1681 - Vợ Thầy Hương 18
Lê Xuyên
Khi đi về, anh ta hớn hở thuật lại mọi việc:
- Thôi êm hết rồi em ơi! Cả hai đứa nó đều đi ăn học như thường.
Thím Hương hấp tấp hỏi lại:
- Bộ anh được tin con Hạnh rồi hả?
Anh Tư thản nhiên đáp:
- Thì anh đã nói với em làm sao hả? Lẽ dĩ nhiên là anh phải kiếm nó cho ra và đã gởi cho nó đi ăn học lại bên Cần Thơ và lần này thì êm lắm. Con nhỏ có mòi mến chỗ ở mới lắm.
- Chỗ nào vậy anh? Liệu có chắc hông, chớ em sợ rủi ro như kỳ rồi để anh phải mất công nhọc trí.
Anh Tư mỉm cười:
- Cha, bây giờ nói ngọt xớt, chớ hồi đó ối thôi, em rứt từng miếng da miếng thịt người ta га !
Thím Hương véo nhẹ vào vai anh ta:
- Cái anh mắc toi này sao hay nhắc tới chuyện cũ quá hà !
Anh Tư nghiêm mặt lại :
- Thôi để anh nói hết chuyện con Hạnh cho em nghe, chỗ ở mới của nó đàng hoàng lắm. Thầy Năm phạm nhe chủ nhà là người không vợ không con nên coi bộ thẩy mến con nhỏ dữ đa ! Thẩy nói để xin mình cho con nhỏ ở luôn với thẩy làm con nuôi.
- Ý đâu được!
- Thì anh cũng biết như vậy, nhưng bề ngoài mình cũng phải nói đẩy đưa kẻo mích lòng người ta. Thẩy tốt thiệt tình, với lại anh cũng nghĩ đến chỗ mai mốt gì đây thế nào mình cũng phải chạy xuôi chạy ngược lo buôn bán làm ăn chớ bộ ở không ăn hoài như vầy được sao!
Thím Hương cự nự:
- Ai biểu anh tài khôn đó hả? Bộ em không đủ sức lo một mình sao?
Anh Tư lắc đầu chán ngán:
- Bị em nói cái điệu đó mà ở ngoài người ta ngó vô người ta cười anh thúi óc! Nhưng điều đó chẳng ăn thua gÌ, đáng kể hơn hết là làm sao số vốn của mình có sanh lợi, chớ ngồi không ăn hoài thì tới nhà băng cũng sụp đừng nói gì tới ba mớ của cái em đem theo đó.
Thím Hương thở dài:
- Em cũng biết như vậy nhưng để thủng thỉnh rồi mình sẽ tính, chớ anh nghĩ coi từ hồi nào tới giờ mình chỉ sống nhờ huê lợi của ba miếng đất đai, vườn tược, ngoài ra có biết buôn bán làm ăn gì khác nữa đâu !
Anh Tư cười đáp:
- Ý trời ơi, chuyện làm ăn mà em nói đẩy đưa coi bộ có vẻ thong thả quá sao được ! Thời buổi nầy cái gì cũng bắt đầu khó khăn hết, em hổng thấy thiên hạ chợ đen chợ đỏ rầm rầm đó sao? Mình muốn kiếm ăn thì phải nhào vô xông xáo bươn chảy với người ta chớ em cứ tính để mai để mốt hoài thì có nước ngồi đó mà ngáp gió!
Thím Hương cười theo, nhưng rồi lại phụng phịu cự nự:
- Đã đành như vậy rồi, nhưng anh cũng phải để cho em nghĩ xả hơi một vài năm chớ ! Bây giờ bày đặt ra buôn bán mần ăn rồi ngày này qua tháng kia, hai đứa mình mắc lo túi bụi thì còn thì giờ đâu để thong dong, sung sướng như vầy nè !
Anh Tư chắc lưỡi:
- Coi, lo thì lo chớ cũng ăn ở với nhau chớ bộ em nói hễ mắc làm ăn là là bỏ tuột luôn cái chuyện vợ chồng yêu thương với nhau hay sao mà em sợ dữ vậy?
