1676 - Vợ Thầy Hương (16)
Lê Xuyên
Thầy Năm tất tả chạy đến phòng bịnh của ông Sáu và hớn hở đưa ra một phong thơ đã xé ra rồi:
Ông Sáu bò rột dậy run run đưa tay đỡ lấy bao thơ, móc tờ giấy ở trong ra nhưng rồi ông ta lại trao trả cho thầy Năm:
- Đâu thầy làm ơn đọc cho tui nghe coi nó nói cái gì. Mắt mũi tui lem nhem như vầy nên ngó vô thấy như đám rừng.
Thầy Năm cầm lấy lá thơ, vui vẻ đọc một hơi cho ông Sáu nghe. Đại khái, con Hạnh cho biết nó đã tìm ra anh nó và hỏi thăm coi ‘‘ba Sáu đã được mạnh chưa’’ cùng ‘‘gởi lời cám ơn thầy Năm ăn ở thiệt tốt’’.
Nghe xong, ông Sáu cảm động hỏi lại thầy Năm một câu quá thừa:
- Vậy ra con nhỏ nó qua tới bển bình yên rồi hả thầy? Cha làm mấy bữa nay tui lo quá cỡ.
Thầy Năm cười đáp, giọng pha đôi chút khoe khoan:
- Đó tôi nói không sai, bác giao nó cho tôi là êm hết. Con nhỏ coi vậy mà khôn ngoan và biết điều quá, nó qua tới bển là lo gởi thơ qua liền !
- Dạ bề gì nó cũng là con nhà khá giả được dạy dỗ và cho đi ăn học đàng hoàng. Bởi vậy, trước đây tuy tui chứa nó, mến nó nhưng tui nghĩ hoài là mình không thể nào đủ sức nuôi cho nó nên vóc nên người được!
Sợ ông Sáu kể lể lôi thôi nữa, thầy Năm vội trao trả lại bức thơ cho ông ta:
- Thôi bác cất đi rồi trả lời cho nó liền chớ hông thôi nó mong tin tức của bác tội nghiệp ! Để tôi đi lấy giấy viết sẵn cho bác.
Ông Sáu lắc đầu cản lại:
- Khoan đã thầy Năm, tui tính không nên trả lời cho nó làm chi.
Thầy Năm trợn mắt:
- Coi sao lạ vậy? Nó đợi tin bác mòn hơi mút con mắt ở bển á !
Ông Sáu cúi đầu thở dài:
- Tui cũng biết như vậy chớ chẳng phải không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại tui thấy mình nín thinh luôn hổng chừng còn có ích lợi cho nó hơn. Như vậy con Hạnh nó tưởng đâu tui chết rồi và nó hết ham muốn qua bên nầy nữa để rồi bắt buộc phải dìa ở chung với má nó. Dầu sao, thím Hương cũng đủ sức nuôi cho nó đi ăn học hơn là tui đó thầy Năm à!
Thầy Năm có vẻ nghĩ ngợi:
- Bác nghĩ như vậy cũng có chỗ phải. Nhưng cái điệu này, tôi cũng nín thinh luôn như bác, chớ chẳng lẽ tôi viết thơ qua trả lời cho con Hạnh mà không đá động gì đến bác một hàng một chữ nào hết thì.. kỳ lắm. Cha, chắc con nhỏ ở bển nó trách tôi hung lắm đa!
Ông Sáu chắc lưỡi:
- Thiệt cái gì tui cũng làm phiền thầy Năm hết.
Thầy Năm nói lấn át đi:
- Ối thôi dẹp cái chuyện đó qua một bên, phải chi con Hạnh nó không đi đâu hết, sau khi bác mạnh rồi tôi dám xin bác cho nó ở luôn với tôi lắm. Tôi thấy con nhỏ dể thương quá.
Đến đây, thầy có vẻ trầm ngâm rồi rầu rầu nói tiếp:
- Chắc bác Sáu biết rồi là tôi cũng đã có một đời vợ rồi, nhưng sau đó con vợ tôi không biết nó chê bai tôi điều gì hay là say mê một người đàn ông nào khác mà nó cuốn gói dông mất không nói một lời một tiếng.
Ông Sáu tò mò hỏi vô:
- Sao thầy hổng cự nự bên đàng gái coi sao họ để kỳ vậy?
