4333 - Sự gia tăng âm thầm của cuộc khủng hoảng rác thải nhựa

Winnie Lau 

Cách đối phó với một mối đe dọa toàn cầu đầy nguy hại

Rác thải nhựa tại một nhà máy phân loại rác ở Erftstadt, Đức, tháng 8 năm 2025. Ảnh: Jana Rodenbusch / Reuters

Nhựa hiện diện ở khắp mọi nơi. Chúng ta thấy rác thải nhựa vương vãi trên đường phố và chất thành đống tại các đô thị. Nhựa có mặt trong hàng tiêu dùng, phương tiện giao thông, bao bì thực phẩm, quần áo, mỹ phẩm và các thiết bị y tế. Người ta đã tìm thấy nhựa ở rãnh Mariana, trên sườn núi Everest, cũng như trong đất và nước ở khắp mọi nơi giữa những địa điểm đó. Vi nhựa—những hạt nhựa có kích thước nhỏ hơn 5 mm—đang trôi nổi trong bầu khí quyển và len lỏi vào các bữa ăn của con người. Hệ quả là chúng đã xâm nhập vào cơ thể mỗi người, tích tụ trong não, tim và các cơ quan nội tạng khác. Các nhà khoa học đã phát hiện mối liên hệ giữa tình trạng gia tăng các bệnh và chứng bệnh mãn tính với việc con người ngày càng tiếp xúc nhiều hơn với nhựa.

Các nhà hoạch định chính sách ngày càng nhận thức rõ rằng, bất chấp những tiện ích mà nó mang lại, nhựa vẫn là mối đe dọa đối với cả thiên nhiên lẫn sức khỏe con người. Tuy nhiên, tình trạng ô nhiễm nhựa—tức là rác thải nhựa bị phát tán ra môi trường thay vì được đưa đến các cơ sở xử lý rác hoặc trung tâm tái chế—vẫn tiếp tục gia tăng mỗi năm. Theo một báo cáo năm 2025 của tổ chức Pew—do một nhóm các nhà khoa học, chuyên gia về phát triển bền vững, nhà kinh tế và cựu quan chức (trong đó có tôi) cùng thực hiện—sản lượng nhựa toàn cầu đã tăng 13% trong 5 năm qua (không tính lượng nhựa được tạo ra từ quá trình tái chế). Chúng tôi ước tính rằng nếu sản lượng nhựa tiếp tục theo đà hiện tại—tăng từ 450 triệu tấn vào năm 2025 lên 680 triệu tấn vào năm 2040—thì lượng rác thải nhựa gây ô nhiễm sẽ tăng từ 130 triệu lên 280 triệu tấn. Con số sau tương đương với việc cứ mỗi giây lại có một xe tải chở đầy rác thải nhựa bị đổ ra môi trường, liên tục trong suốt một năm.

May mắn thay cho tương lai của nhân loại, các chính phủ và doanh nghiệp hoàn toàn có thể ngăn chặn viễn cảnh này. Theo kết quả nghiên cứu của chúng tôi, việc cắt giảm 83% lượng rác thải nhựa trong 15 năm tới là điều khả thi nếu áp dụng các công nghệ và giải pháp chính sách hiện có. Các chính phủ có thể thực hiện điều này bằng cách ban hành các quy định nhằm chuyển hướng hệ thống sản xuất và đóng gói—từ bỏ nhựa dùng một lần để chuyển sang các loại vật liệu khác—đồng thời cải thiện công tác quản lý rác thải để hạn chế tối đa lượng nhựa bị thải ra môi trường. Các doanh nghiệp có thể tái chế hoặc thay đổi quy trình sản xuất nhựa để giảm thiểu các hóa chất độc hại, qua đó đảm bảo an toàn hơn cho cả quá trình sử dụng lẫn tái chế.

Nếu các quốc gia và doanh nghiệp thực hiện thành công những thay đổi này, họ sẽ tạo ra hàng triệu việc làm mới và tiết kiệm hàng tỷ đô la. Họ sẽ hạn chế được tình trạng ô nhiễm, bao gồm cả khí thải nhà kính, đồng thời bảo vệ sức khỏe cho vô số người dân. Tuy nhiên, họ cần hành động khẩn trương. Nếu không, hành tinh của chúng ta có nguy cơ bị nhấn chìm bởi chính loại vật liệu tổng hợp phổ biến nhất này.