Thím Hương tuy có vẻ bẽn lẽn, nhưng vẫn ngoe ngoẩy đáp lại:
- Xí, anh nói như vậy chớ để nữa rồi anh coi ! Hồi ba thằng Long con Hạnh còn sống, ổng lo chuyện làng chuyện nước đi dông đi dài hoài bỏ vợ con ở nhà lên mốc lên meo hết... em ngán cái cảnh ấy quá rồi. Bây giờ hai đứa mình về đây sống chưa ấm chỗ, anh lại tính đi buôn bán để bỏ bê em nữa hả? Em hổng chịu như vậy đâu !
Anh Tư kéo nhẹ thím Hương lại gần mình:
- Coi, làm ăn là làm ăn, còn hai đứa mình thì... vẫn còn hai đứa mình chớ bộ.
Thím Hương giụi mặt lên vai người tình:
- Dẫu sao đi nữa cũng không bằng như vầy !
Anh Tư vuốt nhẹ một bên vai tròn mát của thím :
- Bộ anh không muốn hai đứa mình hoài hoài như vầy sao ! Nhưng nếu mình không biết nghĩ đến đường dài một chút, để cho ba số vốn liếng em đem theo thâm thủng hết đến chừng đó, đố khỏi có chuyện xào xáo, cắn đắng với nhau.
Nói đến đây anh Tư đưa hai bàn tay nâng mặt thím Hương ra, mỉm cười tiếp lời :
- Mà dầu cho không có cảnh đó đi nữa, anh xin hỏi em: đến cái nước mình không còn đồng xu dính túi, ăn cơm nguội với muối hột và bận quần áo bằng thứ vải bố tời thì liệu có sức ngồi đó mà ôm xà nẹo với nhau không? Hay là đứa thì đứng đầu đường, đứa thì chực ở xó chợ?
Thím Hương vòng hai tay ra sau lưng anh Tư ôm siết cứng, nhúi đầu vô ngực anh ta và rùng mình nói ngắt ngang:
- Ghê quá anh ! Làm gì mà có chuyện đó được...
Anh Tư cười dòn:
- À, em thử một chuyến coi có hông !
Thím Hương ngửa mặt ra, cự nự:
- Nói bậy nữa đi!
Anh Tư tươi cười trả lời:
- Cái gì mà bậy! Vậy chớ em không thấy có những cặp vợ chồng đi ăn xin đui mù, cùi phong rách rưới, lở lói ốm đau mà họ vẫn đẻ con năm một, đứa nào đứa nấy mới ra đời đỏ lói như con chuột lột đó sao!
Thím Hương lại vội dấu mặt xuống ngực anh Tư và nói như hét lên:
- Anh nói ghê thấy mồ hà!
Anh Tư hơi nhún vai:
- Chuyện đời nó như vậy đó em!
Thím Hương dậm chân xuống đất:
- Như... khỉ gì vậy! Anh nói sao tệ lậu quá vậy? Em mà như vậy, em lên cầu sắt đâm đầu xuống sông tự vận còn sướng hơn.
Nhưng rồi thím lại dịu giọng hỏi anh Tư
- Vậy chớ bây giờ anh tính sao đây?
Anh Tư dìu thím ngồi xuống ghế và tươi cười đáp :
- Anh biết ý em lắm nên mới nghĩ đến cách làm ăn nầy. Nó vừa chắc chắn, vừa khỏe ru, vừa thuận tiện cho mọi cặp vợ chồng son.
Thím Hương lấy ngón tay điểm vào mặt anh ta:
- Anh lại kiếm chuyện nói bông lơn nữa phải hông?
Anh Tư làm mặt nghiêm:
- Ê, chuyện làm ăn thiệt tình chớ bộ giỡn sao em ! Để anh nói hết cho em nghe rồi tùy ý em liệu định: Anh tính mình nên bán phứt ngôi nhà nầy đi.
- Coi, sao lại bán đi?
Anh Tư thản nhiên đáp
- Phải. Mình bán ngôi nhà nầy để kiếm mua một chiếc tam bản bốn chèo nào còn khá đem về sửa sang, о bế trét dầu chai lại rồi thả đi buôn bán.
Thím Hương ngắt ngang:
- Em có quen buôn bán bao giờ đâu?
- Thì có anh đây làm chi? Với lại nghề dạy nghề mà em lo gì ! Anh tính mình đi kiếm mua một mớ hàng vải Nhựt Bổn, thứ này trong miệt vườn khan hiếm lắm ngay ở trên Cần Thơ họ còn bán ‘‘bông’’ thiên hạ chen lấn rách áo trầy vai hết mới mua được một khúc.
