4367 - Nước Mỹ đã tạo ra mafia như thế nào

Ryan Gingeras

Tội phạm có tổ chức và tầm ảnh hưởng toàn cầu của Hoa Kỳ trong thế kỷ 20.



Khi Francis Ford Coppola nhận lời đạo diễn bộ phim *Bố già* (The Godfather), ông kiên quyết yêu cầu bộ phim phải toát lên vẻ chân thực. Ông đã phần nào đạt được mục tiêu này thông qua việc gợi nhắc đến những con người và sự kiện có thật. Đến phần thứ ba của loạt phim, câu chuyện sử thi của Coppola đã mang dáng dấp của một bộ phim tài liệu kịch tính (docudrama). Nguồn gốc thực sự của hoạt động buôn bán heroin tại Mỹ thời hậu chiến là một tình tiết phụ quan trọng trong phần phim đầu tiên. Các nhân vật phụ xuất hiện hoặc được nhắc đến trong phần hai (Moe Greene, Hyman Roth và anh em nhà Rizzato) gợi nhớ đến những tên trùm xã hội đen khét tiếng nhất New York (Bugsy Siegel, Meyer Lansky, cùng Joe và Albert Gallo). Ngay cả phần phim thứ ba – vốn thường bị đánh giá thấp – cũng đề cập đến một vụ bê bối ngân hàng có liên quan đến mafia từng gây chấn động Tòa thánh Vatican vào đầu thập niên 1980.

Tuy nhiên, khi nói về các bộ phim của mình, Coppola luôn khẳng định chúng không phải là phim tài liệu kịch tính. Theo lời ông, *Bố già* về cơ bản là câu chuyện về bản chất của quyền lực và chủ nghĩa tư bản tại Hoa Kỳ. Ông tuyên bố rằng cả gia đình Corleone hư cấu lẫn khu dinh thự của họ đều lấy cảm hứng từ gia đình Kennedy và ngôi nhà của họ tại Hyannis Port.

"Hãy nhớ rằng," Coppola lưu ý, "[*Bố già*] không phải là phim tài liệu về trùm mafia Vito Genovese. Đó là Marlon Brando với những miếng khăn giấy nhét trong miệng."

Có một nét gì đó đầy hoài nghi và cay nghiệt trong các bộ phim hiện đại về mafia Mỹ, phản ánh một thực tế khó chịu: Giới xã hội đen đã đóng những vai trò đáng kể trong lịch sử Hoa Kỳ. Chẳng hạn, liệu có thể nói về nước Mỹ những năm 1920 mà không nhắc đến Al Capone hay nạn buôn lậu rượu? Ngay cả học sinh trung học cũng biết rằng tên trùm xã hội đen nổi tiếng nhất thế giới này chính là biểu tượng của thời kỳ đó.

Song, tội phạm có tổ chức còn gắn bó với lịch sử Hoa Kỳ theo những cách sâu sắc hơn, phản chiếu qua một tấm gương tối màu về hành trình vươn lên thành cường quốc toàn cầu của đất nước này. Cũng như nhiều khía cạnh khác, đây là câu chuyện về việc Hoa Kỳ tiếp nhận các luồng ảnh hưởng quốc tế thông qua làn sóng nhập cư, biến đổi chúng dưới tác động của bối cảnh chính trị nội địa đầu thế kỷ 20, rồi sau đó lan tỏa chúng ra toàn cầu nhờ sức mạnh truyền thông và quân sự.

Người Mỹ bắt đầu biết đến cái gọi là "mafia" ngay trong những thập kỷ đầu tiên nước Ý hình thành nhà nước thống nhất. Các bài báo vào thập niên 1870 mô tả đây là một hội kín—một "tổ chức quy mô lớn quy tụ những thành phần nguy hiểm"—đang hoành hành tại đảo Sicily. Vào thời điểm đó, sự hiện diện của các băng nhóm tội phạm thuộc nhiều loại hình khác nhau không phải là chuyện hiếm gặp tại Hoa Kỳ. Độc giả báo chí trên khắp cả nước đã quá quen thuộc với những băng nhóm côn đồ người Ireland lộng hành ở New York hay các hội kín người Hoa (thường gọi là "Tong") gieo rắc nỗi kinh hoàng tại các khu dân cư ở San Francisco. Tuy nhiên, Mafia của Sicily lại mang một bản chất khác biệt. Là một tổ chức bạo lực vận hành dựa trên các nghi thức bí mật và những thủ đoạn chính trị tinh vi, nó dường như có nhiều điểm tương đồng với các nhóm cách mạng và phần tử cấp tiến đang hoạt động tại vùng Balkan và Đế quốc Nga.