CÁI KẾT KHÔNG CÓ HẬU

Nhựa gây ra nhiều vấn đề do sản lượng sản xuất khổng lồ và độ bền cực cao của nó. Các loại vật liệu tiêu dùng khác như thủy tinh hay giấy chắc chắn cũng có thể gây ô nhiễm. Tuy nhiên, giấy có thể phân hủy thành các chất tự nhiên trong thời gian tương đối ngắn, còn thủy tinh thì dần dần trở lại thành cát. Trong khi đó, nhựa phải mất hàng trăm năm hoặc lâu hơn mới phân hủy được, và thường chứa các loại hóa chất được gọi là "hóa chất vĩnh cửu" (forever chemicals) – những chất tồn tại dai dẳng hơn nhiều. Hệ quả là ô nhiễm nhựa trở thành một vấn đề dai dẳng trong môi trường, nghiêm trọng hơn nhiều so với các loại vật liệu khác.

Hiện nay, các chính phủ đang xử lý lượng rác thải nhựa khổng lồ và không ngừng gia tăng trên toàn cầu bằng cách đốt, tái chế hoặc chôn lấp tại các bãi rác. Tuy nhiên, không phương án nào trong số này có thể ngăn chặn nguy cơ hành tinh bị "nhấn chìm" trong rác thải nhựa. Việc đốt nhựa giải phóng các hóa chất độc hại vào khí quyển và để lại những đống tro nhựa lớn. Với hệ thống và công nghệ hiện tại, phần lớn nhựa không thể tái chế dễ dàng; kết quả là chỉ có 9% lượng nhựa được tái chế. Hơn nữa, quỹ đất làm bãi chôn lấp cũng không đủ đáp ứng nhu cầu. Hệ quả là 19% lượng rác thải nhựa hiện nay – tương đương gần 90 triệu tấn – không được thu gom; con số này dự kiến ​​sẽ tăng lên 240 triệu tấn vào năm 2040. Lượng rác thải không được thu gom này có thể trôi dạt ra đường phố, đồng ruộng, rừng cây, sông ngòi, hồ nước và đại dương. Chúng thường bị động vật ăn phải, gây thương tích hoặc thậm chí giết chết chúng. Vấn đề này gần như chắc chắn sẽ trở nên tồi tệ hơn khi hoạt động sản xuất nhựa gia tăng mạnh trong những năm tới: theo ước tính của chúng tôi, tốc độ sản xuất nhựa đang nhanh gấp đôi năng lực xử lý rác thải. Đến năm 2040, chi phí hàng năm cho việc thu gom và xử lý rác thải nhựa trên toàn cầu sẽ lên tới 140 tỷ đô la; đồng thời, các hoạt động sản xuất, xử lý và ô nhiễm do nhựa gây ra có thể khiến nhân loại mất đi khoảng 9,8 triệu năm sống khỏe mạnh.

Ngay cả khi thế giới có thể thu gom và cô lập toàn bộ lượng nhựa có thể nhìn thấy bằng mắt thường, loại vật liệu này vẫn có thể gây ra những hậu quả chết người. Ngay từ khi được sản xuất, nhựa đã bắt đầu phát tán các hạt nhỏ li ti. Hệ quả là đất, nước và không khí trên toàn cầu hiện đều chứa đầy vi nhựa – những hạt mà các sinh vật hít phải và hấp thụ vào cơ thể. Một số hạt sẽ được đào thải khỏi cơ thể người, nhưng số khác lại xâm nhập vào máu và tích tụ tại nhiều bộ phận khác nhau trong cơ thể. Điều này có thể là nguyên nhân dẫn đến hàng loạt vấn đề sức khỏe. Vi nhựa có thể liên quan đến tỷ lệ gia tăng các bệnh ung thư, tim mạch, tiểu đường, cũng như đột quỵ và vô sinh.