Thầy Năm nhún vai:
- Thôi bác ơi, tôi nghĩ đến cái nước đó dầu mình có làm tầy quầy ra thì thêm buồn, thêm xấu chớ ích lợi gì. Với lại bên nhà cha mẹ vợ tôi họ cũng chưng hửng như tôi chớ bộ họ а tòng xúi biểu con gái làm bậy hay sao mà mình trách người ta được!
- Thiệt thầy dễ đãi quá!
Thầy Năm hăng hái nói tiếp :
- Bởi vậy bây giờ tôi như chán ngán sự đời! Thôi con đàn bà nó dang mình ra thì mình sống cu ky cho khỏe vậy! Có điều bây giờ tôi thấy đứa nào mồ côi không cha không mẹ, hay là bị gia đình hất hủi tôi thương lắm. Bác Sáu nghĩ coi: nếu trước đây tôi ăn ở với con vợ tôi có một vài đứa con, rủi tôi chết đi bất tử rồi lại gặp thứ đàn bà trời ơi đất hỡi đó, thì thử hỏi mấy đứa nhỏ ra sao ?
- Thầy nói quá lố như vậy chớ đâu có đến nỗi tệ như vậy, dầu hèn cũng thể...
Thầy Năm không để ý đến lời ông Sáu nên cứ nói lướt tới:
- Nếu ông trời ổng khiến cho tôi lâm vào cảnh đó thì mấy đứa nhỏ kia có phải sống cù bơ cù bất hay không. Và tụi nó cũng sẽ như con Hạnh và con gì cũng con nuôi của bác mà đi mất đó?
Ông Sáu thở ra, đáp nho nhỏ:
- Con Lụa.
- Ờ con Lụa. Có phải tụi nó sẽ bị nguy nan khốn đốn hay không? Rồi sau này tụi nó lớn lên thì chỉ có nước đi móc túi, đi ăn cắp ăn trộm, đi làm điếm, cả ngàn đứa mới có một vài đứa được ông trời ngó ngoái lại nên gặp được người tốt bụng cứu vớt nuôi nấng như bác đã đùm bọc con Hạnh và con Lụa, chớ bộ đứa nào đứa nấy cũng may mắn như vậy hết sao? Đọ, tôi thường nghĩ điều ấy nên tôi thấy con Hạnh là tôi để ý liền.
Ông Sáu não lòng thở dài:
- Thầy nhắc tới làm cho tui thêm lo thêm rầu. Con Hạnh đi rồi mơi chiều tui ra khỏi nhà thương nay dìa quanh đi quẩn lại có một mình! Thiệt có hai đứa nó thì lo, mà hổng có hai đứa nó thì xốn xang trong bụng quá, nhứt là một khi con Hạnh đã yên phận còn con Lụa hổng biết nó ra sao.
Thầy Năm sốt sắng nói:
- Chuyện nầy tôi tính để hôm nào bác mạnh khỏe hẳn hòi, khi sắp ra nhà thương tôi mới bàn với bác, nhưng thôi sẵn dịp nầy tôi nói luôn!.
- Cha, chuyện gì sao tui coi bộ thầy đắn đo quá vậy? Tui đội ơn thầy quá nhiều, vậy có điều gì thầy cứ nói đại hổng sao đâu mà!
- Chắc bác dư rõ tánh của tôi hay thiệt tình lắm. Tự hổm nay được biết hoàn cảnh của bác như tôi vậy lấy làm ái ngại, bởi vậy một khi bác đi về rồi bác có cần chút đỉnh tiền nong bác cứ hỏi tôi. Đây là chỗ anh em mình giúp đỡ nhau.
Ông Sáu lắc đầu lia lịa:
- Ý thôi thầy Năm...
- Bác để tôi nói hết cái đã: mặt khác, nếu sau nầy bác có tính buôn bán làm ăn cái gì mà cần chút đỉnh vốn thì bác cứ hỏi tôi. Nhiều thì hổng có chớ đôi ba ngàn trở lại thì lúc nào tôi cũng sẵn sàng.
Ông Sáu lại lắc đầu:
- Thầy giúp tui quá đổi rồi tui đâu dám thọ lãnh thêm nữa.
Thầy Năm gạt ngang:
- Chưa hết đâu, tôi còn tính cách dò la tìm kiếm con Lụa cho bác nữa.
