4419 - Đánh chết cái nết không chừa!
Ông Trump thường đặt cho các đối thủ chính trị những cái tên mỉa mai, ví dụ như gọi Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren là "Pocahontas", hay cựu Ngoại trưởng Hillary Clinton là "Crooked Hillary" (Hillary gian trá), gọi tổng thống Biden là “Joe ngủ gật”...
Thay vì chỉ tập trung vào tranh luận chính sách, ông thường nhắm vào trí tuệ, ngoại hình, hoặc năng lực của những người bất đồng quan điểm.
Những cơ quan báo chí hoặc nhà báo đưa tin bất lợi thường xuyên bị ông gọi là "Tin tức giả" (Fake news) hoặc "kẻ thù của người dân" (enemy of the people), còn nhà báo khi trực tiếp đưa ra những câu hỏi khó thì ông cho là “ngu ngốc”.
Ông Trump liên tục đăng trên mạng xã hội các meme nhạo báng, nhục mạ những ai ông không ưa thích.
Thế nhưng không phải cứ làm tổng thống thì ông cho mình được cái quyền như thế mà không bị trừng phạt.
Đó là vụ kiện thứ nhất (5 triệu USD) của bà Jean Carroll về tội lạm dụng tình dục và phỉ báng.
Tối cao Pháp viện: Việc Tối cao Pháp viện Mỹ chính thức từ chối xem xét vụ kiện 5 triệu USD đã tạo ra một tiền lệ thực tế rất rõ ràng: chấm dứt mọi con đường pháp lý của ông Trump nhằm lật ngược phán quyết của Bồi thẩm đoàn Tòa Phúc thẩm Liên bang.
Dù Tòa án Tối cao hiện tại có đa số thẩm phán bảo thủ (bao gồm 3 người do chính ông Trump bổ nhiệm), họ vẫn quyết định không can thiệp. Điều này cho thấy các thẩm phán tối cao không muốn biến cơ quan này thành nơi giải quyết các tranh chấp dân sự cá nhân đã có phán quyết đồng thuận rõ ràng từ các bồi thẩm đoàn cấp dưới.
Trong vụ kiện thứ hai, cũng của bà Jean Carroll, Tòa Phúc thẩm Liên bang Khu vực 2, cũng đã phán quyết buộc ông Trump phải bồi thường một số tiền khổng lồ 83,3 triệu đô, bắt nguồn từ những phát ngôn phỉ báng của ông Trump khi còn là Tổng thống vào năm 2019. Cộng cả tiền lãi phát sinh, tổng số tiền ông Trump nợ bà Carroll hiện đã vượt quá 100 triệu USD. Nhiều khả năng vụ này cũng sẽ tiếp tục bị Tối cao Pháp viện từ chối xem xét lại.
Hội đồng Thẩm phán liên bang đã phán quyết rằng ông Trump không được hưởng quyền miễn trừ đối với các phát ngôn phỉ báng năm 2019. Lý do chính là vì các luật sư của ông đã đưa ra lập luận này quá muộn trong quá trình tố tụng (đã từ bỏ quyền áp dụng từ trước).
Ông Trump đã sử dụng quyền kháng cáo và nộp bond cho Tòa án để tạm hoãn việc thi hành bản án. Đây là một quyền hợp pháp trong hệ thống tư pháp Mỹ.
Bà E. Jean Carroll được Tòa cho nhận tiền bồi thường 5 triệu USD ngay sau quá trình kháng cáo kết thúc. Số phận 100 triệu đô chắc rồi cũng tương tự.
Dù đã bị Tòa phúc thẩm bác bỏ, phía ông Trump hiện đang sử dụng phán quyết mở rộng quyền miễn trừ mang tính lịch sử của Tòa án Tối cao (vừa ban hành gần đây cho các vụ án khác) làm cơ sở để tiếp tục gửi đơn kháng cáo lên Tối cao Pháp viện, hy vọng cơ quan quyền lực cao nhất này sẽ đảo ngược quyết định của Tòa phúc thẩm.