- Như vậy, anh làm sao mua được hả?
- Dễ ợt. Anh có quen với mấy chú ba, chú bảy trên Cần Thơ, hễ mình có tiền và biết chỗ đi cửa sau thì thiếu gì ! Mình mua về ba mớ trữ sẵn dưới tam bản rồi thả rề vô miệt làng xóm nào dân cư đông đúc bán lần bán hồi rồi lại chèo đi chỗ khác. Chỗ nào vui vui thì đậu lại chơi lâu, thong dong ngày tháng… Như vậy vừa kiếm thêm tiền, vừa không ai để ý quấy rầy đến hai đứa mình nữa.
Thím Hương hăng hái gật đầu :
- Ờ như vậy thì được! ( Thím mỉm cười liếc xéo anh ta)... miễn là anh hổng rời em thì thôi ! Tiền bạc em không màng, em chỉ cần có anh hè!
Anh Tư ôm choàng lấy người tình:
- Chớ bộ anh không cần đến em sao, hả cưng !
Sau khi bán nhà cửa, sắm một chiếc tam bản với hai người bạn chèo, cùng đi bổ hàng xong xuôi, thím Hương và anh Tư bắt đầu đi bán dạo hàng vải ở những vùng dân cư trù phú.
Ban đầu thím Hương nằng nặc đòi cho con Năm ở theo để đỡ đần cơm nước nhưng anh Tư gạt ngang viện cớ rằng: trong tam bản chật hẹp nếu để con Năm ở chung nữa thì mất sự thân mật giữa hai người.
Đó là một ‘‘lý do’’ quá vững chắc khiến thím Hương vui vẻ nhận ngay, nhứt là hai người bạn chèo ghe còn có thể nấu cơm làm cá được, nghĩa là rất thạo chuyện bếp núc thông thường.
Trước hết, anh Tư cho tam bản thả về mấy vùng gần đó như trong miệt Ngãi Tứ, dưới Rạch Chiếc, Mương Điều hay bên vùng Cù Lao Mây, gặp chỗ nào có xóm nhà giàu hay khá giả một chút là tấp vô xách một bao hàng vải lên, đi vào các nhà mời mua.
Cả tháng đầu công việc làm ăn rất trôi chảy. Thêm vào đó, gặp chỗ nào ưng ý, sông mát, vườn rậm hai bên bờ là anh Tư cho tam bản đậu lại để nghỉ ngơi.
Thím Hương rất hài lòng với cuộc sống mới đó. Ở những vùng xa lạ không ai biết mặt mình là ai trong một khoang tuy chật hẹp nhưng kín đáo và ấm cúng, cùng với anh Tư, thím sống những giây phút say đắm mặn nồng chỉ có ở những cặp vợ chồng son.
Mới đi bán sơ sơ một vòng như thế mà số hàng mang theo đã hết sạch. Anh Tư phải cho chèo tam bản thẳng lên Cần Thơ bổ thêm hàng, và lần này anh ta không thể còn viện cớ gì nữa để cản trở không cho thím Hương đi thăm con Hạnh. Đó là điều mà anh ta ngại nhất, tuy vẫn yên tâm phần nào vì dầu sao thím Hương cũng không thể ‘‘na’’ con nhỏ theo ghe được. Như thế làm sao nó tiếp tục học hành !
Khi tam bản cập bực thạch bến Cần Thơ, thím Hương hối anh Tư liền:
- Bây giờ anh kêu xe lôi dẫn em đến thăm con Hạnh một chút nghen!. Và để em còn cám ơn thầy gì chủ nhà của nó đó.
Anh Tư có vẻ ngần ngại:
- Thôi để mình lo bổ hàng trước cho xong đã em à ! Chuyện làm ăn phải lo trước hết rồi mới tới chuyện nhà cửa.
Thím Hương ngắt ngang:
- Trời ơi, cả mấy tháng trời em không thấy mặt mũi con đâu hết mà anh ! Thôi, anh đi lo bổ hàng phần anh, rồi anh chỉ biểu đường đi nước bước cho em để em đi thăm con Hạnh một mình cũng được.
Anh Tư hấp tấp nói:
- Thôi được, để anh đưa em đi tiện hơn. Bề gì anh cũng đã đến thăm người ta một lần rồi (anh ta đưa cườm tay lên xem đồng hồ), À mình đi liền giờ nầy phải lắm, đúng lúc tan sở của Thầy Năm.