Vụ bê bối liên quan đến mafia đầu tiên tại Hoa Kỳ nổ ra vào mùa xuân năm 1891, khi một đám đông quá khích ở New Orleans đã bắn chết và hành hình dã man (theo kiểu tự xử) mười một người đàn ông gốc Ý tại nhiều địa điểm trong thành phố. Tội danh bị cáo buộc đối với họ là sát hại Cảnh sát trưởng David Hennessy. Trước khi bị ám sát, Hennessy đang tiến hành điều tra một băng nhóm người Ý mà báo chí thường gọi là mafia.

Vụ hành hình này đã châm ngòi cho những cuộc tranh luận gay gắt về thái độ cởi mở của nước Mỹ đối với vấn đề nhập cư và quyền công dân. Những người theo chủ nghĩa bài ngoại đã vin vào các sự kiện này để khẳng định rằng người Ý và những người mới nhập cư khác đã du nhập văn hóa tội phạm, âm mưu và tư tưởng chính trị cực đoan vào đất nước. Một vài hành vi phạm pháp lẻ tẻ có thể được tha thứ, như lời một biên tập viên báo chí tại Mississippi nhận định. "Nhưng khi các nhóm người nước ngoài mang theo và duy trì tại đây những hội kín, tổ chức mafia, các cuộc trả thù đẫm máu, cũng như những hiềm khích và thù hận giai cấp, thì đó là sự nhiễu loạn mang tính chất ngoại lai... và đầy máu me mà nước Mỹ không có nghĩa vụ phải dung thứ và cũng không nên dung thứ," vị biên tập viên này viết. Bất chấp những phản đối đó, Hoa Kỳ vẫn tiếp tục là điểm đến của hàng triệu người di cư vào thời điểm giao thoa thế kỷ.

Nỗi ám ảnh về mafia trong thập niên 1890 đã không dẫn đến việc phát hiện ra các âm mưu tương tự ở những nơi khác. Dù người di cư Ý có lập ra các băng nhóm tội phạm, thì hầu hết các băng nhóm này đều tan rã nhanh chóng khi bước sang thế kỷ mới. Chính lệnh cấm rượu (Prohibition) mới là yếu tố thay đổi hoàn toàn cục diện này. Nhu cầu lớn về rượu đã thúc đẩy việc thiết lập các chuỗi cung ứng ổn định, kết nối các nguồn cung từ nước ngoài với các thị trường địa phương tại Hoa Kỳ. Những người xây dựng các mạng lưới này xuất thân từ nhiều hoàn cảnh khác nhau, song phần lớn là người nhập cư hoặc người Mỹ thế hệ thứ hai.

Sự cạnh tranh gia tăng đã châm ngòi cho làn sóng bạo lực lan rộng trong phần lớn thời kỳ Cấm rượu (Prohibition). Đến năm 1933, tình trạng xung đột triền miên dần nhường chỗ cho xu hướng hợp nhất và hợp tác chặt chẽ hơn. Trong bối cảnh chuyển giao thế hệ, các tay trùm trẻ tuổi đã đặt nền móng cho những tổ chức tội phạm có quy mô và cấu trúc bền vững hơn. Những người sáng lập "Chicago Outfit" và "Five Families" (Năm Gia tộc) tại New York trẻ tuổi và ít bảo thủ hơn so với thế hệ tiền nhiệm. Về mặt tổ chức, một số nhóm chịu ảnh hưởng từ văn hóa và cơ cấu của Mafia Sicily, trong khi số khác hoạt động linh hoạt hơn hoặc cởi mở với các thành viên thuộc nhiều sắc tộc khác nhau.