Cuộc khủng hoảng vi nhựa sẽ trở nên trầm trọng hơn trong 15 năm tới, ngay cả khi so sánh với tình trạng khẩn cấp về ô nhiễm nhựa nói chung. Có bảy nguồn chính tạo ra vi nhựa đã được xác định: lốp xe, sơn, hoạt động tái chế, nông nghiệp, dệt may, hạt nhựa nguyên liệu và các sản phẩm chăm sóc cá nhân. Năm ngoái, các nguồn này chiếm 13% tổng lượng ô nhiễm nhựa. Tuy nhiên, nếu không có hành động can thiệp, lượng ô nhiễm từ các nguồn này được dự báo sẽ tăng 50% vào năm 2040 – từ 17 triệu lên 26 triệu tấn. Chẳng hạn, lốp xe và sơn sẽ thải ra 20 triệu tấn vi nhựa vào năm 2040, so với mức 13 triệu tấn vào năm 2025. Lượng vi nhựa từ ngành nông nghiệp sẽ tăng từ 2 triệu lên khoảng 3 triệu tấn. Hoạt động tái chế sẽ tạo ra 2,2 triệu tấn, tăng từ mức 2 triệu tấn hiện tại. Lượng ô nhiễm từ ngành dệt may, hạt nhựa nguyên liệu và các sản phẩm chăm sóc cá nhân cũng sẽ gia tăng.

Sản lượng nhựa ngày càng tăng sẽ góp phần gây ra một thảm họa môi trường khác: biến đổi khí hậu. Quy trình sản xuất, lưu trữ và xử lý nhựa tiêu tốn rất nhiều năng lượng và phát thải lượng lớn carbon. Trên thực tế, nếu coi hệ thống nhựa toàn cầu là một quốc gia, thì quốc gia này sẽ là nguồn phát thải carbon lớn thứ tư thế giới. Đến năm 2040, vị trí này sẽ là thứ ba. Báo cáo của chúng tôi cho thấy lượng khí thải nhà kính hàng năm từ hệ thống nhựa toàn cầu sẽ tăng từ 2,7 gigaton lên 4,2 gigaton trong giai đoạn 2025–2040 – tương đương với lượng carbon do một tỷ chiếc xe chạy bằng xăng thải ra mỗi năm. 

SỰ TIỆN LỢI KHÔNG ĐI KÈM HỆ LỤY

Hành tinh của chúng ta không nhất thiết phải chịu đựng viễn cảnh ảm đạm này. Thế giới từng chọn cách phụ thuộc nhiều vào nhựa, và giờ đây cũng có thể chọn cách từ bỏ nó. Trên thực tế, chúng tôi ước tính rằng có thể cắt giảm 14% tổng sản lượng nhựa (so với mức của năm 2025) vào năm 2040 mà không làm mất đi những tiện nghi hiện đại.

Để làm được điều này, cần có các đạo luật hạn chế sử dụng nhựa. Các quốc gia có thể hạn chế những loại nhựa không cần thiết và khó tái chế, chẳng hạn như polyvinyl chloride (PVC), polystyrene và polystyrene giãn nở (thường được biết đến với tên gọi Styrofoam). Những hạn chế như vậy sẽ thúc đẩy các nhà sản xuất chuyển sang sử dụng vật liệu có thể tái chế hoặc vật liệu không phải nhựa bất cứ khi nào khả thi. Chính phủ cũng có thể ban hành luật về trách nhiệm mở rộng của nhà sản xuất, theo đó thu phí từ các công ty dựa trên lượng nhựa họ sản xuất và bán ra để quản lý lượng rác thải phát sinh. Biện pháp này cũng có thể khuyến khích các công ty loại bỏ dần các loại nhựa ít hữu dụng và có thể thay thế được, hoặc chuyển sang các sản phẩm có thể tái sử dụng. Ngoài ra, chính phủ có thể hạn chế hoặc cấm hoàn toàn việc sử dụng nhiều loại sản phẩm dùng một lần (như dụng cụ ăn uống) và yêu cầu các doanh nghiệp nhất định phải sử dụng sản phẩm và bao bì có thể tái sử dụng. Theo kết quả nghiên cứu của chúng tôi, các hệ thống tái sử dụng hiệu quả hơn có thể cắt giảm hai phần ba lượng rác thải bao bì nhựa trong vòng 14 năm tới.