Thím Hương mừng rỡ kéo tay anh ta đi:
- Em phải ghé lại chợ mua một vài thứ gì cho con Hạnh và thầy Năm cái đã.
Anh Tư miễn cưỡng gật đầu:
- Em mua cho thầy Năm chai rượu, hộp bánh gì đó cũng được. Còn con Hạnh thì để rồi vô đó coi nó cần cái gì mình sẽ sắm sau cũng chẳng muộn.
***
Anh Tư tiến lại xô cửa hàng rào nhà thầy Năm phạm nhe. Thím Hương hồi hộp đưa tay giữ anh ta lại, đưa mắt nhìn qua ngôi nhà rồi ấp úng hỏi nhỏ, một câu rất thừa:
- Bộ con Hạnh ở đây hả?
Anh Tư nhíu mày hỏi lại:
- Ờ... Mà có chuyện gì nữa đó?
Thím Hương luống cuống lắc đầu:
- Không… không, em hỏi cho chắc vậy mà Ị (rồi thím kiếm cách nói lảng ra) Cha, em coi bộ thầy Năm đây cũng khá giả lắm phải hông anh?
Anh Tư xô mạnh cánh cửa rào qua một bên rồi vừa vùng vằng bước vô, vừa càu nhàu:
- Tự nãy giờ em hỏi câu nào câu nấy cũng chẳng ăn nhằm đâu vào đâu hết ! Thẩy làm việc nhà nước mà hổng khá sao được ! Với lại nhà cửa người ta sờ sờ như vầy, người ta còn đòi nuôi không con Hạnh nữa thì giàu nữa chớ đừng nói tới chuyện ‘‘khá’’!
Thím Hương xẻn lẻn nín thinh và rón rén bước theo sau anh ta, mắt nhìn lom lom về phía trong nhà.
***
Thầy Năm mặc một bộ đồ bà ba lụa lèo đang nằm đọc báo nơi ghế xích đu nghe động vội ngẩng mặt lên. Nhận ra anh Tư, thầy mừng rỡ hấp tấp đứng dậy, quăng tờ báo lên mặt bàn kế bên rồi bươn bả chạy ra:
- Ý trời, thầy Tư, thầy lên hồi nào vậy?
Chợt thấy có một người đàn bà mới ló ra phía sau lưng anh Tư, thầy Năm vội đưa tay gài lại cái nút áo để hở cổ, rồi luống cuống gật đầu chào.
Anh Tư chưa kịp nói năng gì hết, thấy vậy cũng đâm ra lúng túng. Anh ta ấp úng giới thiệu:
- Dạ đây là thím Hương, má của con Hạnh...
Thầy Năm nhìn sững thím Hương trong một giây rồi đon đả lên tiếng:
- À, té ra đây là ‘‘bà thân’’ của con Hạnh. Cha, con nhỏ nó nhắc đến thím hoài.
Thím Hương hỏi liền :
-Dạ, con Hạnh có ở nhà hông thầy?
Thầy Năm niềm nở đáp:
- Dạ có, xin mời thím và thầy Tư vô ngồi chơi để tôi chạy kêu nó. Chắc nó lúc thúc đâu ở phía sau nhà.
Vừa nói xong, thầy tất tả chạy vô nhà sau, miệng réo gọi om sòm:
- Hạnh ơi Hạnh ! có thím Hương má của cháu lên thăm đây nè! Hạnh ơi Hạnh...
Con Hạnh cuống quít chạy ra, hớt hải hỏi lại:
- Má cháu lên thiệt hả? Đâu, má cháu bây giờ ở đâu hả thầy?
Thầy Năm níu nó lại:
- Khoan đã! Thím Hương đang đợi cháu ở đằng trước kìa. Mà cháu nên… sửa sang quần áo lại cho đàng hoàng, tóc tai cho suôn sẻ, chớ hông thôi ra ngoải thím Hương thấy cháu u tệ quá thím phiền qua chết !
Con Hạnh lật đật kéo vạt áo cho ngay ngắn, vuốt sơ mái tóc rồi tông chạy ra. Thầy Năm mỉm cười lặng lẽ bước theo sau. Vừa vén bức màn che nơi cửa buồng, thò đầu ra phòng khách, con Hạnh nghẹn ngào kêu lên :
- Má ơi má! Con đây nè !