Các chuyên gia pháp lý và chính trị cho rằng, trên thực tế khả năng ông Donald Trump đảo ngược được phán quyết 83,3 triệu USD tại Tối cao Pháp viện là cực kỳ thấp vì những lý do kỹ thuật và tố tụng cốt lõi sau:
- Tòa phúc thẩm liên bang Ban số 2 (2nd Circuit) bác bỏ quyền miễn trừ không phải vì họ phủ nhận quyền này của tổng thống, mà vì các luật sư của ông Trump đã bỏ qua việc kích hoạt nó quá lâu.
- Trong hệ thống pháp luật Mỹ, nếu một bên không đưa ra lập luận pháp lý ngay từ đầu vụ kiện, quyền đó được coi là "bị từ bỏ" (waived). Tối cao Pháp viện rất hiếm khi đảo ngược phán quyết của tòa cấp dưới chỉ để cứu vãn một lỗi sơ đẳng về mặt thủ tục của đội ngũ luật sư.
- Tiền lệ từ vụ kiện 5 triệu USD vừa diễn ra.
- Tòa phúc thẩm lưu ý rằng ông Trump đã liên tục lặp lại các phát ngôn xúc phạm bà Carroll trong suốt 5 năm, ngay cả khi phiên tòa đang diễn ra.
Khoản tiền phạt khổng lồ 83,3 triệu USD (trong đó có 65 triệu USD là tiền phạt răn đe - punitive damages) được bồi thẩm đoàn đưa ra dựa trên kết luận ông Trump hành động với "sự ác ý thực tế" (actual malice). Khi các chứng cứ thực tế quá rõ ràng, các tòa án phúc thẩm hoặc tối cao thường tôn trọng quyền định đoạt của bồi thẩm đoàn.
Về mặt pháp lý: Con đường của ông Trump gần như đã đi vào ngõ cụt. Việc kháng cáo lên Tối cao Pháp viện đối với vụ 83,3 triệu USD được coi là một nỗ lực "còn nước còn tát" và nhằm trì hoãn thời gian thi hành án hơn là hy vọng vào một chiến thắng pháp lý thực chất.
Tóm lại, góc nhìn của các chuyên gia là chính xác: Rất khó để có một phép màu pháp lý nào giúp ông Trump lật ngược thế cờ trong vụ kiện này.
Sự xung đột giữa "Quyền lực hành pháp" và "Trách nhiệm cá nhân": Vụ án này định hình lại ranh giới của câu hỏi: “Một tổng thống có được bảo vệ bởi chiếc áo giáp miễn trừ khi họ thực hiện các phát ngôn mang tính cá nhân/xúc phạm công dân hay không?”
Sức mạnh của Bồi thẩm đoàn (Jury System): Đây là minh chứng rõ nhất cho thấy trong hệ thống luật pháp Mỹ, quyền lực của những công dân bình thường (bồi thẩm đoàn) lớn đến mức nào. Chính họ – chứ không phải các thẩm phán – là người quyết định con số bồi thường khổng lồ 83,3 triệu USD dựa trên mức độ nghiêm trọng của hành vi.
Thực tế cho thấy các khoản phạt tiền khổng lồ và thất bại pháp lý này không hề làm thay đổi hành vi hay cách phát ngôn của ông Trump. Thay vì rút kinh nghiệm, ông Trump vẫn giữ nguyên thái độ cứng rắn và tuyên bố toàn bộ vụ việc là một âm mưu chính trị!
Đội ngũ pháp lý của ông Trump tận dụng tối đa các quyền kháng cáo để kéo dài thời gian, đồng thời biến phòng xử án thành "vũ đài chính trị" để gây quỹ và thu hút truyền thông
Ngay sau phán quyết của Tối cao Pháp viện, ông Trump đã đăng lên mạng xã hội Truth Social, gọi đây là một "Vụ kiện giả mạo" (Fake Case) và cáo buộc hệ thống tư pháp đang bị "vũ khí hóa" (Lawfare) để chống lại ông.
Ông liên tục khẳng định mình trị bất công, thay vì lùi bước, phía ông Trump còn thúc đẩy Bộ Tư pháp mở một cuộc điều tra hình sự nhắm vào bà Carroll để làm rõ nghi vấn liệu bà có khai man trước tòa trong các phiên xử dân sự hay không.
Nhận xét
Đăng nhận xét