Ngay cả khi áp dụng các hạn chế này, các công ty vẫn sẽ tiếp tục sản xuất hàng triệu tấn nhựa mỗi năm. Hiện tại, đơn giản là chưa có giải pháp thay thế dễ dàng nào cho nhựa đối với nhiều loại sản phẩm quan trọng. Tuy nhiên, các quốc gia có thể ban hành luật buộc các công ty phải giảm thiểu tính độc hại của nhựa. Chính phủ có thể yêu cầu nhà sản xuất thay đổi các hóa chất dùng để chế tạo một số loại nhựa nhằm giảm thiểu tác hại đối với sức khỏe và môi trường; ví dụ như cấm hoặc hạn chế sử dụng bisphenol, phthalate và các "hóa chất vĩnh cửu" (forever chemicals) – những chất vốn có liên hệ với nguy cơ ung thư, suy giảm khả năng sinh sản cũng như các vấn đề phát triển ở thai nhi và trẻ em.

Các quốc gia cũng có thể cải thiện cách quản lý rác thải nhựa. Họ cần đầu tư vào các hệ thống thu gom và phân loại để đảm bảo mọi người đều được tiếp cận các dịch vụ quản lý rác thải hiệu quả. Đồng thời, họ cần chi ngân sách nhiều hơn để nâng cao hiệu quả và tính thân thiện với môi trường của hệ thống xử lý rác thải; chẳng hạn như xây dựng thêm các bãi chôn lấp được thiết kế để kiểm soát rác thải chặt chẽ, ngăn chặn tình trạng đổ trộm rác, cũng như tạo điều kiện làm việc an toàn và mức lương công bằng cho hàng triệu người thu gom rác thải trên toàn thế giới – những người đang thu gom tới 60% lượng nhựa được tái chế hiện nay

Những cải cách này sẽ góp phần đáng kể vào việc ngăn chặn tình trạng rác thải nhựa lộ thiên tràn lan trong các hệ sinh thái toàn cầu. Tuy nhiên, chúng lại kém hiệu quả hơn trong việc hạn chế sự phát tán của các hạt vi nhựa. Do kích thước cực nhỏ và sự hiện diện ở khắp mọi nơi, rất khó để thu gom chúng trước khi chúng xâm nhập vào môi trường rộng lớn hơn. Một khi đã phát tán ra môi trường, hiện chưa có phương pháp xử lý nào vừa hiệu quả về mặt chi phí vừa không gây hại cho hệ sinh thái. Các chính sách và công nghệ hiện có—như hệ thống xử lý nước thải tiên tiến và cải tiến thiết kế sản phẩm—có thể giúp hạn chế phát thải vi nhựa, qua đó giảm 41% tình trạng ô nhiễm vi nhựa vào năm 2040. Dù vậy, những nỗ lực này vẫn chưa đủ để đáp ứng yêu cầu thực tế. Do đó, các chính phủ và doanh nghiệp cần thiết kế những sản phẩm tốt hơn, thúc đẩy tiến bộ trong công nghệ vật liệu và sử dụng sợi tự nhiên để ngăn chặn sự hình thành vi nhựa ngay từ đầu.

ÍT HƠN LÀ NHIỀU HƠN

Bất kỳ quốc gia nào thực hiện các bước đi này đều sẽ mang lại lợi ích cho cả hành tinh lẫn người dân của chính mình. Tuy nhiên, ô nhiễm nhựa là vấn đề mang tính toàn cầu. Để giải quyết vấn đề này, các chính phủ cần chia sẻ nguồn lực và hành động chung tay.

Thoạt nhìn, việc hợp tác hành động để giải quyết vấn đề nhựa có vẻ bất khả thi, bởi lịch sử hợp tác giữa các quốc gia trong việc xử lý các thách thức môi trường còn nhiều hạn chế. Dù vậy, vẫn có những cơ sở để lạc quan. Trong bốn năm qua, các quốc gia đã đàm phán về một hiệp ước có tính ràng buộc pháp lý của Liên Hợp Quốc nhằm giải quyết ô nhiễm nhựa, bao trùm toàn bộ vòng đời của nhựa, từ khâu sản xuất đến khâu thải bỏ. Mặc dù quá trình đàm phán kéo dài hơn dự kiến, nhiều chính phủ vẫn nhận thức rõ ràng rằng ô nhiễm nhựa là vấn đề cấp bách và dự kiến ​​sẽ nhóm họp lại vào cuối tháng 6 để tiếp tục thảo luận.