Ông Sáu ngồi thẳng người lên, hấp tấp nói:
- Dạ cái đó thì khỏi nói tui cũng chịu liền. Mà thầy mắc đi làm việc nhà nước như vầy thì làm sao có rảnh.
Thầy Năm vui vẻ đáp:
- Tôi có cách nầy đem bàn với bác coi được hông : tôi tính gởi thơ lên nhà báo ‘‘Điển-Tín’’ nhờ họ đăng dùm tin kiếm con nhỏ để coi bà con cô bác ở khắp nơi có ai thấy nó không.
- Dạ đăng nhưt trình như vậy hổng biết có tốn tiền hông thầy?
- Tốn chút đỉnh mà ăn thua gì ! Tôi còn tính treo một số tiền thưởng, tiền sở phí xe cộ thì đúng hơn cho người nào đưa con nhỏ về hoặc chỉ điểm mình tìm ra con nhỏ.
- Thầy nhắm đặt tiền thưởng đó bao nhiêu vậy?
- Đáng lẽ thì phải kha khá người ta mới chú ý nhưng mình chỉ đứa ra một số ‘‘phải quấy ’’ độ tám chín trăm một ngàn đồng...
Ông Sáu le lưỡi lắc đầu:
- Sao nhiều dữ vậy thầy? Tui tưởng mình phải quấy người ta chừng đôi ba trăm tiền xe pháo là được. Thầy đặt tiền thưởng in ít thì sau này tui mới đủ sức huờn lại.
Đến lượt thầy Năm cự nự ông ta:
- Bác sao kỳ quá ! Việc này xin bác để tôi lo hết ráo trọi, chớ bộ tôi bắt bác phải trả tiền lại cho tôi hay sao mà bác phải thắc mắc nhiều hay ít.
Ông Sáu có vẻ thiểu não:
- Thầy Năm, thầy đừng cằn nhằn tui tội nghiệp. Tui biết cái bụng thầy muốn lo lắng cho tui, nhưng nếu sau nầy tui hổng có huờn cho thầy đồng xu cắt bạc nào hết đi nữa thì lại càng xốn xang vì số tiền kia. Khi không thầy phải chịu tốn hao như vậy.
- Sao bác lại nghĩ lạ lùng vậy? Bộ số tiền ấy quá mắc hơn con nhỏ hay sao?
Ông Sáu thở dài chịu thua :
- Thầy hỏi như vậy thiệt tui hết đường trả lời! Nhưng thầy liệu coi mình đăng nhựt trình như vậy rồi có kiếm ra con Lụa hông thầy?
Thầy Năm cườ đáp:
- Thì bây giờ chẳng lẽ mình khoanh tay ngồi chịu trận, bởi vậy tôi mới nghĩ ra cách cầu âu đó. Nói là nói vậy chớ khi có báo đăng rồi thì có cả trăm cả ngàn người ở khắp lục tỉnh đọc biết và chú ý tới, như thế đó có phải hơn là chỉ có vỏn vẹn tôi với bác ngồi một chỗ dò kiếm con nhỏ hay sao?
- Mà thầy Năm à, mình đăng nhựt trình cách nào cho thiên hạ họ biết mặt mày vóc vạc con Lụa được hả thầy?
Thầy Năm chắc lưỡi vỗ trán:
- Thiếu chút nữa tôi quên hỏi bác điều đó ! Bác còn giữ tấm hình nào của con Lụa không bác?
Ông Sáu thở dài
- Dạ cái vụ đó thì không ngơ rồi ! Thầy nghĩ coi nó còn con nít mà lại ở nhà quê nhà vườn, quần áo còn hổng có mà bận cho lành lặn thì làm sao ông già nó dám tính tới chuyện dẫn nó ra chợ chụp hình chụp hiếc để đem dìa lộng kiến treo chơi! Ở trong tui, chỉ có nhà nào dư ăn dư để thì mấy ông già bà cả người ta mới tính tới chuyện chụp hình để sau này có hình cho con cháu nó thờ vậy thôi.
Thầy Năm mỉm cười hỏi thêm:
- Vậy chớ bác có nhớ mặt mày hình dáng của con Lụa có cái gì đặc biệt mà người ngoài họ dễ nhận được, chẳng hạn như nó có mụt ruồi, có thẹo, có tật hay có điểm gì mà mình cho là không giống ai hết?
