5065 - Trò ‘chụp mũ’ của HR 1490 mà Derek Trần bỏ phiếu chống là ‘xưa rồi Diễm!’

Mai Phi Long WASHINGTON, DC (NV) – Nghị Quyết HR 1490 với chủ đề “Quy định về việc lên án và bài trừ chủ nghĩa xã hội dưới mọi hình thức, cùng các mục đích khác” được thông qua tại Hạ Viện ngày 1 Tháng Chín. 

Bản nghị quyết nêu mục đích “lên án và bác bỏ Chủ Nghĩa Xã Hội (CNXH) dưới mọi hình thức.” Bắt đầu từ chống CNXH, văn bản sau đó đi qua tấn công tổ chức Democratic Socialists of America (DSA), chống quyền bỏ phiếu của người không phải công dân, và cuối cùng kêu gọi Quốc Hội thông qua đạo luật SAVE America Act được Tổng Thống Donald Trump hậu thuẫn.

Dân Biểu Derek Trần (Dân Chủ-California), người bỏ phiếu chống HR 1490 vì đảng Cộng Hòa không lên án Cộng Sản Việt Nam. (Hình: Andrew Harnik/Getty Images)

Phân tích lập luận của HR 1490 cho thấy văn bản này được dựng lên với những tiền đề không nguồn gốc, không được chứng minh để đi đến các kết luận mang tính quy chụp. 

Người tinh ý đều nhận ra kỹ thuật ngụy biện gây ngộ nhận của nghị quyết.

Cấu trúc và lập luận của HR 1490

Văn bản này có cấu trúc với ba phần lập luận như sau:

1-Mở đầu với câu đặt mục đích: “Nghị quyết nhằm lên án và bác bỏ CNXH dưới mọi hình thức, cùng các mục đích khác.”

2-Sau đó, bản nghị quyết đánh phủ đầu bằng 16 mục “Xét Rằng” với những tiền đề tố cáo tội ác của CNXH và định danh những tổ chức liên quan.

3-Kết luận, đưa giải pháp: Đẩy sang chủ đề chống cử tri không phải công dân và cuối cùng kêu gọi Quốc Hội thông qua SAVE America Act, một đạo luật kiểm soát nguồn gốc công dân của cử tri.

Nghị quyết tạo ra một chuỗi liên tưởng: CNXH là tập trung quyền lực và Cộng Sản là toàn trị độc tài.

Nếu đảng Cộng Hòa muốn lên án chủ nghĩa Cộng Sản, chế độ độc đảng, chuyên chính, và kinh tế kế hoạch hóa tập trung, họ hoàn toàn có thể viết như vậy.

Nhưng HR 1490 không làm thế.

Nghị quyết chọn một thuật ngữ rộng hơn rất nhiều “Chủ Nghĩa Xã Hội dưới mọi hình thức,” rồi lấy những chế độ Cộng Sản độc tài trong lịch sử làm bằng chứng để kết án toàn bộ những gì nằm dưới nhãn hiệu CNXH.

Không hề đưa định nghĩa về “Chủ Nghĩa Xã Hội”

Điểm yếu đầu tiên của HR 1490 nằm ngay ở nội dung muốn lên án: “Chủ Nghĩa Xã Hội” (Socialism). Nhưng toàn bộ nghị quyết lại không đưa ra một định nghĩa rõ ràng CNXH là gì, cũng không đưa ra tiêu chuẩn nào để phân biệt CNXH với Chủ Nghĩa Cộng Sản (Communism-CNCS), Chủ Nghĩa Xã Hội Dân Chủ (Democratic Socialism), Dân Chủ Xã Hội (Social Democracy) hay những mô hình kinh tế pha trộn giữa thị trường và chính sách an sinh xã hội, tức là “Socialism-Capitalism.”

Nếu muốn lên án một hệ tư tưởng “dưới mọi hình thức,” trước hết phải xác định những hình thức đó là gì.

Đây là thiếu sót quan trọng, vì CNXH không phải một học thuyết duy nhất. 

Theo Stanford Encyclopedia of Philosophy, CNXH là một truyền thống tư tưởng rộng với nhiều trường phái khác nhau về quyền sở hữu, thị trường, vai trò của nhà nước và cách phân phối quyền lực kinh tế. Có những mô hình chủ trương sở hữu công cộng, có mô hình nhấn mạnh hợp tác xã, quyền của người lao động, và cũng có “Market Socialism” vẫn duy trì cơ chế thị trường.

“Chủ Nghĩa Xã Hội Dân Chủ” chủ trương theo đuổi mục tiêu xã hội chủ nghĩa bằng bầu cử và các định chế dân chủ. “Dân Chủ Xã Hội” ngày nay phần lớn chấp nhận kinh tế thị trường và sở hữu tư nhân, nhưng dùng thuế và các chương trình an sinh để giảm bất bình đẳng. 