Các chính phủ cũng đang hợp tác ở cấp độ khu vực. Vào tháng 9 năm 2023, Liên minh Châu Âu (EU) đã thông qua quy định cấm các doanh nghiệp cố ý đưa vi nhựa—chẳng hạn như hạt kim tuyến nhựa và hạt vi nhựa (microbeads)—vào các sản phẩm như mỹ phẩm và chất tẩy rửa. Năm 2024, EU ban hành quy định cấm các loại lốp xe thải ra lượng vi nhựa lớn. Tiếp đó, vào tháng 10 năm 2025, khối này đã ban hành luật nhằm giải quyết ô nhiễm từ hạt nhựa nguyên liệu (plastic pellets)—thành phần được sử dụng để sản xuất hầu hết các sản phẩm nhựa. Tổng hợp lại, các quy định này có thể giúp EU đạt mục tiêu giảm 30% ô nhiễm vi nhựa vào cuối thập kỷ này. Trong khi đó, tại châu Phi, tám quốc gia thành viên của Cộng đồng Đông Phi đang nghiên cứu các quy định chung nhằm loại bỏ dần các loại nhựa dùng một lần gây hại, thúc đẩy những phương pháp quản lý rác thải sáng tạo hơn và khuyến khích sử dụng các vật liệu bền vững hơn.

Những lợi ích mang lại từ việc chuyển đổi khỏi nhựa vượt xa các chi phí kinh tế đi kèm.

Những biện pháp này chưa đủ để giải quyết cuộc khủng hoảng rác thải nhựa, nhưng chúng là những bước đi đúng hướng. Nếu các nhà lãnh đạo thế giới có thể tận dụng đà phát triển này, họ thực sự có khả năng cắt giảm 83% lượng ô nhiễm nhựa, như báo cáo của chúng tôi đã chỉ ra. Việc làm này cũng sẽ giúp giảm 38% lượng khí thải nhà kính và giảm 54% những tác động tiêu cực của nhựa đối với sức khỏe con người. Họ thậm chí có thể gần như loại bỏ hoàn toàn ô nhiễm từ bao bì nhựa – một trong những nguồn gây ô nhiễm nhựa phổ biến nhất.

Các nhà hoạch định chính sách có thể lo ngại rằng việc siết chặt quản lý nhựa sẽ gây tổn hại cho nền kinh tế đất nước, bởi nhựa là vật liệu thiết yếu trong hầu hết mọi lĩnh vực. Đúng là các doanh nghiệp có thể phải chi nhiều hơn trong giai đoạn đầu để thiết kế lại sản phẩm cũng như áp dụng các hệ thống phân phối và vật liệu mới. Tuy nhiên, về lâu dài, những lợi ích mang lại từ việc chuyển đổi khỏi nhựa nói chung, và nhựa dùng một lần nói riêng, vượt xa các chi phí kinh tế đi kèm. Nếu thế giới có thể cắt giảm 83% lượng ô nhiễm nhựa vào năm 2040, các chính phủ sẽ tiết kiệm được 19 tỷ USD mỗi năm cho công tác thu gom và xử lý rác thải nhựa. Họ sẽ tạo ra 8,6 triệu việc làm mới trong ngành tái sử dụng và tái chế – những công việc an toàn hơn và có thu nhập tốt hơn so với phần lớn các công việc thu gom, xử lý rác thải hiện nay. Họ cũng sẽ tạo ra các cơ hội kinh doanh bền vững. Chẳng hạn, các doanh nghiệp mới hoặc hiện có có thể tập trung vào việc thiết kế và sản xuất các sản phẩm tái sử dụng cùng vật liệu có khả năng phân hủy sinh học. Một số doanh nghiệp khác có thể đảm nhận khâu thu gom, làm sạch và phân phối các loại dụng cụ ăn uống và bao bì có thể tái sử dụng. Ngoài ra, bằng cách giảm thiểu các nguy cơ mắc bệnh do nhựa và vi nhựa gây ra, các chính phủ sẽ có được một lực lượng dân cư khỏe mạnh và năng suất kinh tế cao hơn, thay vì gánh nặng từ một bộ phận dân cư ốm yếu gây tiêu tốn nguồn lực quốc gia.