Để giảm thiểu xung đột, các tay trùm này thỉnh thoảng tổ chức họp mặt trong khuôn khổ một "ủy ban quốc gia" gồm những người đứng đầu các băng nhóm tại nhiều địa điểm trên khắp đất nước. Kết quả của sự liên kết chặt chẽ hơn trong thế giới ngầm tại Mỹ là sự mở rộng của các hoạt động phi pháp, từ cờ bạc có tổ chức đến tống tiền và buôn bán ma túy. Trớ trêu thay, những đặc điểm từng khiến Mafia Sicily bị coi là khác biệt và xa lạ lại dần trở nên tương đồng với thế giới kinh doanh hợp pháp tại Mỹ.

Trong những thập kỷ tiếp theo, các "doanh nhân" thuộc những tổ chức này tiếp tục xây dựng mối quan hệ hợp tác ở nước ngoài. Meyer Lansky – nguyên mẫu cho nhân vật Hyman Roth trong bộ phim *The Godfather II* – đã dẫn đầu một nhóm tội phạm Mỹ sang đầu tư vào các sòng bạc và khách sạn tại Havana. Bên cạnh vai trò trong việc hình thành nên Las Vegas hiện đại, Bugsy Siegel còn thiết lập quan hệ đối tác với các trùm buôn bán heroin tại Mexico.

Những nhân vật năng động nhất nhưng lại ít được biết đến trong số các "kiến trúc sư" tội phạm thời kỳ đầu này chính là các thành viên thuộc gia tộc Bonanno ở New York. Từ năm 1945 đến 1960, gia tộc Bonanno đã xây dựng mối quan hệ mật thiết với các đối tượng buôn lậu và phân phối hàng cấm tại Montreal, Palermo và Marseille. Mạng lưới tội phạm quốc tế này – về sau được gọi là "French Connection" (Đường dây Pháp) – đã trở thành nền tảng cho sự phát triển và mở rộng của nhiều đường dây buôn bán ma túy trong những thập kỷ sau đó.

Giới chức tại Washington đã sớm nhận thức được quy mô quốc tế của tội phạm có tổ chức tại Mỹ ngay từ đầu. Vào đầu thế kỷ 20, các nhà ngoại giao và nhà hoạt động xã hội Mỹ đã đóng vai trò chủ chốt trong việc soạn thảo những hiệp định quốc tế đầu tiên nhằm cấm buôn bán ma túy trái phép qua biên giới. Theo thời gian, các cơ quan liên bang đã thực hiện những biện pháp quyết liệt hơn nhằm ngăn chặn dòng hàng lậu tuồn vào Mỹ. Năm 1930, Tổng thống Herbert Hoover đã thành lập Cục Phòng chống Ma túy Liên bang (Federal Bureau of Narcotics) – tiền thân của Cơ quan Phòng chống Ma túy (DEA) hiện nay. Dưới sự lãnh đạo của vị giám đốc đầu tiên đầy quyết đoán, Harry Anslinger, cơ quan này đã thiết lập một mạng lưới văn phòng rộng khắp cả nước và trên toàn thế giới.

Cách tiếp cận của Anslinger đối với vấn đề ma túy tuy đơn giản nhưng đầy tham vọng: việc chấm dứt nạn buôn bán ma túy đòi hỏi Hoa Kỳ phải hành động ở nước ngoài. Khi vị thế và tầm ảnh hưởng của Hoa Kỳ gia tăng trong thời kỳ hậu chiến, ông cùng các đặc vụ của mình đã tích cực tham mưu và gây sức ép lên chính phủ các nước về vấn đề ma túy. Từ Mexico, Thổ Nhĩ Kỳ cho đến Thái Lan, mô hình của Hoa Kỳ đã trở thành nguồn cảm hứng cho việc thành lập các cơ quan phòng chống ma túy tại địa phương.