Ông Sáu ấp úng đáp:
- Cha thầy hỏi bất tử quá nên tui cũng hổng biết đường đâu trả lời. Thầy để thủng thẳng tui nghĩ lại coi... chớ từ hồi trước, tuy là nuôi nấng nó trong nhà nhưng mình dè đâu có ngày phải ‘‘tả’’ hình dáng nó để đăng nhựt trình như vầy mà để ý để tứ !
Thầy Năm cười xòa:
- Thôi bác ráng nhớ kỹ lại đi rồi cho tôi biết gấp đó nghen. Mình gởi đăng báo sớm được ngày nào tốt ngày nấy và tôi tính cho đăng luôn ba bốn ngày liền để cho bà con cô bác xa gần họ có dịp đọc thấy lời rao của mình.
Ông Sáu ngồi thừ mặt ra như không chú ý đến lời của thầy Năm, bổng ông ta vỗ tay xuống đùi rồi hấp tấp kêu lên:
- Thầy Năm ơi, tui nhớ ra rồi!
- Nhớ sao đó bác?
- Tui nhớ con Lụa có một mụt ruồi nhỏ ở gần… ở gần chót môi, chỗ gần dưới càm đây nè (vừa nói ông ta vừa đưa ngón tay chỉ nơi mặt mình).
Thầy Năm gật gù:
- Ờ như vậy cũng là một điềm đặc biệt rồi. Bác ráng nhớ kỹ nữa coi còn cái gì là lạ khác không?
Ông Sáu lắc đầu cười:
- Dạ... chắc hết rồi thầy Năm! Hay là ngoài ra con Lụa còn có đồng tiền nơi gò má, mà khi nào nó cười mình mới thấy, với lại hồi còn ở đây khi thì nó buông tóc xỏa, khi thì nó bới đầu tóc ‘‘trứng cu’’. Tui lại nghe nó nói sẽ mua kẹp, kẹp tóc bắt chước theo con Hạnh.
- Ý cha, cái điệu đó ai biết đường đâu mà nhận !Thôi để tôi đăng lên báo đại khái như vầy: bà con cô bác ai thấy một đứa gái trạc độ mười tuổi tên Lụa, có nốt ruồi gần nơi khóe miệng, má lúm đồng tiền, xin vui lòng cho tin hoặc dẫn đến… v.v… sẽ xin hậu tạ một ngàn đồng. Tôi để chỗ ở của tôi cho họ dễ gởi thơ hoặc tìm tới bác nghĩ như vậy có được hông?
Ông Sáu gật dầu lia lịa:
- Dạ như vậy được quá cỡ rồi ! Thôi trăm sự tôi nhờ thầy hết. May ra nhờ phước đức của thầy, con Lụa dìa đây được tui đội ơn thầy hổng biết đâu mà kể.
Thầy Năm gạt ngang :
- Bác mà nói cái mửng đó nữa tôi giận lắm nghen ! (rồi thầy nói lảng ra). Theo tôi vài ba bữa nữa bác có thể ra về được rồi, chừng ấy tôi sẽ kiếm sẵn ba mớ thuốc bổ, để bác phục sức lại cho mau.
Ông Sáu cảm động, giọng run run:
- Thiệt chuyến này tui tưởng xui xẻo cùng mình té ra lại hóa ra hên, nếu tui không gặp được thầy thì giờ nầy có lẽ tui ra nằm ngoài kia rồi! Ông ta vừa nói vừa hất hàm chỉ về phía nghĩa địa công ở gần bên cạnh nhà thương.
Chính lời đăng tìm con Lụa trên mặt báo ‘‘Điển Tín’’đã được anh kép Hai trong gánh hát bội đọc thấy và anh ta đã nhận diện được ngay con nhỏ.
Kép Hai liền bàn tính cùng vợ để đưa con Lụa sang Cần Thơ lãnh thưởng, luôn tiện hai vợ chồng anh ta cũng dông luôn để trốn số nợ của bà bầu và kiếm gánh khác nhập vô rồi tới đâu thì tới !
Bởi vậy khi đoàn hát đi gần tới Vĩnh Long, nơi con Lụa định xuống ghe, hai vợ chồng kép Hai liền theo о bế sát con nhỏ, nhứt là khi họ đã nghe bà Bầu quyết làm khó dễ con nầy chớ chưa chịu thả cho nó đi như lời nó yêu cầu.