Tuy nhiên, để hiện thực hóa tất cả những lợi ích này, các quốc gia cần bắt đầu ban hành luật mới ngay từ bây giờ. Nếu các chính phủ trì hoãn việc triển khai các chính sách cắt giảm nhựa dù chỉ 5 năm, họ sẽ phải chi thêm 27 tỷ USD mỗi năm cho công tác thu gom và xử lý rác thải nhựa vào năm 2040. Quan trọng hơn cả, họ sẽ tiếp tục bao phủ hành tinh bằng một loại vật liệu mà xét cho cùng, chính là chất độc hại. Đây là một kết cục không thể chấp nhận được đối với bất kỳ ai quan tâm đến tương lai của môi trường—hay thậm chí là chính sự an lành của bản thân họ.

Winnie Lau là Giám đốc Dự án về Ngăn ngừa Ô nhiễm Nhựa và Hóa chất An toàn hơn tại tổ chức Pew Charitable Trusts.

https://www.foreignaffairs.com/world/quiet-rise-plastics-crisis

***

The Quiet Rise of the Plastics Crisis

How to Counter an Insidious Global Threat

Plastic trash at a waste sorting plant in Erftstadt, Germany, August 2025 Jana Rodenbusch / Reuters

Plastic is, quite literally, everywhere. We see it scattered across roads and piled up in heaps in our cities and towns. It is in consumer products, vehicles, food packaging, clothing, cosmetics, and medical devices. It has been found in the Mariana Trench, on the flanks of Mount Everest, and in the land and water in between. Microplastics—or plastic particles that are less than five millimeters in size—are floating through the atmosphere and in people’s meals. As a result, they have worked their way inside everyone’s bodies and gotten tangled up in brains, hearts, and other organs. Scientists have discovered links between spiking rates of chronic conditions and illnesses and increased exposure to plastics.

Policymakers are increasingly aware that plastic, for all the conveniences it provides, is a threat to both nature and human health. Yet plastic pollution—or plastic that ends up somewhere other than a waste facility or a recycling center—continues to accelerate each year. According to a 2025 Pew report authored by a collection of scientists, sustainability experts, economists, and former officials, including me, plastic production has increased by 13 percent over the last five years (excluding plastic created via recycling). We estimate that if plastic production continues on its current trajectory, rising from 450 million metric tons in 2025 to 680 million in 2040, plastic pollution will increase from 130 to 280 million metric tons. The latter figure is the equivalent of a garbage truck full of plastic dumped onto the ground every second for a year.

Thankfully for the world’s well-being, governments and businesses can prevent this future. According to our findings, it is possible to cut plastic pollution by 83 percent over the next decade and a half using existing technologies and policy solutions. Governments can do so by setting up rules that reorient production and packaging systems away from single-use plastic and to other materials, as well as by improving waste management so that less plastic ends up in the environment. Businesses can remake plastic itself so that it has fewer harmful chemicals, ensuring that it is safer to both use and recycle.

If states and businesses succeed at making these changes, they will create millions of new jobs and save billions of dollars. They will curb pollution, including greenhouse gas emissions, and save countless people from illnesses. But they need to act quickly. Otherwise, the planet might end up being overwhelmed by its most pervasive synthetic material.

UNHAPPILY EVER AFTER

Plastic is problematic because of how much of it is produced and how durable it is. Other consumer materials, such as glass and paper, can certainly pollute. But paper degrades into natural substances reasonably quickly, and glass eventually turns into sand. Plastic takes hundreds of years or more to break down, and it often contains so-called forever chemicals, which last even longer. As a result, plastic pollution becomes an enduring feature of its environment, far more so than other materials.

