4427 - Hồ Chí Minh: Giữa huyền thoại “tìm đường cứu nước” và những câu hỏi lịch sử

Trương Nhân Tuấn


Hôm trước tôi có viết bài nói về chuyện “thắng làm vua, thua làm giặc”. Phe thắng cuộc là phe áp đặt được luật chơi và lịch sử là lịch sử của phe chiến thắng. Chuyện ông Hồ xuống bến Nhà Rồng được chánh sử viết là “Bác Hồ xuống bến Nhà Rồng tìm đường cứu nước“.

Tháng 6 năm 1911 ông Hồ xin được một chân làm bồi trên tàu viễn dương tên là Amiral Latouche-Tréville của hãng Chargeurs Réunis. Ông Hồ nhờ vậy mới có dịp qua Pháp.

Đến Marseille, tháng 11 năm 1911, tức chỉ ba tháng sau khi rời Việt Nam, ông Hồ viết hai lá thư xin vào học trường Thuộc địa. Một lá gởi Tổng thống Pháp và một lá gởi Bộ Trưởng bộ Thuộc địa Pháp, mục đích “xin vào học trường Thuộc địa”. Để làm gì? Nội dung được ghi trong lá thơ: Xin “đặc ân được nhận vào học nội trú Trường Thuộc Địa”, để trở thành người “hữu ích cho nước Pháp”.

Sau năm 1975, những người Việt bỏ nước ra đi thì bị ông Phạm Văn Đồng phê họ là “thành phần đĩ điếm, cặn bã xã hội“. Khi số người này được tị nạn ở Mỹ thì cũng ông Đồng đã phê rằng, mục đích của họ là qua Mỹ để “ăn bơ thừa sữa cặn của đế quốc Mỹ“.

Đến thập niên 1990, thời kỳ “mở cửa”, thành phần “đĩ điếm, cặn bã xã hội” trước kia được cãi thành “khúc ruột ngàn dặm” (sic!).

Vậy thì chuyện ông Hồ xin vào học trường Thuộc địa của Pháp thì phải gọi là gì? Là “tìm đường cứu nước” hay là “xin làm tay sai cho thực dân Pháp”?

Đúng là “lưỡi không xương”.

Theo tôi, chuyện ông Hồ xin làm bồi cho Tây, xin vào học trường Thuộc địa… có khác gì hoàn cảnh của những người Việt lưu vong hiện nay đâu! Tất cả đều là “mưu sinh”. Tranh thủ để có một suất “xuất khẩu lao động” hiện nay, hay là làm nghề nail, làm phụ bếp, là thợ máy, thợ điện… tất cả đều là mưu sinh.

Không có gì là xấu khi con người phải sống, vì đó là bản năng sinh tồn. Điều “xấu” là khi ta không dám nhìn sự thật. Tệ hại hơn nữa là khi ta đã biết chuyện đó là chuyện láo mà vẫn tiếp tục binh vực cái láo đó.

Câu hỏi khác: Ông Hồ có “yêu nước” hay không? Theo tôi là, tùy thuộc vào ý nghĩa của chuyện “yêu nước là gì”?

Theo tôi thì ông Hồ không thật sự yêu nước. Nếu yêu nước thì với danh nghĩa Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, ông Hồ không thể cho phép ông Đồng ký công hàm 14-9-1958, nội dung “nhìn nhận chủ quyền của Trung Quốc tại Hoàng Sa và Trường Sa”.

Ngoài ra còn có chuyện “tặng đất Tây nguyên cho Do Thái”. Chuyện này chắc ít người biết.

Năm 1946, nhân dịp ông Hồ qua Pháp để ký nhận VNDCCH là một “tiểu bang tự do” trong Liên hiệp Pháp, ông Hồ đã gặp gỡ ông Ben Gurion, Chủ tịch “Phong trào lập quốc Do Thái”. Ban đầu ông Hồ đề nghị “cho phép Ben Gurion thành lập chính phủ Do Thái lưu vong” ở miền Bắc. Thấy Ben Gurion không mặn mà, ông Hồ đề nghị tiếp rằng VNDCCH “sẵn sàng nhận mọi người tỵ nạn Do Thái, và cho họ quê hương tại vùng Cao Nguyên miền Trung của Việt Nam” (Nguyên văn: A Jewish home in the Highlands of Central Vietnam).

Thật là may mắn cho dân Việt Nam! Giả sử ông Ben Gurion chấp thuận đề nghị này thì Việt Nam đã mất lãnh thổ Tây nguyên (gồm Darlac, Pleiku, Kontum và có thể bao gồm Dalat).

Ông Hồ cũng là người đã từng nói “đốt cháy Trường Sơn, tát cạn Biển Đông” để “đánh Mỹ”. Vấn đề, “ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc”! Chính ông Hồ cũng đã từng nói “Liên Xô là tổ quốc thứ hai” của người Việt Nam.

Ông Hồ cũng là người chủ trương “Cải cách ruộng đất” ở miền Bắc.

Trách nhiệm của người đứng đầu nước là “bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ” và “đem lại cơm no áo ấm cho toàn dân”. Ông Hồ đã làm được gì ở hai tiêu chí này?

Đừng nói là chuyện “thống nhứt đất nước”. Nếu không có Lê Duẩn “tiếm quyền”, cho ông Hồ “ngồi chơi xơi nước” thì chuyện “thống nhứt đất nước” là chuyện “nằm mơ”.

https://baotiengdan.com/2026/07/02/ho-chi-minh-giua-huyen-thoai-tim-duong-cuu-nuoc-va-nhung-cau-hoi-lich-su/

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

4277 - Ông Nguyễn Tất Trung qua đời

1360 - Điều gì giúp LDP thống trị nền chính trị Nhật Bản?

2945 - Chi tiết 'Chiến dịch Mạng nhện' của Ukraine nhằm vào máy bay ném bom của Nga