Sau khi Richard Nixon đắc cử vào năm 1968, các đời tổng thống Hoa Kỳ ngày càng chú trọng đưa công tác thực thi pháp luật chống ma túy trở thành trọng tâm trong chính sách đối nội và đối ngoại. Dưới thời Nixon, Quốc hội Hoa Kỳ cũng chủ động hơn trong việc thông qua các đạo luật nhắm vào các băng nhóm tội phạm. Khi Hoa Kỳ vươn lên trở thành siêu cường duy nhất của thế giới, các quốc gia khác cũng noi theo. Với sự hỗ trợ và thúc ép từ Washington, việc cấm các hành vi tống tiền và rửa tiền đã trở thành một chuẩn mực quốc tế.

Sức ảnh hưởng từ vai trò lãnh đạo toàn cầu của Hoa Kỳ đạt đến đỉnh điểm vào năm 2000, khi 120 quốc gia chính thức đồng ý ký kết Công ước Liên Hợp Quốc về chống Tội phạm có tổ chức xuyên quốc gia. Để đánh dấu sự kiện này, các quan chức Ý đã đón tiếp đại biểu từ khắp nơi trên thế giới tại thị trấn Corleone – quê hương của nhân vật hư cấu do Marlon Brando thủ vai trong bộ phim *Bố già* (The Godfather).

Với sự trở lại mang tính biểu tượng về Corleone này, vai trò của Hoa Kỳ trong quá trình hình thành nên khái niệm "mafia" đã đi trọn một vòng tròn. Hoa Kỳ không chỉ định hình cách thế giới kiểm soát tội phạm có tổ chức mà còn định hình cả cách thế giới nhìn nhận về loại hình tội phạm này. Từ "mafia", cũng như "omertà" hay "La Cosa Nostra", thực chất có nguồn gốc từ Ý; tuy nhiên, hình ảnh mafia trong tâm thức toàn cầu lại phản ánh đúng diện mạo của nó tại Hoa Kỳ.

Bản thân khái niệm tội phạm có tổ chức bắt nguồn từ các phong trào cải cách chính trị tại Hoa Kỳ vào cuối thế kỷ 19. Những lo ngại ngày càng lớn về nạn mại dâm, cờ bạc và lạm dụng rượu bia đã khiến các nhà hoạt động xã hội nhìn nhận những hành vi này không chỉ đơn thuần là các tệ nạn xã hội. Tương tự như các bộ máy chính trị kiểm soát chặt chẽ (thường được gọi là "political machine") tại nhiều thành phố của Mỹ, những kẻ tổ chức các hoạt động phi pháp này dường như đã tạo ra những hệ thống tham nhũng mang tên "tội phạm có tổ chức". Tuy nhiên, đối với những người chỉ trích vào thế kỷ 19, tội phạm có tổ chức không phải là lĩnh vực riêng biệt của bất kỳ băng nhóm hay âm mưu cụ thể nào. Theo nhận định của họ, các loại tội phạm như mại dâm và cờ bạc bất hợp pháp có sự tham gia của nhiều đối tượng, bao gồm cả các chính trị gia.

Thái độ này bắt đầu thay đổi vào giữa thế kỷ 20. Sự trỗi dậy của các băng đảng tội phạm do Al Capone, Lucky Luciano và những kẻ khác cầm đầu đã buộc nhiều người phải nhận thấy sự cần thiết của việc tập trung vào các nhóm đứng sau nạn tội phạm có tổ chức. Hơn nữa, những kẻ buôn lậu rượu quy mô lớn cùng tay chân của chúng thường xuất thân từ những nhóm sắc tộc nhất định; chúng thường là người gốc Ý, Do Thái hoặc Ireland.

Với tư cách là quan chức hàng đầu của Washington về phòng chống ma túy, Anslinger đã nắm bắt những mối liên hệ này và thổi phồng chúng thêm. Khi các nhà điều tra của Quốc hội bắt đầu tìm hiểu về mức độ lan rộng của tội phạm có tổ chức tại Hoa Kỳ vào những năm 1950, Anslinger đã cung cấp cho các nhà làm luật hàng trăm tài liệu chi tiết về lịch sử, cơ cấu và hoạt động của các băng đảng tội phạm trên khắp cả nước. Kết luận của cuộc nghiên cứu chính thức đầu tiên này, được công bố vào năm 1951, đã để lại ấn tượng sâu sắc. Báo cáo tuyên bố rằng một "tổ chức tội phạm nham hiểm được gọi là Mafia" đang hoạt động trên khắp đất nước. Theo báo cáo, Mafia Mỹ có "mối liên hệ với các quốc gia khác" và thao túng các hoạt động phi pháp như kinh doanh dịch vụ đồi trụy, buôn bán ma túy và các hình thức tội phạm khác.