Thím Hương đứng rột dậy:
- Hạnh hả Hạnh... má đây nè con !
Con Hạnh chạy а lại, nhưng nó bổng dưng khựng liền theo đó: nó vừa chợt thấy anh Tư đứng xê ra một bên phòng khách và anh ta như đang mải mê ngắm nhìn mấy bức tranh sơn thủy lộng kiến treo trên vách tường.
Thấy bộ điệu của con Hạnh và nhứt là để ý đến nét mặt bỗng nhiên chầm dầm xuống của nó, thầy Năm liếc nhanh về phía thím Hương rồi bước tới xô nhẹ nó đi lên:
- Thím Hương đó, sao từ hổm nay cháu nhắc luôn mà bây giờ gặp mặt cháu lại đứng chết trân ở đó hoài vậy Ị Chạy bươn ra cho má cháu mừng đi cháu !
Con Hạnh lúc thúc đi tới. Thầy Năm, dự đoán được và ngượng nghịu bất thần của thím Hương nên niềm nở tiếp lời liền theo đó, như để bào chữa cho êm đẹp về thái độ ‘‘kỳ cục’’ của con Hạnh:
- Dạ thưa thím, chắc cháu lâu ngày không gặp thím nên nó mắc cỡ đó mà!
Thím Hương nhìn thầy Năm với vẻ biết ơn rồi vừa mỉm cười hỏi lại con, vừa đưa tay ngoắc nó:
- Có như vậy hông Hạnh?
Con Hạnh bước tới nhưng đứng lại cách thím Hương một khoảng, tay vịn vào thành ghế xa lông rồi bỗng nhiên nó phát khóc tức tửi.
Thầy Nầm vội tiến lên rút khăn mu xoa vừa lau mặt cho nó vừa chắc lưỡi cự nự:
- Coi sao cháu làm gì kỳ quá vậy? Nín đi cháu ! Có thầy Tư lên đây thăm cháu nữa đây nè, sao cháu không chào hỏi gì cả hết vậy ha? Cháu làm như vậy qua giận lắm nghen !
Con Hạnh đưa cánh tay áo lên quẹt mắt, day qua lí nhí chào hỏi anh Tư rồi cúi gầm mặt xuống.
Anh Tư, tự nãy giờ đứng yên như một kẻ bàng quan, mới lên tiếng hỏi con Hạnh:
- Ai làm gì mà mày khóc hả Hạnh? Tao có công đưa thím Hương lại đây thăm mầy, mầy chẳng mừng rỡ thì chớ lại còn làm phiền người lớn.
Thím Hương cuống quít chận lời anh Tư:
- Ối, thì con nít nó hay tủi thân...
Anh Tư cắt ngang, giọng hơi sừng sộ:
- Ai làm gì mà nó tủi thân cà? Con nít con nôi mà mình buông thùa như vậy rồi có ngày nói nó hết nổi !
Thầy Năm ngượng nghịu nói chen vô:
- Dạ thầy Tư, thầy nói như vậy cũng phải, nhưng xin thầy cũng châm chế cho nó một chút. Bị con Hạnh lâu quá không gặp thím Hương đây, hôm nay thím và thầy lên thăm nó bất tử nên nó cầm lòng không đậu. Thầy hổng biết chớ ở đây, tuy tôi bận đi làm bên nhà thương tôi cũng chằng chằng chỉ bảo nó hoài và nói nào ngay nó cũng dễ dạy lắm chớ không phải giống như nhiều đứa khác đâu!
Anh Tư cười nhẹ:
- Thì từ nay trở đi, việc lớn việc nhỏ gì tôi xin nhờ thầy trông nom dạy dỗ nó dùm. Tôi chỉ nhờ vậy thôi chớ thiệt tình tôi cũng chẳng có quyền gì vô đó hết.
Thím Hương bực mình trừng mắt nhìn anh Tư khiến cho anh ta nín bặt. Thấy vậy, thầy Năm liền lên tiếng bảо con Hạnh:
- Nè Hạnh, cháu chạy ra sau kêu bà Ba rót nước bưng lên đây nghen cháu! À, hay là cháu dẫn má cháu đi xem qua nhà cửa cùng chỗ nghỉ ngơi của cháu, cháu nhớ lấy tập vở bài học ra cho má cháu coi luôn nữa nghen!
