family remembered his loyalty and spirit. They were people. The country owes them honor. Those who knew them owe them something more.

We should remember more than how they died. We should recall and recount the spaces they occupied, the experiences we shared, and the ongoing impact they have on continued service. Some deaths come from enemy action, others from accidents. Some losses happen in an instant. Others keep unfolding in the lives of families, teammates, and leaders who replay the day. Some scars aren’t seen.

Memorial Day belongs to those who did not come home. But it is also a reminder that the world is a dangerous place, and that brave men and women are needed to protect the American way of life. A new generation of servicemembers is deployed to the Middle East and beyond. Young leaders still make difficult decisions with incomplete information while carrying responsibility for others.

Today, I share the service and sacrifice of Andrew Kemple, Tracy Alger, and David Scott Robinson. I also remember the soldiers who were beside them when they died — their resilience, courage, and selflessness — and I take inspiration from how the living never forget.

Adam A. Scher is a U.S. Army officer. He has deployed to Iraq and Afghanistan in various command and staff roles and previously served as a speechwriter to the Chief of Staff of the Army. He currently leads strategic initiatives for the Joint Interagency Task Force 401, the Pentagon’s counter-drone office. His writing has appeared in The Wall Street Journal, the Washington Post, and Military Review.

Image: Sgt. Justin Rachal via DVIDS

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

5433 - The Vietnam War và khi Đồng Minh tháo chạy

2945 - Chi tiết 'Chiến dịch Mạng nhện' của Ukraine nhằm vào máy bay ném bom của Nga

1360 - Điều gì giúp LDP thống trị nền chính trị Nhật Bản?