Công chúng Mỹ đã vô cùng sửng sốt khi tiếp nhận và ghi nhớ những phát hiện này. Có tới 30 triệu khán giả truyền hình đã theo dõi cuộc điều tra đầu tiên của Quốc hội về tội phạm có tổ chức vào năm 1951, một con số lớn hơn nhiều so với lượng người xem giải bóng chày World Series năm đó. Các cuộc điều tra tiếp theo của Quốc hội thậm chí còn thu hút nhiều sự chú ý hơn nữa.

Năm 1963, Joe Valachi, một kẻ buôn ma túy đã bị kết án, đề nghị tiết lộ nhiều bí mật của Mafia Mỹ cho Quốc hội Hoa Kỳ. Hắn đã không làm mọi người thất vọng. Hắn phác thảo cơ cấu tổ chức, các nghi thức gia nhập và những câu chuyện chưa từng được biết đến của các gia đình tội phạm khác nhau. Quan trọng nhất, hắn tiết lộ cái tên mà hắn tin là tên thật của Mafia Mỹ: La Cosa Nostra. Cuốn sách tổng hợp những tiết lộ này, *The Valachi Papers* (Hồ sơ Valachi), đã nhanh chóng trở thành tác phẩm bán chạy toàn cầu. Chính dựa trên *The Valachi Papers* cũng như các tin tức báo chí khác, Mario Puzo đã xây dựng cốt truyện cho cuốn tiểu thuyết *The Godfather* (Bố Già) của mình. Đạo diễn Coppola cũng lấy cảm hứng từ *The Valachi Papers* sau khi đồng ý chỉ đạo bộ phim chuyển thể từ tác phẩm của Puzo.

Chuỗi sự kiện kết nối Anslinger, Valachi và *The Godfather* cuối cùng đã thay đổi cách thế giới nhìn nhận và bàn luận về tội phạm có tổ chức. Sau khi bộ phim *Bố già* (The Godfather) ra mắt năm 1972, các nhân vật cộm cán trong thế giới ngầm tại Pháp, Mexico và Thổ Nhĩ Kỳ không còn tự gọi mình đơn thuần là "ông trùm" (boss) nữa. Thay vào đó, nhiều người thích được gọi là "bố già" (godfather)—dù là từ *parrain*, *padrino* hay *baba* trong ngôn ngữ bản địa.

Trước khi cuốn *The Valachi Papers* được xuất bản, các thành viên mafia chưa bao giờ gọi tổ chức bí mật của mình là "La Cosa Nostra". Sau khi báo chí Ý đăng tải lời khai của Valachi, các băng đảng xã hội đen Sicily đã tiếp nhận cái tên này mà không chút do dự hay mảy may cảm thấy trớ trêu. Có lẽ ấn tượng hơn cả là mức độ thâm nhập của từ "mafia" vào vốn từ vựng trên toàn thế giới. Các nhà quan sát trong và ngoài nước ngày càng có xu hướng gọi những tổ chức tội phạm lâu đời—như Hội Tam Hoàng của Trung Quốc hay Yakuza của Nhật Bản—là các tổ chức mafia châu Á theo đúng nghĩa của từ này. Khi làn gió thay đổi chính trị tràn qua Đông Âu, giới báo chí đã loan báo sự xuất hiện của các tổ chức mafia mới tại Nga và vùng Balkan.

Giới tội phạm chưa bao giờ đứng ngoài sự chú ý của công chúng; chúng thường điều chỉnh hành vi dựa trên những gì thấy được qua báo chí, sân khấu hay điện ảnh. Chẳng hạn, sau Thế chiến II, các thành viên Yakuza đã hào hứng tiếp nhận phong cách của các tay gangster Hollywood. Một số băng đảng ma túy Mexico thậm chí còn yêu cầu tân binh phải xem bộ ba phim *Bố già* để hiểu rõ về nghề mới cũng như văn hóa trung thành trong giới này.

