4034 - Ở Bắc Kinh, ai mới là người nắm thế thượng phong?

Trần Quốc Sĩ


Có lẽ điều đáng chú ý nhất trong chuyến đi Bắc Kinh của Donald Trump lần này không phải là những gì ông đạt được, mà là những gì ông vô tình để lộ.

Trên chuyến bay trở về Mỹ, Trump trả lời báo chí với vẻ bực bội thấy rõ. Và càng nói, ông càng cho thấy chuyến công du này hầu như không đem lại kết quả cụ thể nào. Không có một ký kết đột phá thương mại. Không có một thỏa thuận chiến lược lớn. Và không có cam kết đáng kể nào về Iran, AI hay Đài Loan.

Người ta có cảm giác rằng Trump đi sang Bắc Kinh lần này không phải với tư cách của một nhà lãnh đạo siêu cường quốc nhất thế giới, mà giống một chư hầu già đang đi tìm sự công nhận từ một người đang nắm cán cân quyền lực mới.

Tập Cận Bình tiếp Trump rất trọng hậu. Nhưng cũng chính sự trọng hậu đó làm lộ khá rõ mối tương quan mới giữa hai nước.

Tập là người quyết định cuộc chơi. Trump là người phải đi xin xỏ.

Trump liên tục ca ngợi Tập Cận Bình hết lời, trong khi phía Tập hầu như không đáp trả lại ở mức độ tương xứng nào.

Trump gọi Tập là “một nhà lãnh đạo vĩ đại”. Ông nhắc đi nhắc lại rằng mình “rất kính trọng Trung Quốc”, “rất kính trọng công việc mà Tập đã làm”. Ông còn kể rằng mỗi khi hai bên có vấn đề thì chỉ cần gọi điện cho nhau là giải quyết được ngay. Có lúc Trump nói như một người đang cố chứng minh cho khán giả thấy rằng mình rất vinh hạnh vì có “quan hệ đặc biệt” với Tập.

Trump nói với Tập rằng ông mang theo nhóm lãnh đạo doanh nghiệp là “để bày tỏ sự kính trọng đối với ngài và đối với Trung Quốc”, đồng thời nhằm xây dựng các mối quan hệ kinh doanh cùng có lợi.

Ông cũng dùng những lời lẽ như được đứng cạnh Tập là “một vinh dự,” và rằng quan hệ Mỹ–Trung rồi sẽ “tốt đẹp hơn bao giờ hết”.

Nhưng trong hầu hết các phát biểu ấy, chính Trump là người chủ động bày tỏ sự kính trọng đối với Tập và Trung Quốc, chứ ông không trực tiếp nói rằng phía Hoa Kỳ cũng đang nhận lại sự kính trọng tương xứng từ Bắc Kinh.

Trump liên tục nói về “sự tôn trọng”. Tuy nhiên trong giới ngoại giao giữa các cường quốc, người thật sự ở thế mạnh thường không cần nói nhiều về chuyện được tôn trọng (điều đó được xem là hiển nhiên). Chính người đang cảm thấy vị thế mình lung lay mới hay phải nhắc tới nó.

Vì vậy, càng nghe Trump ca ngợi Tập, người ta càng có cảm giác rằng ông đang tìm kiếm sự công nhận từ Tập nhiều hơn là đang thương lượng với ông.

Tập thì gần như không đáp trả với mức độ nồng hậu đến vậy.

https://baotiengdan.com/2026/05/16/o-bac-kinh-ai-moi-la-nguoi-nam-the-thuong-phong/

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

5433 - The Vietnam War và khi Đồng Minh tháo chạy

2945 - Chi tiết 'Chiến dịch Mạng nhện' của Ukraine nhằm vào máy bay ném bom của Nga

1360 - Điều gì giúp LDP thống trị nền chính trị Nhật Bản?