Day qua thím Hương, thầy tươi cười khoe sức học của con Hạnh:
- Dạ, con nhỏ coi lơ mơ vậy mà học khá lắm. Ban đầu bị nó nghỉ đứt đoạn vô học trễ, lại học trường khác nữa - tôi xin cho nó vào học trường nhà nước đó thím - tôi cũng ngại rằng nó theo không kịp chúng bạn trong lớp, nhưng sau đó tôi thấy nó học rút tới, và nói nào ngay tối nào tôi cũng kèm sát bài vở của nó nên bây giờ thì khỏe rồi ! Lẩm đẩm mà tháng rồi nó leo lên hạng mười và có đứng trong bảng danh dự của lớp nó nữa thím à!
Thím Hương cảm động nhìn con, mắt đỏ hoe. Thấy con Hạnh cau mày ngó thầy Năm như thầm trách sao ‘‘khoe tài’’ của nó chi vậy, thím Hương mới nhớ trực lại người đã săn sóc con mình. Thím vội day qua phía thầy Năm, ấp úng lên tiếng:
- Thiệt khi không tôi làm phiền thầy nhiều quá.
Thầy Năm vội chận lời thím lại:
- Dạ có chi đâu thím.
Đoạn thầy day qua hối con Hạnh:
- Dẫn má cháu xem nhà đi cháu, để qua ở ngoài này tiếp chuyện với thầy Tư, anh em lâu ngày mới gặp mà tự nãy giờ mắc lu bu chưa kịp hỏi thăm hỏi nom gì nhau hết.
Anh Tư gượng cười bước lại ngồi xuống ghế. Thầy Năm hướng về phía hai người nói thêm:
- Hay là sẵn đây, tôi xin mới thầy và thím Hương ở lại dùng cơm trưa với tôi.
Thím Hương toan nhận lời nhưng rồi lại đưa mắt dò ý tứ anh Tư. Anh này nghiêm mặt đáp:
- Cảm ơn thầy Năm. Xin thầy Năm để cho khi khác chớ hôm nay cả thím Hương lẫn tôi đều mắc công kia việc nọ hết, hông nói giấu gì thầy tụi nầy phải lo đi bổ hàng.
- Ủa bây giờ hai ông bà... bây giờ thầy và thím Hương đây sang nghề buôn bán rồi à?
- Dạ phải, bởi vậy tôi và thím Hương phải lo bổ hàng đem xuống tam bản cho xong xuôi đâu đó để đi cho kịp con nước.
- Nếu vậy thì tôi không dám ép nữa. À Hạnh cháu nhớ nói với bà Ba chạy mua dùm vài ba chai la ve đem ra đây liền nghe.
Con Hạnh dà một tiếng rồi níu tay thím Hương dẫn đi. Thím quay lại ngượng ngập nói với hai người đàn ông
- Thôi thầy Năm và anh Tư ở ngoài nầỵ nói chuyện chơi để tôi vô trong một chút..
Thoát vô nhà xong con Hạnh hỏi má nó liền:
- Sao lâu quá má hổng lên trên này thăm con hả má?
Thím Hương có vẻ lúng túng:
- Má nóng ruột muốn lên thăm con lắm chớ, nhưng tại con... đi đâu đó. (rồi thím nói lảng ra) Nè, con lo dặn biểu bà Ba bà Tư gì đó hông thôi thầy Năm thẩy đợi ở ngoài nghen!
Con Hạnh chỉ vô một cái buồng nhỏ :
- Buồng con ngủ đó, má vô ngồi đợi một chút để con chạy xuống bếp nói với bà Ba.
Thím Hương vui vẻ níu tay nó :
- Thì con dẫn má xuống luôn ở dưới. Con ở đây thì bề gì má cũng cần gặp qua bà Ba một chút.
Con Hạnh gật đầu:
- Nếu má muốn đi thì đi, nhưng gặp bả má đừng có nói chuyện gì dông dài nghen !
- Sao vậy?
Con Hạnh ngó đi chỗ khác :
- Chẳng có sao hết má à, nhưng nếu má nói chuyện với bả lâu thì còn đâu thì giờ để... trò chuyện với con. Hồi nãy con nghe thầy giáo Tư nói là má với thẩy mắc đi mua hàng gì đó gấp lắm.
Thím Hương thở dàị
- Ờ phải. Thôi má con mình xuống gặp bà Ba cho mau đi.
(còn tiếp)

Nhận xét
Đăng nhận xét