Các nước Bắc Âu, Úc, Canada, và nhiều nước khác theo mô hình “Chủ Nghĩa Xã Hội Dân Chủ” và các quốc gia này không phải là Cộng Sản. Do đó, dán nhãn CNXH là CNCS là thủ thuật quy chụp.

Chế độ Cộng Sản theo Marxism-Leninism lại là một vấn đề khác

Chủ nghĩa Marxism-Leninism phát triển từ Marxism nhưng được các lãnh tụ và đảng Cộng Sản biến thành một mô hình chính trị cách mạng với một đảng nắm quyền, quốc hữu hóa rộng lớn, và nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung. 

Truyền thống đa đảng và bầu cử dân chủ ở các quốc gia Bắc Âu, Úc, và Canada và nhiều nơi khác không hề mang mô hình độc đảng như thế.

Nếu đảng Cộng Hòa muốn lên án “chủ nghĩa xã hội dưới mọi hình thức,” trách nhiệm đầu tiên của nghị quyết là phải chứng minh vì sao tất cả phương pháp CNXH đều có cùng một bản chất chính trị và cùng dẫn đến một kết quả.

HR 1490 không chứng minh điều đó mà chỉ quy chụp.

Và chính từ sự nhập nhằng về định nghĩa này, mục “Xét Rằng” đầu tiên trong nghị quyết mở màn cho một loạt diễn giải quy chụp áp đặt mà không chứng minh.

Ngụy biện của mục “Xét Rằng” đầu tiên

Mục đầu tiên viết: “Hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa đòi hỏi sự tập trung quyền lực, điều mà hết lần này đến lần khác đã dẫn đến các chế độ Cộng Sản, sự cai trị toàn trị và các chế độ độc tài đàn áp.”

HR 1490 áp đặt nhận định này như một tiền đề để từ đó dẫn người đọc đến kết luận rằng CNXH – dưới mọi hình thức – là nguy hiểm và cần bị bác bỏ. 

Trước hết, như viết ở trên, văn bản không định nghĩa “hệ tư tưởng CNXH” là gì. 

CNXH có nhiều trường phái rất khác nhau (như đề cập ở trên). Không thể mặc nhiên xem tất cả những trường phái ấy đều đòi hỏi một nhà nước tập trung quyền lực như chế độ Cộng Sản Marxist-Leninist.

Thứ hai, câu “hết lần này đến lần khác đã dẫn đến” chỉ nói rằng một kết quả từng xảy ra trong nhiều trường hợp. Câu này không chứng minh rằng kết quả ấy “luôn luôn” xảy ra và càng không chứng minh rằng mọi hình thức CNXH tất yếu dẫn đến CNCS, toàn trị, hay độc tài.

Vì vậy, ngay tiền đề đầu tiên của HR 1490 là một ngụy biện “láo toét,” biến một số kinh nghiệm lịch sử của các chế độ Cộng Sản rồi suy rộng thành bản chất của toàn bộ CNXH.

Từ hơn 100 triệu người chết đến DSA

Trong khuôn khổ một bài báo, không thể phân tích đầy đủ cả 16 mục “Xét Rằng” của HR 1490. Tuy nhiên, chỉ cần đặt một số câu hỏi suy luận thông thường, người đọc có thể nhận ra nhiều lỗ hổng (illogic) trong văn bản.

Mục số hai viết rằng CNXH “nhiều lần dẫn đến nạn đói và những vụ giết người hàng loạt, khiến hơn 100 triệu người trên toàn thế giới thiệt mạng.” Nhưng CNXH ở đây thuộc chế độ nào, quốc gia nào? Con số hơn 100 triệu người được tính từ những chế độ nào? 

Nếu phần lớn các trường hợp được dẫn ra là những chế độ Cộng Sản Marxist-Leninist, liệu có thể kết luận rằng các nước CNXH “khác,” đa phần ở Bắc Âu, cũng phải chịu cùng một bản án hay không?

Từ mục số ba đến số sáu, nghị quyết chuyển sang tấn công tổ chức DSA, số ứng cử viên có liên hệ với DSA, đề nghị cho một số người không phải công dân bỏ phiếu, ý tưởng bãi bỏ Thượng Viện, và câu tuyên bố “Mỹ chưa bao giờ là một nền dân chủ.”

Người ta có thể đồng ý hoặc phản đối những đề nghị đó. 

Tuy nhiên, câu hỏi cần suy luận là: DSA xác nhận họ không phải một chính đảng, cho nên các “Xét Rằng” trình bày DSA đồng nghĩa với quan điểm của đảng Dân Chủ, có đúng hay không? DSA ủng hộ một số ứng viên thuộc đảng Dân Chủ liệu có chứng minh rằng đảng Dân Chủ chấp nhận toàn bộ cương lĩnh DSA không? Và ngay cả nếu DSA có những quan điểm rất cấp tiến, điều đó có chứng minh rằng “CNXH dưới mọi hình thức” đều mang những quan điểm ấy không?

