4617 - Cựu chiến binh rởm và những trận đánh chỉ diễn ra trên... bàn phím

Giang Công Thế (Hiệu Minh Blog)



Có một quy luật kỳ lạ của thời đại internet: càng xa chiến trường, người ta càng dễ gặp... anh hùng.
Ngày xưa, để trở thành cựu chiến binh, người ta phải trải qua quân ngũ, hành quân, huấn luyện, thậm chí đối mặt với bom đạn. Ngày nay, có vẻ chỉ cần một tài khoản Facebook, một chiếc mũ ngụy trang mua trên mạng, chiếc khăn rằn, đôi dép cao su, vài bức ảnh chụp trước tượng đài và khả năng kể chuyện với trí nhớ linh hoạt hơn lịch sử.
Thế là một "cựu chiến binh" ra đời. Chuyện này xảy ra khắp thế giới.
Đó là giống người rất đặc biệt. Họ từng có mặt ở mọi chiến trường nhưng không có tên trong bất kỳ danh sách nào. Họ quen biết mọi vị tướng nhưng chẳng vị tướng nào nhớ nổi họ. Họ kể về những trận đánh ly kỳ đến mức nếu gom tất cả chiến công ấy lại thì có lẽ một mình họ đã giải phóng nửa thế giới.
Nếu Hemingway từng viết rằng chiến tranh là nơi con người nhìn thấy sự thật trần trụi nhất của đời mình, thì cựu chiến binh rởm chứng minh điều ngược lại: chiến tranh cũng có thể trở thành sân khấu cho trí tưởng tượng.
Điều đáng buồn không phải là vài câu chuyện phóng đại. Con người vốn thích kể thêm một chút để câu chuyện hấp dẫn hơn. Điều đáng buồn là khi những huy chương tưởng tượng lại được dùng để đổi lấy sự kính trọng thật.
Họ xuất hiện trong các buổi tọa đàm như những nhân chứng lịch sử. Họ bình luận mọi cuộc chiến đang diễn ra trên thế giới bằng giọng điệu của người từng chỉ huy cả NATO lẫn...quân Mông Cổ. Bất cứ ai phản biện đều bị kết luận là "chưa ngửi thấy mùi thuốc súng".
Trong khi đó, những người thực sự từng đi qua chiến tranh thường nói ít hơn nhiều. Cùng khóa với lão Cua có vài bạn như vậy. Họ thực sự đánh nhau nhưng đời thường họ không nói gì nhiều, dường như họ muốn quên.
Có lẽ vì họ biết tiếng súng ngoài đời không giống tiếng gõ bàn phím.
Những cựu chiến binh thật thường nhớ tên đồng đội đã nằm lại hơn là nhớ số lượt thích trên mạng xã hội. Họ ít khi biến ký ức thành sân khấu. Bởi ký ức chiến tranh không phải bộ sưu tập để khoe, mà là một chiếc ba lô quá nặng, nhiều người mang cả đời vẫn chưa đặt xuống được.
Chính vì thế, điều trớ trêu nhất là người từng đối mặt với cái chết thường rất khiêm tốn, còn người chỉ đối mặt với Wi-Fi yếu lại nói như thể vừa từ chiến hào bước ra.
Có người đeo huân chương nhiều đến mức nếu tất cả đều là thật thì chắc bộ Quốc phòng phải mở thêm một kho lưu trữ riêng. Có người thay đổi đơn vị công tác nhanh hơn thay áo. Hôm qua còn là lính đặc công, hôm nay thành trinh sát, ngày mai lại từng phục vụ ở lực lượng bí mật mà "hồ sơ đã bị tiêu hủy".
Đó là một loại phép màu mà ngay cả tiểu thuyết gia cũng phải ghen tị.
Nhưng tác hại của cựu chiến binh rởm không nằm ở những câu chuyện cười. Nó nằm ở chỗ họ lấy lòng tin làm quân trang.
Mỗi lần một người giả mạo bị lật tẩy, xã hội lại nghi ngờ thêm một người thật. Mỗi lần một tấm huân chương giả được khoe ra, một tấm huân chương thật lại mất đi một phần giá trị trong mắt người chưa từng biết chiến tranh.
Sự giả dối luôn có một thói quen xấu: nó không chỉ làm bẩn chính mình mà còn bắn bùn lên cả những điều đáng kính.
Oscar Wilde từng nói rằng trên đời chỉ có một điều tệ hơn việc bị người ta nói đến, đó là không được người ta nói đến. Có lẽ một số cựu chiến binh rởm đã hiểu câu ấy theo cách quá sáng tạo. Họ chấp nhận đánh đổi sự trung thực để đổi lấy vài phút được tung hô.
Nhưng lịch sử vốn có trí nhớ tốt hơn mạng xã hội.
Lượt thích có thể mua. Huy hiệu có thể đặt làm. Bộ quân phục có thể thuê. Chỉ có ký ức thật là không thể in thêm.
Điều đáng kính của một người lính chưa bao giờ nằm ở số lượng huy chương đeo trên ngực, mà ở những điều họ không bao giờ cần phải kể.
Có một nghịch lý rất đẹp: người anh hùng thật thường không tự giới thiệu mình là anh hùng. Họ để đồng đội, lịch sử và sự im lặng làm điều đó.
Còn người phải liên tục nhắc rằng mình từng vĩ đại, nhiều khi chỉ đang cố che giấu một khoảng trống rất lớn.
Xã hội nào cũng cần tôn trọng những người đã cống hiến cho đất nước. Nhưng cũng vì sự tôn trọng ấy mà càng phải tỉnh táo trước những chiếc quân hàm được may bằng trí tưởng tượng và những chiến công chỉ tồn tại trong phần bình luận.
Bởi nếu sự hy sinh có thể bị làm giả dễ dàng, thì điều bị đánh cắp không chỉ là danh dự của người lính, mà còn là ký ức của cả một dân tộc.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

4277 - Ông Nguyễn Tất Trung qua đời

2945 - Chi tiết 'Chiến dịch Mạng nhện' của Ukraine nhằm vào máy bay ném bom của Nga

1360 - Điều gì giúp LDP thống trị nền chính trị Nhật Bản?