Right now, governments are handling the world’s ever-growing stockpile of plastic trash by burning plastic, recycling it, or burying it in landfills. But none of these options can protect the planet from being deluged. Burning plastic releases harmful chemicals into the atmosphere and leaves behind mounds of plastic ash. With current systems and technology, most plastic cannot be easily recycled; as a result, only nine percent of it is. And the planet simply doesn’t have enough landfills. As a result, 19 percent, or nearly 90 million metric tons, of plastic waste today is never collected; that figure is set to grow to 240 million metric tons by 2040. This uncollected waste can end up in city streets, fields, forests, rivers, lakes, and oceans. It is then frequently eaten by animals, often injuring or killing them. This problem will almost certainly get worse as plastic manufacturing accelerates in the years ahead: according to our estimates, plastic production is growing twice as fast as waste management capacity. By 2040, the annual cost to collect and dispose of plastic waste globally will hit $140 billion, and plastic production, disposal, and pollution could cost the world an estimated 9.8 million years of healthy human life.

Even if the world could sequester all the plastic that can be seen with the naked eye, the substance could still have deadly consequences. From the moment it is produced, plastic can start shedding tiny particles. As a result, the world’s land, water, and air are all now laced with microplastics that organisms end up breathing and consuming. Some of them are eventually cleared out of people’s systems, but some end up entering our bloodstreams and being deposited across our bodies. This may be driving a variety of health issues. Microplastics may be linked to rising rates of cancer, cardiovascular diseases, and diabetes, as well as strokes and infertility.

The microplastics crisis will get worse in the next decade and a half even relative to the overall plastics emergency. There are seven main known sources of microplastics: tires, paint, recycling, agriculture, textiles, pellets, and personal care products. Last year, these sources constituted 13 percent of all plastic pollution. By 2040, however, the amount of pollution from these sources is forecast to grow by 50 percent if action is not taken—from 17 to 26 million metric tons. Tires and paint, for example, will yield 20 million metric tons of microplastic in 2040 compared with 13 million metric tons in 2025. Microplastic pollution from the agriculture sector will grow to roughly three million metric tons from two million. Recycling will generate 2.2 million metric tons, up from two million. Pollution from textiles, pellets, and personal care products will all increase, as well.

Rising plastic production will contribute to another environmental disaster: climate change. The process of making, storing, and disposing of plastic is very carbon intensive. In fact, if the global plastic system were a country, it would be the fourth-largest carbon emitter in the world. By 2040, it would rank third. Our report found that annual greenhouse gas emissions from the global plastic system will grow from 2.7 gigatons to 4.2 gigatons between 2025 and 2040—or the amount of carbon produced by one billion gas-powered cars annually.

CONVENIENCE WITHOUT CONSEQUENCES

The planet is not doomed to this grim future. The world chose to become heavily reliant on plastics, and it can choose to move away from them, as well. In fact, we estimate that it is possible to cut overall plastic production by 14 percent from 2025 levels by 2040 without taking away modern conveniences.

Doing so will require laws that limit plastic use. States can restrict unnecessary and hard-to-recycle plastics, such as polyvinyl chloride, polystyrene, and expanded polystyrene (better known as Styrofoam). Such restrictions would lead manufacturers to use more recyclable or nonplastic materials whenever feasible. Governments can also pass extended producer responsibility laws whereby they collect fees from companies for plastics made and sold in order to manage the resulting waste. That could also incentivize companies to phase out low-utility and avoidable plastics or switch to reusable products. And governments can restrict or outright ban the use of many single-use products, such as food service ware, and require certain businesses to use reusable products and packaging. According to our findings, better reuse systems can cut down on plastic packaging waste by two-thirds over the next 14 years.

Even with these restrictions, companies will keep producing millions of tons of plastic each year. For the time being, there is simply no easy substitute for plastic when it comes to a wide variety of important products. But states could pass laws that push companies to make their plastic less dangerous. Governments could mandate that manufacturers change the chemicals used to make certain plastics in order to reduce the health and environmental costs, such as by banning or restricting the use of bisphenols, phthalates, and forever chemicals—all of which have been linked to cancers, reduced fertility, and developmental problems in fetuses and children.