Liền ngay hôm sau ngày con Lụa và Ba Còm bị bà Bầu cự nự một trận nên thân, kép Hai bảo vợ đi gọi con Lụa ra chổ vắng nói, nhân dịp chiếc ghe ghé lại một xóm nọ để đong gạo và mua thức ăn.
Tự hổm nay thấy vợ chồng kép Hai để ý săn sóc tới mình, khi thì hỏi thăm hỏi nom, khi thì đãi cho ăn một vài chén bánh lọt hay tàu hủ nên con Lụa vui vẻ đi theo liền. Vợ kép Hai dắt con Lụa đến một chỗ khuất sau đám chuối rồi bức lá chuối lót dưới đất lôi nó ngồi xuống.
Con Lụa lấy làm lạ hỏi liền:
- Cái gì mà thím dẫn tôi vô kẹt như là chơi trốn kiếm vậy?
Vợ kép Hai ngó dáo dác về phía ghe chài lớn đậu nơi mé sông:
- Qua có việc nầy cần nói với em nên phải dắt em ra đây.
- Bộ nói dưới ghe hổng được hay sao?
Vợ kép hai trợn mắt:
- Ý sao được! Qua muốn bàn với em về chuyện em muốn xuống ghe để đi đó! Nói dưới ghe để cho bà bầu bả ăn thịt hả? Qua lo đây là lo cho em vì qua thấy em còn nhỏ lại một mình nên qua thương, chớ phần qua thì ăn thua gì! Chắc em thấy qua đâu có ngán con mẹ già đó!
Con Lụa gật đầu, nhìn vợ kép Hai với cặp mắt khâm phục:
- Ừa, cái đó tui thấy hoài, thím bảnh lắm đa ! Còn cái việc của tui làm sao đó thím? Bộ cái gì khó nữa hả?
Vợ kép Hai làm mặt nghiêm
- Mà qua bàn với em chuyện nầy, rồi em hổng được học lại cho người thứ hai nào biết nữa nghen !
Con Lụa hăng hái nhận liền:
- Tui học với ai cho Bà bắn tui lọt tròng té nổ đi ! Mà giả tỷ như tui nói lại cho chú Ba Còm biết có được hông thím? Chú cũng thương tui lắm.
- Trời ơi, nếu vậy thì qua còn căn dặn em làm chi ! Thằng Ba Còm có thương em là thương em qua cái lỗ miệng của nó, em cho nó hay rủi nó thèo lẻo đi học lại với con mẹ bầu thì làm sao? Mà em nói cho nó biết thì có ích lợi gì chớ?
Con Lụa đáp xụi lơ:
- Ờ nếu thím căn dặn gắt như vậy thì thôi.
Vợ kép Hai nắm lấy tay nó:
- Đây nè, qua tính nói với em về cái việc em tính xuống Vĩnh Long. Đáng lẽ ra con mẹ bầu hổng được làm ngang giữ riết em như vậy, nhưng hoàn cảnh của em lỡ kẹt, em không có bà con thân thích gì để ra nói chuyện với con mẻ, bây giờ con mẻ có thể làm trận làm thượng mà ai cũng hổng làm gì con mẻ được. Mà nếu mình đi thưa lính thì em sẽ bị họ hạch hỏi lôi thôi, qua chắc em cũng hổng muốn như vậy phải hông?
Con Lụa ngồi nhích lại thêm một chút nữa:
- Ừa, thím nói đúng đa.
Vợ kép Hai tươi cười:
- Qua bề gì cũng lớn, cũng rành việc đời hơn em, bởi thấy bà bầu bả làm khó dễ em cái chuyện hổng đáng, hai vợ chồng qua nóng mũi quá, bây giờ chẳng lẽ mình đi cự lộn lại bả hả em?
- Ý thím thương tui để bụng chớ đừng có xía vô, bà bầu bả mần thịt luôn. Thím hổng thấy bả hăm siết lương chú Ba Còm đó sao?
Vợ kép Hai cười mũi:
- Xí, qua đã nói qua đâu có ngán thứ con mẻ, nhưng qua nghĩ đến em nhiều hơn. Thời may có lẽ số phần của em còn hên, mới đây anh Hai ảnh đọc nhựt trình thấy có người nào bên Cần Thơ họ đăng lời rao tìm em đó.