An Sinh Xã Hội, Medicare có phải là CNXH?

Đến mục số bảy, nghị quyết kết luận rằng “hệ tư tưởng của DSA và CNXH, dưới bất kỳ hình thức nào, đều không tương thích với các giá trị Mỹ và Hiến Pháp Mỹ.”

Từ thời New Deal của Tổng Thống Franklin D. Roosevelt, chính phủ liên bang đã thành lập quỹ An Sinh Xã Hội, bảo hiểm thất nghiệp, trợ giúp người cao tuổi, người mù và trẻ em nghèo. Đạo Luật An Sinh Xã Hội năm 1935 chính thức đặt chính phủ liên bang vào vai trò bảo đảm một phần an sinh kinh tế cho người dân.

Ba thập niên sau, Great Society của Tổng Thống Lyndon B. Johnson tiếp tục mở rộng vai trò đó với Medicare và Medicaid năm 1965, cung cấp bảo hiểm y tế cho người cao tuổi và người thu nhập thấp. Great Society cũng khai sinh Head Start, chương trình giáo dục và hỗ trợ trẻ em nghèo.

Những chương trình này có phải là CNXH hay không? Nếu không, HR 1490 phải đưa ra tiêu chuẩn phân biệt. Nếu có, phải chăng An Sinh Xã Hội, Medicare, Medicaid hay trợ cấp thất nghiệp cũng “không tương thích với các giá trị Mỹ và Hiến Pháp Mỹ?”

Không đưa ra định nghĩa CNXH nhưng lại lên án “mọi hình thức” khiến phe Cộng Hòa tự quyền tùy ý gọi một chính sách mình không đồng ý, rồi chụp mũ, và suy ra rằng chính sách ấy chống lại giá trị Mỹ.

Kết luận đến từ khoảng trống mênh mông

Phía Cộng Hoà chỉ muốn áp đặt Quốc Hội phải ủng hộ dự luật SAVE America Act nhằm can thiệp bầu cử mà tổng thống muốn.

Tuy nhiên, để đi đến kết luận phải thông qua SAVE America Act thì chuỗi lập luận có một khoảng trống không vô cùng lớn: 

-Nếu HR 1490 viết với mục đích chống CNXH, tại sao phần kết lại yêu cầu thông qua SAVE America Act?

-Lãnh tụ Joseph Stalin của Nga liên quan gì đến cử tri Mỹ ghi danh bầu cử?

-Lãnh tụ Mao Trạch Đông của Trung Quốc liên quan gì đến giấy tờ chứng minh quốc tịch Mỹ?

HR 1490 không hề lên án CSVN

Đối với cộng đồng người Việt tị nạn, nghị quyết này còn bày ra nghịch lý khác. Đó là đảng Cộng Hòa một lần nữa không dám lên án CSVN.

Dân Biểu Derek Trần, vị dân cử gốc Việt cao cấp nhất nước Mỹ hiện nay, đề nghị đưa vào nghị quyết phần lên án hậu quả tội ác của CSVN và lãnh tụ Hồ Chí Minh. Hồ sơ của Ủy Ban Quy Tắc Hạ Viện xác nhận đề nghị sửa đổi này được nộp nhưng không được đưa vào nghị quyết cuối cùng (Link). Tình thế tương tự như trong vụ Nghị Quyết HR 58.

Đương nhiên, Dân Biểu Derek Trần PHẢI bỏ phiếu chống HR 1490. 

Ông giải thích rằng một nghị quyết tuyên bố lên án CNCS nhưng lại không nhắc đến sự tàn phá kinh tế, thuyền nhân, và các trại cải tạo sau năm 1975, bỏ qua những gì chính cộng đồng mà ông đại diện từng trải qua với CSVN.

Cộng đồng người Việt không lạ gì trò chụp mũ Cộng Sản trong những tấn tuồng chính trị xảy ra trong thời gian vừa qua.

Trò hù ông kẹ xã hội chủ nghĩa phơi bày trong HR 1490 chỉ là một ngón đòn tuyên truyền trong cuộc chơi chính trị bầu cử tại Mỹ.

https://www.nguoi-viet.com/binh-luan/tro-chup-mu-cua-hr-1490-ma-derek-tran-bo-phieu-chong-la-xua-roi-diem/

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

4277 - Ông Nguyễn Tất Trung qua đời

4842 - Tại “Cây số 55”, thế hệ Gen Z Việt Nam đòi hỏi những người có đặc quyền phải chịu trách nhiệm

2945 - Chi tiết 'Chiến dịch Mạng nhện' của Ukraine nhằm vào máy bay ném bom của Nga