Quả thực, có khả năng chính ý thức về một nền văn hóa chung này đã góp phần thúc đẩy sự hợp tác chặt chẽ hơn giữa các phe phái mafia trên toàn cầu. Khi những nhóm khác biệt như Zetas, Camorra và Vory hợp tác để khai thác các cơ hội làm ăn phi pháp, họ công nhận lẫn nhau như những đại diện cho các biến thể khác nhau của truyền thống mafia.

Ảnh hưởng của Mafia Mỹ đã suy giảm đáng kể trong nửa thế kỷ qua. Tuy nhiên, dấu ấn mà các quan chức, nhà cải cách và nghệ sĩ Mỹ để lại đối với khái niệm "tội phạm có tổ chức" vẫn mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Dù giới tội phạm chắc chắn đóng vai trò quan trọng trong lịch sử Hoa Kỳ, nhưng chính nước Mỹ mới là nơi đưa mafia trở thành một hiện tượng có tầm ảnh hưởng toàn cầu.


https://foreignpolicy.com/2026/06/23/united-states-history-mafia-organized-crime/

***

How America made the mafia

Organized crime and U.S. global influence in the 20th century.

When Francis Ford Coppola accepted his contract to direct The Godfather, he insisted the film needed to exude authenticity. He partially accomplished this goal through allusions to real people and events. By the third installment of the Godfather trilogy, Coppola’s saga had the feel of a docudrama. The real postwar origins of the U.S. heroin trade is a key subplot of the inaugural film. Supporting characters appearing or mentioned in the second movie (Moe Greene, Hyman Roth, and the Rizzato Brothers) pay homage to some of New York’s most notorious gangsters (Bugsy Siegel, Meyer Lansky, and Joe and Albert Gallo). Even the much benighted third film alludes to a real mafia-linked banking scandal that enveloped the papacy in the early 1980s.

Al Capone has his photo taken while in custody in Philadelphia on May 18, 1929. (AP)

Yet when describing his films, Coppola has insisted they are not docudramas. The Godfather, in his words, was fundamentally a story about the nature of power and capitalism in the United States. Both the fictional Corleone family and their compound, he declared, drew inspiration from the Kennedys and their family home in Hyannis Port.

“Remember,” Coppola cautioned, “[The Godfather] wasn’t a documentary about mafia chief Vito Genovese. It was Marlon Brando with Kleenex in his mouth.”

There is something undeniably cynical about the modern U.S. mafia film, reflecting an uncomfortable observation: Gangsters have played notable roles in the history of the United States. Is it possible, for example, to talk about the United States in the 1920s without mentioning Al Capone or bootlegging? Even a high school class will tell you that the world’s most famous gangster was emblematic of this era.

But organized crime is intertwined with U.S. history in deeper ways, reflecting through a dark mirror the country’s rise to global power. As with so much else, this is a story of the United States bringing international influences together through immigration, transforming them through its own early-20th century politics, and then reexporting them around the globe through media and military force.

Americans learned of a thing called the mafia during Italy’s first decades as a state. Stories in the press in the 1870s introduced it as a secret society, “a vast organization of ‘the dangerous classes’” that plagued the island of Sicily. Gangs of different types were not uncommon in the United States at that point. Newspaper readers throughout the country were generally familiar with the bands of Irish toughs that prowled New York or the Chinese Tongs that menaced neighborhoods in San Francisco. But Sicily’s Mafia was different. As a violent organization defined by clandestine rites and political subterfuge, it appeared to have more in common with revolutionaries and radicals at work in the Balkans and imperial Russia.

The United States’ first mafia scandal occurred in the spring of 1891, when a New Orleans mob shot and lynched eleven Italian men across the city. Their presumed crime was the murder of the chief of police, David Hennessy. Before his assassination, Hennessy had been investigating an Italian gang referred to in the press as the mafia.