States can also improve how they manage plastic waste. They should invest in collection and sorting systems to ensure that everyone has access to effective waste management services. They also need to spend more on making waste systems more efficient and environmentally friendly, such as by building more landfills that are designed to actively contain waste, addressing illegal waste dumping, and creating safer working conditions and fair wages for the world’s millions of waste pickers, who collect 60 percent of the plastic that is being recycled today.

These reforms would do much to help keep the world’s ecosystems from being littered with visible plastic. But they will not be as useful at curbing the spread of microplastic particles. Because these materials are so minuscule and ubiquitous, they are difficult to capture before entering the wider world. Once they do so, there is no proven way to clean them up that is cost effective and doesn’t damage the environment. Existing policies and technologies, such as advanced wastewater treatment and improved product design, can help limit microplastic release—and thus reduce microplastic pollution by 41 percent by 2040. But that still falls far short of what is needed. Governments and companies will thus need to design better products, make advancements in material engineering, and use natural fibers to prevent microplastics from forming.

LESS IS MORE

Any state that takes these steps will help both the planet and its own citizens. But plastic pollution is a global issue. To solve it, governments will need to share resources and act together.

At first glance, collective action when it comes to plastics might seem impossible; states have a mixed track record of joining forces to tackle environmental challenges. But there are reasons to be optimistic. For the past four years, countries have been negotiating a legally binding United Nations treaty to address plastic pollution that would govern the entire plastic cycle, from production to disposal. Although negotiations are taking longer than originally planned, many governments clearly recognize that plastic pollution is an urgent problem and are set to meet again at the end of June to continue discussions.

Governments are also cooperating at the regional level. In September 2023, the European Union passed legislation that banned companies from intentionally adding microplastics, such as plastic glitter and microbeads, into their products, such as cosmetics and detergents. In 2024, the EU put in place rules that will ban tires that shed comparatively large quantities of microplastics. And in October 2025, the body enacted a law to address pollution from plastic pellets, which are used to make almost all plastic products. Together, these rules could help the EU meet its goal of reducing microplastic pollution by 30 percent by the end of this decade. In Africa, meanwhile, the eight members of the East African Community are exploring joint legislation to phase out harmful single-use plastics, promote more innovative approaches to waste management, and encourage the use of more sustainable materials.

The economic costs of pivoting away from plastic are far outweighed by the benefits.

These measures are not enough to solve the plastics crisis. But they are steps in the right direction. If world leaders can channel the resulting momentum, they may, in fact, be able to cut pollution by 83 percent, as our report suggests. Doing so would, in turn, reduce greenhouse gas emissions by 38 percent and the detrimental effects of plastic on human health by 54 percent. They may even be able to nearly eliminate pollution from plastic packaging—one of the most pervasive sources of plastic pollution.

Policymakers might fear that cracking down on plastic will hurt their countries’ economies, given just how essential the material is to seemingly every system. It is true that businesses might have to spend more at first as they redesign products and use new delivery systems and materials. But in the long term, the economic costs of pivoting away from plastic in general, and single-use plastic in particular, are far outweighed by the benefits. If the world can cut plastic pollution by 83 percent by 2040, its governments will save $19 billion annually on plastic waste collection and disposal. They would create 8.6 million new jobs in the reuse and recycling industries—jobs that would be safer and pay better than most current ones in waste collection and disposal. They would also create sustainable business opportunities. New or existing firms, for example, might focus on designing and manufacturing reusable products and biodegradable materials. Others might collect, wash, and distribute reusable food service ware and reusable packaging. And by reducing potential plastic- and microplastic-induced illnesses, governments would have healthier, more economically productive populations rather than sicker ones that drain state resources.

But to realize all these benefits, countries must start passing new laws now. If governments wait even five years to implement plastic-reduction policies, they will end up spending an extra $27 billion annually on plastic collection and disposal by 2040. Above all, they will continue to coat the planet with what is, ultimately, a toxic material. It is an outcome that should be unacceptable to anyone who cares about the future of the environment—or, indeed, their own well-being.

WINNIE LAU is Project Director of Preventing Plastic Pollution and Safer Chemicals at the Pew Charitable Trusts.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

4277 - Ông Nguyễn Tất Trung qua đời

5433 - The Vietnam War và khi Đồng Minh tháo chạy

1360 - Điều gì giúp LDP thống trị nền chính trị Nhật Bản?