Con Lụa nhíu mày:
- Ủa, ai vậy cà?. À, thôi phải rồi chắc ba Sáu của tui chớ gì!
Vợ kép Hai cũng đáp bừa:
- Ờ chắc ông đó chớ ai. Có điều đáng chú ý hơn hết là trong lời rao đó, người ta có hứa thưởng một ngàn đồng nếu ai đem em dìa tới bển. À nghe nói em đi lạc cũng đã lâu ớn rồi phải hông?
- Phải. Mà sao ba Sáu thưởng chi nhiều quá vậy? Thôi để tui lén bà bầu trốn dông dìa bển cho ổng đỡ tốn tiền, chắc ổng nóng lòng nên đi mượn nợ đâu đó.
Vợ kép Hai chắc lưỡi chận ngang:
- Ý hổng được đâu! Em bỏ trốn đi như vậy là gây họa cho em và nhiều người nữa đa! Trước hết, thế nào bà bầu bả cũng la hoảng lên và đi thưa là em ăn cắp đồ đạc, tiền nong của bả dông đi. Kế đó vợ chồng qua với thằng Ba Còm nè, đều sẽ bị kết tội là đồng lõa hay xúi dục em nầy nọ, qua nói vậy em nghe có phải hông?
Con Lụa mặt mày buồn hiu
- Ờ phải há ! Vậy bây giờ theo thím thì thím tính sao?
Vợ kép Hai niềm nở đáp:
- Qua có cách nên qua mới kêu em ra đây. Với em qua biết là người thiệt thà nên qua cũng hổng giấu diếm làm gì: số là qua với anh Hai có tính bỏ gánh hát mạt rệp nầy để đi chỗ khác khá hơn.
- Bộ hai vợ chồng bỏ đi, bà bầu bả chịu sao?
- Vậy chớ hổng chịu rồi bả làm gì tụi nầy? Tới chừng bả hay thì qua với anh Hai cũng đi mất đất rồi.
Con Lụa tò mò hỏi liền:
- Vậy chớ hai vợ chồng chú thím tính đi đâu?
Vợ kép Hai ngó canh chừng một vòng chung quanh chỗ hai người ngồi, thấp giọng đáp:
- Qua nói thiệt với em hai vợ chồng qua sang bên Cần Thơ trước rồi mới tính chuyện nhập vô gánh khác sau. Bởi vậy sẵn dịp đó, qua liền nghĩ tới em và tính rủ em đi qua bển luôn. Tiền xe cộ gì qua bao hết và sẽ đưa em tới nhà ông gì đăng trên nhựt trình đó.
Con Lụa ngồi xê ra một chút:
- Nói vậy thím định dẫn tui qua bển để lãnh thưởng hả?
Vợ kép Hai chắc lưỡi:
- Thì một công hai việc, chớ em nghĩ coi hai vợ chồng qua đây rời khỏi ghe của bà bầu không còn đồng xu dính túi, qua phải ráng chạy ngược chạy xuôi kiếm mớ nhấm để bọn mình đủ đi xe. Việc này, qua có lợi chút đỉnh mà em cũng được sum hiệp với gia đình, nhứt là em thoát khỏi bàn tay con mẹ bầu.
Con Lụa nhướng mắt hỏi lại:
- Sao hồi nãy thím nói nếu tui đi, bà bầu sẽ thưa tui ăn cắp này nọ?
Vợ kép Hai trả lời trơn trụi:
- Đọ, cũng vì chỗ đó mà qua mới rủ em đi với qua, vì rủi ro con mẹ bầu có thưa gởi điều gì thì có qua đây làm chứng cho em. Cái gì qua cũng suy tính thiệt hơn hết chớ bộ khi không dắt em đi càng mạng sao!
- Ờ phải há. Mà qua bển thím lãnh chi tới một ngàn đồug lận?
- Coi, em sao em thiệt thà quá! Người ta đặt thưởng số tiền đó thì công mình, mình lãnh chớ bộ ăn cắp ăn trộm gì của ai sao !
Con Lụa ngồi lặng thinh đưa tay bức mấy ngọn cỏ đuôi gà như suy nghĩ điều gì lung lắm. Một lát sau nó ngước mặt lên ngần ngừ hỏi vợ kép Hai:
- Tui nói với thím điều này, thím có chịu tui mới khứng đi.