The lynchings stirred heated debate over the country’s permissive attitudes toward immigration and citizenship. Nativists seized upon these stories as confirmation that Italians and other newcomers imported cultures of crime, conspiracy, and radical politics. An occasional offense could be forgiven, as one Mississippi editor put it. “But when foreign groups transport and carry on here their Tongs, mafias, vendettas, class enmities and hostilities, it is a disturbance of such alien … and bloody character that America is not obliged to endure it and should not,” the editor wrote. Despite such objections, the United States remained a destination for millions of turn-of-the-century migrants.

The mafia paranoia of the 1890s did not yield the discovery of similar conspiracies elsewhere. To the extent that Italian migrants did form criminal gangs, most proved fleeting through the turn of the new century. It was the onset of Prohibition that changed this forever. Widespread demand for booze necessitated the building of sustained supply chains linking foreign sources of alcohol to provincial U.S. markets. Those who built these networks came from a variety of backgrounds, though many were immigrants or second-generation Americans.

Increased competition fueled an epidemic of violence through much of Prohibition. By 1933, endemic warfare gave way to greater consolidation and cooperation. Amid a generational changing of the guard, younger gangsters laid the foundations of more permanent outfits. The men who formed the Chicago Outfit and New York’s Five Families were younger and less conservative than their predecessors. Organizationally, some drew upon the culture and structure of Sicily’s Mafia; other were more fluid or permissive of members from different ethnic backgrounds.

To limit friction, these gangsters occasionally convened meetings among a so-called national commission of chieftains in locations across the country. The fruits of this more integrated U.S. underworld was an expansion of illicit enterprise, ranging from organized gambling to extortion and drug trafficking. Ironically, those characteristics that had initially marked the Sicilian Mafia as radical and foreign now bore a greater resemblance to the world of legitimate U.S. business.

In the decades that followed, entrepreneurs within these organizations continued to build ties abroad. Meyer Lansky, the basis for the character of Hyman Roth in The Godfather II, led an entourage of American hoods to invest in casinos and hotels in Havana. In addition to playing a role in the makings of modern Las Vegas, Bugsy Siegel forged partnerships with heroin traffickers in Mexico.

The most enterprising, and least recognized, of these early criminal architects were members of the Bonanno family of New York. Between 1945 and 1960, the Bonannos forged close relationships with smugglers and distributors based in Montreal, Palermo, and Marseille. This international conspiracy, later dubbed the French Connection, became the basis from which many contemporary drug networks grew and multiplied over the next several decades.

The international dimensions of U.S. organized crime were something officials in Washington comprehended from the start. At the turn of the 20th century, U.S. diplomats and activists played a leading role in crafting the first international agreements banning the unlicensed sale of narcotics across international borders. Over time, federal authorities took even more proactive steps to halt the flow of contraband into the United States. In 1930, President Herbert Hoover created the Federal Bureau of Narcotics, grandfather to the contemporary Drug Enforcement Administration. Under its intrepid first commissioner, Harry Ansliger, the bureau built a constellation of offices across the country and around the world.

Anslinger’s approached towards drugs was simple, but ambitious: Ending the narcotics trade necessitated U.S. action abroad. As the United States grew in power and authority in the postwar era, he and his agents actively advised and pressured foreign governments on drug matters. From Mexico to Turkey to Thailand, the U.S. model inspired the creation of local narcotics bureaus.

After Richard Nixon’s election in 1968, U.S. presidents increasingly made counter-narcotics enforcement a central plank of their foreign and domestic policies. Under Nixon, the U.S. Congress also took greater initiative in passing legislation targeting criminal groups. With the United States’ emergence as the globe’s sole superpower, other states followed. With Washington’s help and insistence, outlawing racketeering and money laundering became an international norm.

The force of U.S. global leadership crested in 2000, when 120 nations formally agreed to sign the U.N. Convention Against Transnational Organized Crime. To mark the occasion, Italian officials hosted delegates from the across the world in the town of Corleone, Italy—the birthplace of Marlon Brando’s fictional character in The Godfather.

With this metaphoric return to Corleone, the United States’ role in the making of the mafia came full circle. The United States did more than shape how the world polices organized crime. It also shaped how the world understands it. The word “mafia,” like omertà and La Cosa Nostra, is indeed of Italian origin. But the global idea of the mafia reflects its U.S. incarnation.