Vợ kép Hai tươi cười ôm lấy vai nó:
- Em nói đại đi. Qua chịu liền mà!
- Qua bển thím lãnh được một ngàn đồng rồi thím phải chia cho tui hai trăm...
Vợ kép Hai chận ngang:
- Coi, em dìa tới nhà rồi còn cần tiền nong làm chi nữa ! Em cũng phải để cho vợ chồng qua hưởng trọn số tiền ấy đấp đổi qua ngày trong khi chưa kiếm được gánh khác nhập vô chớ.
Con Lụa trả lời châm bẩm:
- Tui cần số tiền đó tui mới hỏi. Tui cần xài ở bên này nè !
- Sao? Qua có thấy em thiếu nợ thiếu nần gì ai đâu cà?
- Hổng phải tui thiếu nợ ai, thím có thấy hồi nào tới giờ tui có ăn xài đồng xu cắc bạc nào đâu mà phải thiếu nợ? Bộ thím hổng nghe bà bầu bả bắt tui phải thối lại cho bả tiền cơm nước rồi bả mới cho đi sao !
Vợ kép Hai thở ra một hơi dài:
- Mèn ơi, sao em đi tin lời con mẻ làm gì cho mệt. Mình đi rồi thì thối cho con mẻ cái mốc xì họ! Con mẻ giỏi thì qua bển mà đòi !
Con Lụa nhăn nhó:
- Hổng phải vậy đâu ! Tui đi rồi thì xong phận tui nhưng tui lo đây là lo chú Ba Còm còn ở lại. Bộ thím hổng nghe bà bầu bả hăm xiết lương chú Ba đó sao? Bả lại còn giao chú Ba lãnh phần giữ riết tui nữa!
Vợ kép Hai gạt ngang:
- Ôi thôi em ơi, bà bầu bả có xiết lương ai thì thây kệ mồ họ. Mình lo công việc mình cho xong, cho êm đi em!
Con Lụa thản nhiên đáp:
- Nếu thím hổng chịu như vậy thì chú Hai với thím đi một mình chớ tui nán ở đây coi có cách gì khác hông.
Vợ kép Hai cau mày:
- Qua thương em mà bây giờ em nói như vậy sao phải ! Phải qua dè như vầy...
Con Lụa đứng dậy:
- Thím thương tui thì tui cám ơn, chớ tui như vậy đó.
Vợ kép Hai chắc lưỡi, đứng theo:
- Nhưng nếu em không đi thì qua cũng ngán lắm !
- Sao vậy hả thím?
- Rủi em ở đây em học lại cho bà bầu biết hết chuyện này thì lôi thôi lắm.
Con Lụa rán gân cổ lên
- Sao thím nói tui vậy !
Vợ kép Hai cười giả lả:
- Thì qua nói phòng hờ như vậy. Mà nè, thôi qua sẽ nhường lại cho em một trăm nghen!
Con Lụa lắc đầu.
- Hổng phải qua tiếc gì đôi ba trăm đồng nhưng qua thấy khi không em đút cho con mẹ bầu ăn hai trăm khỏe ru như vậy qua tiếc lắm, mà bằng chứng con mẻ còn chê mình dại nữa.
Con Lụa mỉm cười:
- Thì thím cứ đưa cho tui hai trăm đi tui làm gì thây kệ tui.
- Rồi một khi qua bển làm sao em giáp mặt được bà bầu nữa mà em trả?
- Ậy, tui nói thây kệ tui. Tui qua bển tui nhờ ba Sáu tui gởi qua trả cho bả hổng được sao ? Tui nghe bà bầu nói gánh mình còn ghé ở Vĩnh Long lâu lắm mà.
Vợ kép Hai níu tay nó lôi đi:
- Thôi được. Qua cũng bằng lòng đưa cho em đúng hai trăm. Điều cần nhứt là em phải giữ kín chuyện này rồi khi nào đến bên Vĩnh Long có dịp thuận tiện là tụi mình ngoéo tay nhau dông liền nghen!
Con Lụa nắm chặt lấy tay vợ kép Hai:
- Ừa mà thím!
- Thôi tụi mình đi xuống dưới ghe hông thôi thiên hạ sanh nghi khó lòng lắm !
(còn tiếp)

Nhận xét
Đăng nhận xét