The notion of organized crime itself is rooted in the reformist politics of the late-19th century United States. Rampant concern over prostitution, gambling, and alcohol use led activists to consider these activities as something more than social ills. Like the “machine” administrations of many U.S. cities, purveyors of vice appeared to constitute corrupt systems of “organized crime.” But for 19th-century critics, organized crime was not the domain of any particular type of gang and conspiracy. To their reckoning, crimes such as prostitution and illegal gambling encompassed a number of actors, including politicians.

This attitude began to change by the mid-20th century. The rise of syndicates led by Al Capone, Lucky Luciano, and others compelled many to see the need to focus on the groups responsible for organized crime. Moreover, big-shot bootleggers and their minions tended to come from certain backgrounds; they were very often Italian or Jewish or maybe Irish.

As Washington’s chief counter-narcotics officer, Anslinger seized upon these correlations and embellished them further. When congressional investigators set out to explore the pervasiveness of organized crime in the United States in the 1950s, Anslinger provided lawmakers with hundreds of documents detailing the history, structure, and dealings of crime syndicates across the country. The conclusions of this first official study, released in 1951, left a lasting impression. A “sinister criminal organization known as the Mafia” operated across the country, the report declared. The American Mafia possessed “ties in other nations” and dominated the vice trade, narcotics, and other rackets, according to the report.

A thunderstruck U.S. public heeded and internalized these findings. Up to 30 million television viewers watched the first congressional inquiry into organized crime in 1951, a number far greater than those who tuned into the World Series that year. Subsequent congressional investigations grabbed even more attention.

In 1963, Joe Valachi, a convicted drug trafficker, offered to reveal many of the secrets of the American Mafia to the U.S. Congress. He did not disappoint. He outlined the organizational structure, initiation rites, and hidden histories of its various crime families. Above all, he disclosed what he believed was the American Mafia’s true name: La Cosa Nostra. A book-length survey of these revelations, The Valachi Papers, soon became an international bestseller. It was on the basis of The Valachi Papers, as well as other news accounts, that Mario Puzo composed the plotlines for his novel, The Godfather. Coppola also drew upon The Valachi Papers for inspiration after agreeing to direct the film adaptation of Puzo’s work.

The chain of events linking Anslinger, Valachi, and The Godfather ultimately transformed how much of the world talks about organized crime. In the wake of The Godfather’s release in 1972, prominent underworld figures in France, Mexico, and Turkey ceased calling themselves simply bosses. Many preferred instead to be called godfathers, be the word parrain, padrino, or baba.

Before the publication of The Valachi Papers, mafiosi never referred to their secret society as La Cosa Nostra. After Italian papers printed Valachi’s testimony, Sicilian gangsters appropriate the name without a hint of irony or hesitation. More dramatic perhaps was the degree to which the word “mafia” seeped into vocabularies across the world. Observers at home and abroad increasingly referred to older criminal subcultures, such as China’s Triads and Japan’s Yakuza, as Asian mafias in their own right. As the winds of political change swept Eastern Europe, journalists heralded the dawn of new mafias in Russia and the Balkans.

Gangsters have never been immune to public attention, often shaping their behavior based on what they see in newspapers, theater, or film. Following World War II, members of the Yakuza, for example, happily embraced the look of the Hollywood gangster. Some Mexican cartels require recruits to watch The Godfather trilogy in order to understand both their new profession and its culture of loyalty.

Indeed, it is possible that this sense of a shared culture has helped facilitate greater cooperation between mafia factions around the world. When disparate groups such as the Zetas, Camorra, and Vory come together to exploit illicit business opportunities, they recognize each other as each representing a variant of the mafia tradition.

The influence of the American Mafia has waned mightily over the last half century. But imprint left by U.S. officials, reformers, and artists on the concept of organized crime is as strong as ever. Gangsters certainly played an important part in U.S. history. But it was the United States that made mafias globally relevant.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

4277 - Ông Nguyễn Tất Trung qua đời

5433 - The Vietnam War và khi Đồng Minh tháo chạy

1360 - Điều gì giúp LDP thống trị nền chính trị Nhật Bản?